Tham Khảo >> Sống Đạo

PrintPrint This TopicEmail To Friend
B-28 - ANH EM HÃY YÊU THƯƠNG NHAU
NGUYỄN HỌC TẬP
SUY NIỆM PHÚC ÂM ( V - B 28 );( 10.05.2015);( Jn 15, 9-17) CHÚA NHẬT VI MÙA PHỤC SINH NĂM B.




Đề tài của đoạn Phúc Âm Chúa Nhật vừa qua ( Jn 15, 1-8) nói về trạng thái phải có của người môn đệ Chúa Giêsu để cho sứ mạng tông đồ đem đời sống đời đời đến cho anh em được kết quả mỹ mãn là " ở lại với Chúa Giêsu" hay gắn liền với Người như cành nho gắn liền với cây nho, tham dự vào mạch sống đang vận chuyển trong cây nho, vào đời sống của Chúa Giêsu thông hiệp với Chúa Cha.

Đoạn Phúc Âm Chúa Nhật hôm nay ( Jn 15, 9-17) được xem như là hậu quả tất nhiên phải có của cuộc sống " ở lại với Chúa Giêsu" hay thông hiệp vào đời sống thần linh của Thiên Chúa. Đó là cách sống yêu thương nhau giữa những môn đệ được Thiên Chúa thông ban đời sống thần linh của Người cho họ:

- " Đây là điều răn của Thầy: anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em" ( Jn 15, 12).

Đoạn Phúc Âm chứa khá nhiều yếu tố rất có ý nghĩa, chúng ta tuần tự đề cập đến để suy niệm.
a ) "Không phải anh em chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em…" ( Jn 15, 16).
1) Đọc Phúc Âm chúng ta có được nhiều chứng cứ của câu Phúc Âm vừa nói. Chính Chúa Giêsu kêu gọi các môn đệ Người. Chúa Giêsu kêu gọi các môn đệ đầu tiên là ông Simon Phêrô, ông Andrea anh của ông Phêrô, ông Giacobe và ông Gioan ( Mt 4, 18-22). Chúa Giêsu gọi ông Matthêu, khi thấy ông đang ngồi ở văn phòng thâu thuế ( Mt 9,9).
Điều đó cho thấy rằng trở thành môn đệ Chúa Giêsu, vào làm việc trong cánh đồng truyền giáo của Chúa Giêsu là do ơn gọi, được Thiên Chúa tuyển chọn và ủy thác cho: ơn gọi trở thành chủ chăn, ơn gọi sống đời tận hiến của các tu sĩ nam nữ và cả ơn gọi để sống đời sống tín hữu giáo dân trong cuộc sống hôn nhân gia đình.
Mỗi người chúng ta đều được Chúa tuyển chọn và ủy thác cho sứ mạng truyền giáo trong cuộc sống theo hoàn cảnh của mình, mỗi người tùy theo khả năng Chúa ban và môi trường Chúa muốn để sống ơn cứu rỗi của mình và đem ơn cứu rỗi đến cho anh em:

- " Không phải anh em đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em, và cắt cử anh em để anh em ra đi, sinh được hoa trái và hoa trái anh em tồn tại, hầu tất cả những gì anh em xin cùng Chúa Cha nhân danh Thầy, thì Người ban cho anh em" ( Jn 15, 16).

Những suy nghĩ vừa rồi làm chúng ta xác tín rằng mỗi người chúng ta, con cái của các môn đệ trong đức tin để tiếp tục sứ mạng của các ngài, dầu ở đấng bậc nào, chúng ta cũng đang sống ơn gọi mà chúng ta nhận lãnh từ Chúa Cha, qua Chúa Giêsu, như có lần chính Chúa Giêsu đã nói rõ với các môn đệ Người:

- " Như Chúa Cha đã ủy thác ( apostello) cho Thầy, thì Thầy cũng sai ( pempo) anh em" ( Jn 20, 21).

Chúa Giêsu sai ( pempo) chúng ta đi, sống và thực hiện sứ mạng truyền giáo mỗi người trong hoàn cảnh cuộc sống của mình, là để tiếp tục sứ mạng của Chúa Giêsu mà Chúa Cha đã ủy thác ( apostello) cho Người.
Ơn cứu rổi của chúng ta và của anh em là những gì vượt quá khả năng loài người của chúng ta. Do đó, nếu Thiên Chúa không chọn chúng ta, không ủy thác cho chúng ta và không sai chúng ta đi, tự bản tính con người của chúng ta, chúng ta không có khả năng làm gì được:

- " Nghe nói vậy, các môn đệ sửng sốt và nói: Thế thì ai có thể được cứu? Chúa Giêsu nhìn thẳng vào các ông và nói: Đối với loài người thì điều đó không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa, mọi sự đều có thể được" (Mt 19, 25).

Tại sao?
Bởi lẽ " lên thiên đàng" hay được cứu rỗi không phải chỉ là " không xuống hoả ngục" , mà là " tham dự vào chính bản tính thần linh của Thiên Chúa", được sống chính đời sống Thiên Chúa của Ba Ngôi Thiên Chúa. Chúng ta là những đứa con, được Chúa cho tham dự vào chính đời sống Thiên Chúa của Cha mình:

- " Nhờ vinh quang và sức mạnh ấy (của Chúa Giêsu), Thiên Chúa đã ban tặng chúng ta những gì qúy báu và trọng đại Người đã hứa, để nhờ đó anh em được thông phần bản tính Thiên Chúa…" ( 2 Pt 1,4).

Được cứu rỗi là được " thông phần bản tính Thiên Chúa" . Do đó nếu Thiên Chúa không cho phép, không mời gọi, không chọn chúng ta, không sai chúng ta đi để loan báo cho anh em, không cho phép chúng ta " tham dự vào bản tính Thiên Chúa" của Người, thì chúng ta không làm được gì hết:

- " Đối với loàn người, thì điều đó không thể được".

Nhưng điều đó không có gì là không thể làm được, khi Thiên Chúa vì lòng thương ban cho chúng ta quyền được tham dự, quyền của những đứa con hưởng gia tài trọng đại của Người Cha:

- " nhưng đối với Thiên Chúa, mọi sự điều có thể được".

2 ) Kế đến câu nói " Không phải anh em chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em" ( Jn 15, 16 ) không phải là câu Chúa Giêsu nói lên để làm giảm bớt giá trị quyền tự do định đoạt của mỗi người chúng ta trong việc nhận lãnh sứ mạng được ủy thác và sai đi để cứu rỗi chúng ta và cứu rỗi anh em, mà một câu nói bảo chứng xác nhận nguồn gốc sứ mạng và ơn kêu gọi chúng ta chu toàn, phát xuất từ Chúa Cha, từ ý muốn cứu rỗi nhân loại của Chúa Cha:

- " Như Chúa Cha đã ủy thác cho Thầy, thì Thầy cũng sai anh em" ( Jn 20, 21).

Xác tín được sứ mạng của mình chính là sứ mạng cứu rỗi do Chúa Cha ủy thác và mình được Chúa Giêsu chọn để tiếp tục sứ mạng là động lực và nền tảng vững chắc cho những bước đi trên bưóc đường tông đồ. Trong nhiều hoàn cảnh khó khăn của cuộc sống, cũng như trong việc sống và thực hiện sứ mạng, việc cảm thấy lẻ loi, tư tưởng biết đâu mình đã lầm đường, biết đâu mình đã không tự gán cho mình việc mà không ai sai biểu và ủy thác, không phải là không có.

Biết được Chúa Giêsu chọn mình để sống ơn cứu rỗi và đem ơn cứu rỗi đến cho anh em làm cho chúng ta can đảm và vững chí thực hiện sứ mạng vui tươi và khiêm tốn, bởi vì sứ mạng chúng ta có được là sứ mạng được Chúa thương ban, ủy thác và sai đi, chớ không phải do công đức của chúng ta:

- " Đối với loài người, điều đó không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa, mọi sự đều có thể được" ( Mt 19, 25).

b) " Đây là điều răn của Thầy: anh em hãy thương yêu nhau như Thầy đã yêu thương anh em" ( Jn 15, 12).
Câu Phúc Âm vừa được trích dẫn là câu Chúa Giêsu lập lại những gì Người đã nói với các môn đệ trong lời cáo biệt sau buổi tiệc cuối cùng:

- " Thầy ban cho anh em một điều răn mới là anh em hãy thương yêu nhau. Anh em hãy thương yêu nhau như Thầy đã yêu thương anh em. Mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ Thầy ở điểm nầy, là anh em có lòng thương yêu nhau" ( Jn 13, 34-35).

Muốn hiểu được tại sao " anh em hãy thương yêu nhau" " điều răn mới " của Phúc Âm Chúa Giêsu, trong Phúc Âm Thánh Matthêu, Chúa Giêsu đã đề cập đến điều răn mới của Ngài so với đường lối khôn ngoan và cách cư xử công bình thế tục:

- " Anh em đã nghe Lề Luật dạy rằng: Mắt thế mắt, răng đền rang. Hãy yêu người đồng loại và hãy ghét kẻ thù. Còn Thầy, Thầy bảo anh em: hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những người ngược đãi anh em. Như vậy anh em mới được trở nên con cái của Cha anh em, Đấng ngự trên trời, vì Người cho mặt trời của Người mọc lên soi sáng cho kẻ xấu cũng như người tốt, cho mưa xuống trên ngưòi công chính cũng như kẻ bất chính. Vì nếu anh em yêu thương kẻ yêu thương mình, thì anh em nào có công chi? Ngay cả những người thu thuế cũng chẳng làm như thế sao?..." ( Mt 5, 38.43- 46) .
- " Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải bảy lần không? Chúa Giêsu đáp: Thầy không bảo là bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy" ( Mt 18, 21-22).


Qua những gì vừa đọc, chúng ta thấy được trương độ bao la của " điều răn mới " Phúc Âm:

- " Đây là điều răn của Thầy: anh em hãy thương yêu nhau, như Thầy đã yêu thương anh em" ( Jn 15, 12).

Trương độ của điều răn đó, qua những gì chúng ta vừa đọc, không phải chỉ hạn hẹp trong khuôn viên nhóm mười một môn đệ, cũng không phải chỉ tóm gọn trong lãnh vực các cộng đồng Ki Tô hữu đầu tiên cũng như hiện đại của chúng ta. Trương độ đó bao gồm tất cả mọi người, tín hữu Chúa Ki Tô hay không tín hữu cũng vậy, bởi vì Thiên Chúa yêu thương tất cả mọi người, tín hữu hay không tín hữu, công chính hay không công chính cũng vậy:

- " Cha anh em Đấng ngự trên trời, vì Người cho mặt trời của Người mọc lên soi sáng cho kẻ xấu cũng như người tốt, cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính" (Mt 5, 45).

Không những vậy, trương độ của điều răn tình thương mới đó còn bao gồm cả những người xúc phạm, ghen ghét, bách hại, thù hận đối với chúng ta:

- " Còn Thầy, Thầy bảo anh em: hãy yêu thương kẻ thù và cầu nguyện cho những người ngược đãi anh em." ( Mt 5, 44).

Và thương yêu tha thứ cho họ không phải bảy lần, mà là " bảy mươi lần bảy" ( Mt 18, 22).

Điều răn mới của tình thương đó, không những chúng ta chỉ tìm thấy ở những gì vừa được trích dẫn trong những dòng suy niệm trên.
Chúa Giêsu giảng dạy và hành động làm chứng tình thương cho những gì Người giảng dạy trong điều răn mới bàn bạc trong các chương Phúc Âm.

- "anh em hãy thương yêu nhau, như Thầy đã yêu thương anh em" ( Jn 15, 12).

Đọc lại đoạn Phúc Âm diễn tả bối cảnh của buổi tiệc ly, trước khi Chúa Giêsu dạy cho các môn đệ điều răn mới:

- " Thầy ban cho anh em điều răn mới là anh em hãy thương yêu nhau. Anh em hãy thương yêu nhau, như Thầy đã yêu thương anh em" ( Jn 13, 34),

Chúa Giêsu đã biều lộ tình thương bằng hành động:

- " Vậy, nếu Thầy là Chúa, là Thầy mà còn rửa chân cho anh em, thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau" ( Jn 13, 14).

Như vậy, yêu thương không chỉ có nghĩa là cảm thấy trái tim rung động hồi hộp; thông cảm động lòng rưng nước mắt trước những khổ tâm, bần cùng, bất hạnh của người khác, mà là biểu lộ tình thương bằng hành động để làm giảm bớt những lo âu, đau khổ, khốn cùn của họ.

Chúa Giêsu giảng dạy " anh em hãy thương yêu nhau , như Thầy đã yêu thương anh em" , nhưng trước đó chính người dã qùy xuống rửa chân cho từng môn đệ, biểu lộ tình thương bằng hành động để giảm bớt những thiếu thốn, bần cùng, bất hạnh của con người. Trong Phúc Âm Người đã biến nước thành rượu trong tiệc cưới khi họ hết rượu, hoá bánh và cá ra nhiều để nuôi dân chúng đi theo nghe Người giảng dạy. Người đã không ngừng làm phép lạ để chữa bệnh tật cho

- " người mù xem thấy, kẻ què được đi, người cùi được sạch, kẻ điếc được nghe, người chết sống lại, kẻ nghèo được nghe Tin Mừng" ( Mt 11, 5) .

Chúa Giêsu không những rao giảng tình thương mà còn chứng minh tình thương của Người bằng hành động, bằng cách ngồi ăn đồng bàn với những ai bị khinh rẻ miệt thị, bị loại ra bên lề xã hội:

- " Khi Chúa Giêsu đang dùng bữa tại nhà ông ấy, có nhiều người thu thuế và kẻ tội lỗi kéo đến, cùng ăn với Người và các môn đệ…" ( Mt 9, 19).

Và Người còn đứng về phía người tội lỗi để bênh vực họ, đem lại niềm tin cho họ để họ có cơ hội và nghị lực để trở lại với tình thương Thiên Chúa:

- " Vì Ta đến không để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi " ( Mt 9, 13).

Chúa Giêsu cũng đứng ra bênh vực cô Madalena, một cô gái điếm, chống lại những lời châm biếm của những ai tự cho mình là công chính để chỉ trích cô:

- " Vì thế, Ta nói cho các ông hay: tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều. Còn ai được tha ít thì yêu mến ít. Rồi Chúa Giêsu nói với người phụ nữ: Tội của con đã được tha rồi". ( Lc 7, 47-48).

Và rồi để bênh vực kẻ yếu thế, cô đơn đối với những kẻ hành xử quyền lực bất chính, gian dối, giả hình, lường lọc, Chúa Giêsu không rụt rè khi phải hành xử quyền giảng dạy và quyền mục tử nhân lành, đứng lên chạm trán thẳng với sói rừng:

- " Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pharisêu giả hình! Các người khóa cửa Nước Trời không cho thiên hạ vào. Các người đã không vào, mà những kẻ muốn vào, các người cũng không để họ vào.
Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pharisêu giả hình! Các người giống như mả tô vôi, bên ngoài đẹp đẻ, nhưng bên trong thì đầy xương người và đủ mọi thứ ô uế bên ngoài thì có vẻ công chính trước mặt thiên hạ, nhưng bên trong toàn là giả hình và gian ác". ( Mt 23, 13. 27-28).


Thái độ đại lượng và can đảm hy sinh đến chính cả mạng sống mình chống lại sói rừng để bênh vực chiên, bênh vực những ai được giao cho mình trách nhiệm phải chăn sóc của Chúa Giêsu là gương mẫu để chúng ta suy nghĩ:

- " Ta là Mục Tử nhân lành. Mục Tử nhân lành hy sinh mạng sống ( psyché = linh hồn) mình cho đoàn chiên. Người làm thuê, vì không phải mục tử, và vì chiên không thuộc về anh ta, nên khi thấy sói đến, anh ta bỏ chạy. Sói vồ lấy chiên và làm cho chiên chạy tán loạn" ( Jn 10, 11-12).

Phải chăng đó là thái độ phải có của những ai là mục tử, chớ không phải bỏ chạy, lẫn trốn khi thấy sói rừng?

- "Anh em hãy thương yêu nhau, như Thầy đã thương anh em".


Thầy đã thương anh em, đã hy sinh mạng sống ( linh hồn) mình để bênh vực anh em.

Tình thương Ki Tô giáo là vậy, không phải chỉ bằng tình cảm, lời nói, mà cả bằng hành động và hy sinh, cả linh hồn mình nếu cần để bảo vệ những ai mình thương yêu.

NGUYỄN HỌC TẬP

* Ý Kiến Độc Giả