Quan Điểm >> Câu Chuyện LTCG

PrintPrint This TopicEmail To Friend
Khủng bố và Thảm sát là một chính sách của CSVN
Kế Som


Người ta vẫn tự hỏi tại sao lại có Cải cách Ruộng Đất, tại sao lại có Thảm sát Mậu Thân. Có người cho rằng Hồ Chí Minh đã hối hận đã nhận lỗi lầm trong chính sách CCRĐ. Và mới đây csVN, trong khi ca tụng chiến thắng Mậu Thân của họ, đã trơ trẽn đổ lỗi cho QLVNCH và Đồng Minh Hoa Kỳ đã thảm sát đồng bào tại Huế trong dịp Mậu Thân.

Tại hải ngoại này, có người (Bùi Tín) đã cho rằng sở dĩ có thảm sát Mậu Thân tại Huế là vì trên đường rút lui vì bị truy kích gắt gao bởi QLVNCH và Hoa Kỳ, nên cấp chỉ huy quân sự cấp dưới đã ra lệnh thủ tiêu những người chúng bắt, để khỏi bị vướng víu khi di chuyển gây bị bại lộ.

Thật ra, thảm sát là một chính sách bất di dịch của CSVN đã có từ lâu. Và thảm sát cành nhiều càng tốt, càng dã man chừng nào càng tốt chừng đó.

Từ xa xưa, khi vừa chiếm được một ít làng xóm làm khu tự trị, csVN cho lập Phong trào Sô Viết Nghệ Tĩnh. Tại đây họ cai trị bằng bàn tay sắt, thủ tiêu bất cứ cá nhân nào phản đối hay chống lại họ. Kịp đến khi chiếm được miền Bắc Việt Nam, họ phải tạo ra chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất để trước nhất là bắt nhân dân quỳ mọp xuống thuần phục họ, phần nữa là có cái cớ tiêu diệt thẳng tay tất cả những người, dù trong chính quyền hay trong quân đội, dù có gốc tiểu tư sả hay không, mà nếu có ý tưởng (chỉ cần ý tưởng thôi) chống lại hay phản lại Đảng và nhà nước cộng sản, đều phải bị tiêu diệt.

Sau khi đã loại trừ được một phần nào các phần tử chống đối, có ý định phản động, và sau khi nhận thấy toàn dân như co quắp lại, run lên vì sợ sệt, sẵn sàng cúi đầu thần phục mọi lệnh của đảng, HCM mới giả bộ thú nhận đã có lỗi lầm trong chính sách CCRĐ và xin lỗi. Mục đích đã đạt được là toàn dân đã phải mọp xuống khiếp sợ đảng và sẵn sàng tuân theo lệnh đảng.

Rồi đến Phong trào Nhân Văn Giai Phẩm cũng thế. Làm cho dân câm miệng thì đã xong, nhưng cũng cần phải làm cho đám trí thức và học giả phải tuân phục nữa chứ. Bởi đó mới có cái trò Nhân Văn Giai Phẩm. Những con chuột có đầu óc chống đối đã chui ra khỏi hang, đã lộ mặt, đảng phải hốt hết vào nhà tù. Thế là không còn ai, không còn mầm mống chống đối, không còn mầm mống phản động.

Năm 1968 thì họ cũng sao lại bổn cũ. Lệnh của Trung Ương là phải làm sao cho dân chúng khiếp sợ, sợ đến nỗi sẽ không bao giờ dám có ý tưởng phản đối hay chống đối. Nghĩa là phải giết một số người để làm gương, đủ mọi thành phần, không phân biệt quân cán chính, già trẻ lớn bé, người bản xứ hay người nước ngoài đều phải bị giết. Cả thầy chùa hay cố đạo. Dù là người Việt hay người Mỹ, người Đức. Giết càng nhiều càng tốt, càng dã man càng tốt. Có như vậy thì Cs mới cai trị được. Càng reo rắc nhiều khủng bố càng có lợi cho CS. Bất cứ nơi nào Cs đi qua, ho đều làm như thế cả. Cái trơ trẽn và ác độc của nhà cầm quyền Cộng sản Hà Nội là đổ thừa cho QLVNCH đã làm và cũng đổ lỗi cho các cấp chỉ huy quân sự cấp thấp của Quân đội Nhân dân đã thảm sát đồng bào trên đường rút lui vì bị truy kích phản công của QLVNCH và Đồng minh Hoa Kỳ. Họ đã quên một điều là đa số các nạn nhân đã bị thảm sát vào ngay trong những ngày đầu của vụ tấn chiếm Huế trong dịp Mậu Thân.

Sau năm 1975, Cộng sản VN đã dùng chính sách cải tạo để triệt hạ tất cả quân, cán chính của chế độ Cộng Hòa Miền Nam VN. Tuy nhiên một thành phần khác với ba thành phần trên cũng cần phải biết khiếp sợ đảng, đó là người dân của miền Nam. Đảng bèn nghĩ ra chiến dịch “đánh tư sản mại bản”. Thế là hàng trăm ngàn người được chiếu cố, được buộc đủ thứ tội và buộc phải đi kinh tế mới, tài sản và nhà cửa bị tịch thu, bỗng chốc trở thành tay trắng. Hầu hết các cơ sở của mọi tôn giáo đều bị tịch thu hay bị trưng mượn nhưng không có ngày trả lại. Nhà cửa của một số quan chức cao cấp cũ bị tịch thu, con cái ngụy quân ngụy quyền không được đi học. Còn chính các quan chức của chế độ Miền Nam thì bị đẩy vào các trại lao động khổ sai cải tạo không có ngày về. Vợ mày ta lấy, con mày ta sai.

Nếu may mắn sống sót, được trở về, không một người cải tạo viên nào “dám có ý định” chống đối chế độ mới, chế độc Cộng sản độc tài tại Việt Nam.
Nếu còn một ai dám đứng dậy đương đầu với chế độ đều bị đảng nghiền nát bằng cách này hay cách khác. Linh mục Nguyễn văn Lý mới lãnh cái án 8 năm và đang nằm trong nhà tù Ba Sao. Các luật sư Nguyễn văn Đài và Lê Thị Công Nhân cũng đang ở trong tù. Anh Nguyễn Phong và . . . . . . . cũng đang ở trong tù.

Những người khác tranh đấu cho dân chủ, vì may mắn, chưa bị vào tù, đều bị đảng dùng xã hội đen và đầu gấu để khủng bố, hăm dọa và thủ tiêu nếu cần. Dĩ nhiên những tên này đều được công an cảnh sát bảo vệ tối đa vì làm việc vì đảng, cho đảng với mục đích làm cho người dân khiếp sợ không dám chống đối ý muốn của đảng.

Nhưng xem ra người dân không còn biết sợ hãi nữa. Những dân oan đã dám xuống đường đòi quyền sống, đòi tài sản đã bị quan chức CS cướp trắng. Đại lão Hòa thượng Quảng Độ đã đến chia sẻ và ủng hộ những nngười này. Và gần đây, công giáo cũng không thể nhẫn nại lâu hơn được, đã xuống đường đòi lại những gì thuộc về cơ sở tôn giáo. Đức TGM Ngô Quang Kiệt đã tuyên bố là sẵn sàng đi tù thay cho những ai phải bị bắt bớ tù đầy chỉ vì cầu nguyện để được trả lại tòa Khâm sứ.

Xem như vậy thì việc khủng bố, thảm sát không phải là chuyện vô tình của csVN nhưng là một tính toán, một chủ trương từ Trung Ương, một chính sách của đảng Cộng sản Việt Nam, ngay từ ngày đầu tiên khi lý thuyết Mác-Lênin được Hồ Chí Minh du nhập vào Việt Nam vậy.
Kế Som (14-2-2008)



Kế Som

* Ý Kiến Độc Giả