Văn Nghệ >> Truyện Ngắn

PrintPrint This TopicEmail To Friend
Suy Tư Nhân Ngày Hiền Mẫu
Nguyễn thị Quảng Bình

Ngày 13 tháng 5 vừa qua, người dân Hoa Kỳ tưng bừng vinh danh người mẹ, người vợ thân yêu của mình bằng Mother’s Day với tiệc tùng, hoa tươi, quà cáp v.v.. Dù là người Việt nhưng chúng tôi cũng hòa niềm vui chung với dân bản xứ để đón mừng ngày lễ thật ý nghĩa này. Những đứa con thường ngày lo lắng học hành, công việc, bây giờ bận rộn bàn tính với nhau sẽ mua quà gì cho mẹ, sẽ mời mẹ đi nhà hàng nào hay tính tóan sẽ nấu món gì ở nhà, sẽ đưa mẹ đi chơi ở đâu…và tôi thì cũng để ý lựa chọn cho mẹ của mình một cái gì đó để bà vui trong ngày Hiền Mẫu.

Tuy nhiên khi nghe một bản tin hay đọc một bài báo liên quan đến quê nhà tôi lại ngậm ngùi nhớ đến những người phụ nữ, những người mẹ VN mà bất hạnh đã theo đuổi triền miên kể từ ngày “đời ta có đảng”. Bao nhiêu giấy mực đã tốn hao nhưng chỉ ghi lại được phần nào những thống khổ điêu linh mà người phụ nữ, người mẹ người bà Việt Nam phải gánh chịu. Các chị, các bà đã chẳng bao giờ được hưởng một cuộc sống an bình để yên phận làm mẹ làm vợ bên cạnh chồng con trong một gia đình hạnh phúc khi mà đất nước đầy nhiễu nhương với vô vàn tệ nạn do nhân tai là đảng csVN đổ tai họa xuống đầu trăm họ.

Bài viết này với lòng trân trọng và tình thương mến xin gửi đến tất cả chị em bạn gái, những người bà, người mẹ, người chị, người em đã can đảm vượt thắng sự sợ hãi để lên tiếng tố cáo những oan sai, những chèn ép bất công, những tha hóa trầm trọng đã đưa nước nhà đến tình trạng tụt hậu nghèo đói nói chung và cuộc sống lầm than mất nhân phẩm của giới phụ nữ nói riêng.

Từ tháng Tư đen năm 75 những tưởng khi nước nhà im tiếng súng thì cuộc sống người phụ nữ sẽ tốt đẹp hơn nhưng thật ra đã 32 năm dâu bể, đá nát vàng phai, thân phận đa số chị em còn lầm than khốn khổ hơn bao giờ. Dưới sự cai trị dốt nát nhưng bạo ngược, phi nhân và vô thần của một thiểu số đầy quyền lực là đảng CSVN khiến đạo đức và luân lý băng hoại, tinh thần sa đọa, con người trở thành vô cảm, giả trá lọc lừa, đội trên đạp dưới để sống . Bao mảnh đời trẻ em, phụ nữ, lão bà phải kéo lê cuộc sống trong tăm tối không ngày mai. Những tin tức trên báo, trên mạng điện tử hàng ngày đưa lên những điều bất hạnh, những hoàn cảnh thương tâm không thể tưởng được đang xảy ra cho phụ nữ trên đất nước đã hòa bình và thống nhất hơn 30 năm.

Có cần phải nhắc lại không những dịch vụ buôn người trá hình qua ngả kết hôn với người ngoại quốc. Việt Nam được biết đến như là nguồn cung cấp cô dâu hay nô lệ tình dục cho đàn ông Tàu, Đài Loan, Đại Hàn, Mã lai Á, Singapore, thậm chí đến cả Đông Âu và Nga sô. Phụ nữ Việt vì sinh kế phải tứ tán đi năm châu đến tận những nước Trung Đông để ở đợ, để làm các công việc nặng nhọc trong những điều kiện tồi tệ dưới mỹ từ “xuất khẩu lao động”. Nhà cầm quyền VN không màng đến việc bảo vệ và binh vực cho con dân mình mà chỉ lo chia chác tiền bạc rồi “đem con bỏ chợ” gây nên bao cảnh đau thương và nhục nhã mà báo chí đã tốn bao nhiêu giấy mực để nhắc đến. Những hội Phụ Nữ Đài Loan, Hiệp hội PN hành động và nghiên cứu Singapore, Hội Phụ nữ Mã Lai đều bất bình và phẫn nộ trước những sự lường gạt và ngược đãi mà người đàn bà Việt phải gánh chịu, nhưng nhà cầm quyền VN đã giả đui giả điếc để làm lơ.

VN cũng có hội Liên Hiệp Phụ Nữ chỉ biết đi biểu tình đả đảo hoan hô theo lệnh đảng, cũng có các nữ đại biểu quốc hội bù nhìn chỉ 1à nghị gật làm màu mè cho chế độ độc đảng, cũng có các nữ Bộ trưởng, Phó Chủ Tịch Nước, Chủ tịch Công đoàn v..v.. đấy chứ! Nhưng họ hoặc là những người dửng dưng trước nỗi đau đồng loại, hoặc chỉ mải mê chạy theo vật chất, lợi dụng địa vị để gây nhiều tai tiếng để đòi hối lộ, để tham những, bòn rút của công, lo củng cố quyền lực và địa vị để tác oai tác quái như bà vợ Thượng tướng CA Nguyễn khánh Toàn, hay Thiếu Tá CA Võ thị Hiền đã trơ trẽn ra lịnh cho thuộc cấp lột trần Mục sư Nguyễn công Chính trước mặt bà ta để hành hung cho thỏa lòng độc ác, nào là ăn chận bớt xén khẩu phần trẻ em như bà Hiệu trưởng trường Mẫu giáo Chim Non Nguyễn thị Kim Phượng, hoặc mánh mung hối lộ để làm giàu cho cá nhân cũng như cho những tên cán bộ nhà nước nhưng khi sự việc đổ bể thì bị đưa lên giàn hỏa làm vật tế thần như các bà Lã thị Kim Oanh mấy năm trước và Nguyễn thị Tuyết Lan mới đây. Người có học thức như Phan thúy Thanh thì cam tâm làm cái loa tuyên truyền cho bạo quyền Hà Nội, để chối leo lẻo về những sự đàn áp tôn giáo, đàn áp những người bất đồng chính kiến, lúc nào cũng ra rả bào chữa trước sự lên án của quốc tế vì những vi phạm nhân quyền. Tôn Nữ Thị Ninh những lần qua Mỹ “rải độc” bằng những luận điệu láo khoét bịp bợm cùng các sinh viên đều bị CĐVN tại địa phương “dàn chào” kỹ càng, cảnh sát phải hộ tống để chui vội vào xe như tại San Jose, Bắc California hoặc bị sinh viên gốc Việt chất vấn gay gắt không trả lời được nên nổi cáu như tại Texas v..v

Trái ngược với những người trên, trong cuộc đấu tranh cho dân chủ tự do của đất nước, trong cuộc vận động để đưa quê nhà thoát cảnh tụt hậu, đói nghèo đã xuất hiện những bóng hồng, những người mẹ người vợ, những người đàn bà bình thường với những lo toan bận bịu sinh nhai và gia đình,con cái nhưng không quên đóng góp công sức trong việc đòi công lý cho dân oan, nhân quyền cho mọi người và dân chủ cho đất nước. Việc này đã khiến các chị em phải gánh chịu những đòn thù của bạo quyền, bị sách nhiễu đêm ngày, bị ngược đãi, bị mất việc, bị hành hung, bị cướp đi khỏi vòng tay gia đình, xa cách con cái, ngay cả bị ngồi tù vì không chịu khuất phục trước sự đe dọa của bạo quyền.

CSVN cũng là băng đảng Mafia đỏ đã ngang nhiên cướp nhà cướp đất của nhân dân, kể cả đất đai hương hỏa đã bao đời thừa kế, đất canh tác để nuôi sống gia đình …khiến bao người phải lâm cảnh không nhà, mất phưông tiện làm ăn sinh sống nên phẫn uất quá phải đâm đơn kiện thủ phạm là những tên cường hào ác bá. Nhưng khốn khổ thay chỉ là “con kiến đi kiện củ khoai”, bọn họ đã đút lót móc ngoặc ăn chia với nhau nên đơn từ cứ đi vòng vòng hoặc bị xử oan sai, bất công. Thế là các bà mẹ, bà vợ phải khăn gói bỏ nhà xa chồng con lên tận thủ đô lê lết nơi vườn hoa Mai xuân Thưởng, nhập vào đội ngũ dân oan, gồm cả những bà mẹ liệt sĩ, những gia đình “cách mạng” để bắt đầu cuộc sống lang thang, lây lất, đói rét cực khổ để ngày ngày vác đơn đi chầu chực khiếu kiện, những mong “đèn Trời soi xét”.

Nhưng ác nghiệt làm sao, Công Lý đã bị bức tử trong xã hội chủ nghĩa, đi đến đâu họ cũng bị xua đuổi, thậm chí còn bị bắt đi tù hoặc bắt bỏ vào những “trung tâm xã hội” trá hình như những phạm nhân, mà mới đây chuyện “đem dân đi bỏ cửa rừng” đã xảy ra.

May thay một tên tuổi đã nổi bật, đã gắn liền với nỗi khổ dân oan là nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, người đã can đảm dùng ngòi bút để thay họ kêu gào cho mọi người biết những ức hiếp ngang ngược của bọn quan tham, những lộng hành trắng trợn của bọn nhà nước cướp ngày, những mảnh đời rách nát, những nỗi oan ức ngất trời của dân oan. Chị thu thập dữ kiện để giúp họ điền đơn, cất giữ tài liệu của bà con để làm bằng chứng đưa lên báo. Thế là bạo quyền ra tay khủng bố, đòn dằn mặt đầu tiên vào năm 2002 là giữa đường chận xe để bắt về đồn CA với lý do có người tố cáo chị buôn ma tuý. Bị giữ lại đồn CA khi con nhỏ còn gửi ở nhà bà ngoại, TKTT đã ghi lại trong nhật ký được Đàn chim Việt Online phổ biến như sau: “Mình có thể bị bắt giam, có thể chịu tù đày để bảo vệ chính kiến nhân cách, bảo vệ những tài sản quý báu vô giá là tư tưởng của những người bị coi là tội đồ của chúng, dám đòi hỏi sự vượt bậc cấp tiến dân chủ, song con cái mình ai nuôi?...Nếu không hèn mạt nghe theo những yêu cầu của bọn chúng thì bao giờ mới được về với con, nhìn thấy mặt con đây?” Vì lòng thương con chị đành lên xe theo bọn chúng về nhà để bất lực nhìn bọn CA tịch thu lấy đi những tài liệu, sách báo, giấy tờ, đơn khiếu kiện của bà con dân oan…mà chị đã lưu trữ gom góp gần 5 năm qua. Những ngày sau đó chị và chồng con bị bao nhiêu là sách nhiễu, đàn áp, đấu tố, hăm dọa, bao vây, để cuối cùng bị bắt đi trong sự lo lắng và sợ hãi của các con vào ngày 21-4-2007 vừa qua. Thật đáng thương và đáng phục thay bà mẹ cầm bút kiên cường!

Một bông hồng đang trong vòng lao lý là nữ luật sư 28 tuổi Lê thị Công Nhân, dù chưa một ngày được hưởng cuộc sống trong thể chế tự do nhưng cô đã sớm thấm nhuần tinh thần dân chủ để bất bình trước việc nhà cầm quyền hiện tại đã trắng trợn khống chế và tước đoạt các quyền căn bản của con người mà nhân dân VN xứng đáng được hưởng.

Luật sư LTCN là phát ngôn viên đảng Thăng Tiến VN được thành lập hôm 8-6-2006 với mục đích thúc đẩy dân chủ, đa nguyên đa đảng ở VN. Cô cũng nỗ lực vận động cho quyền lợi công nhân, trong đó có những cô gái, những bà mẹ trẻ đã phải làm việc cật lực, đã bị bọn chủ nhân cấu kết với nhà nước bóc lột tối đa sức lao động bằng đồng tiền rẻ mạt, không bảo hiểm lao động, không có công đòan độc lập để bảo vệ quyền lợi chính đáng. Khi ra sân bay Nội Bài để đi dự hội nghị Công đoàn Tự do được tổ chức tại Warsawa thủ đô của Balan vào tối ngày 27-10-2006 cô đã bị công an csVN ngăn chận không cho xuất cảnh, tuy nhiên cô LTCN đã gửi được tiếng nói của mình đến hội nghị : “Dù nhà cầm quyền đã dùng những phưông pháp không mấy đẹp đẽ để ngăn chận không cho tôi tới Ba Lan, nhưng họ sẽ chẳng bao giờ ngăn chận được lẽ phải và sức mạnh tinh thần của chúng ta. Vấn đề của chúng ta hiện nay là phải tạo áp lực đối với chính quyền, chứng tỏ cho họ thấy rằng, cần phải cải tổ luật pháp hiện nay về đình công và phải có công đòan độc lập của công nhân…”

Luật sư Công Nhân cũng lên tiếng phân tích tỉ mỉ về phương diện pháp lý đối với Chỉ thị báo chí 37 của Thủ Tướng csVN Nguyễn tấn Dũng để lãnh đạo và quản lý báo chí chặt chẽ hơn cũng như kiên quyết ngăn cấm báo tư nhân hầu biến báo chí thành công cụ của chế độ độc tài tồn trị.

Những hoạt động yểm trợ sự dân chủ hóa đất nước chẳng những đã đem đến những sách nhiễu đàn áp cho bản thân Ls CN mà còn liên lụy cả gia đình em gái, đặc biệt mẹ của cô là bà Trần thị Lệ, người hết lòng hỗ trợ cho con gái mình trước những mưu mô trù dập từ dựng chuyện để bôi nhọ, phỉ báng đến cấm cản, đe dọa không cho thăm nuôi, gặp mặt khi LS Lê thị Công Nhân bị bắt giam vào ngày 6-3-2007. Mới đây, báo chí còn đưa tin csVN tính kết tội bà Lệ và vợ LS Nguyễn văn Đài là chị Vũ minh Khánh “âm mưu che dấu tội phạm”. Nếu cô Ls LTCN được ngưỡng mộ vì lòng dũng cảm kiên cường:”…Tôi xin khẳng định bằng tất cả lương tâm, trách nhiệm và tình cảm của mình đối với đất nước VN và dân tộc VN là tôi sẽ chiến đấu tới cùng cho dù chỉ còn một mình tôi để đấu tranh, trước hết là dành lấy nhân quyền cho chính mình, và giành lấy nhân quyền, dân chủ, tự do cho người VN. Và csVN đừng có mong chờ bất cứ một điều gì là thoả hiệp, chứ đừng nói là đầu hàng từ phía tôi… Gia đình tôi đã chuẩn bị cho trường hợp xấu nhất đó là tôi sẽ bị khởi tố và có thể đi tù, nhưng tôi xin khẳng định một lần nữa đó chưa phải là điều tồi tệ nhất có thể xảy ra..” thì bà thân mẫu Trần thị Lệ cũng đáng được tri ân và trân trọng vì sự nâng đỡ và hỗ trợ quý giá cho người nữ chiến sĩ dân chủ đó. Chúng tôi xin được chia xẻ với bà niềm đau và nỗi hận về phiên xử Ls LTCN vào ngày 11-5 mà bản án nặng nề, bất công chỉ là sản phẩm dàn dựng của chế độ luật rừng man rợ.

Trong hàng ngũ những người nhận ra nhu cầu bức thiết của đất nước là phải có dân chủ, tự do, phải tôn trọng quyền con người; đã có những cơ gái rất trẻ tuổi như cô Hòang thị Anh Đào 21 tuổi ở Huế, là Thư ký đảng Thăng Tiến Việt Nam. Cô vừa bị đem ra xử cùng với LM Nguyễn văn Lý và bị án treo 18 tháng dù chẳng có tội tình gì. Cô giáo Lê thị Lệ Hằng cũng bị “tòa án Kănguru” xử phạt 18 tháng tù treo, bà mẹ 44 tuổi này cũng chỉ vì nhận ra mục tiêu chính đáng của khối 8406 để xin gia nhập nên không thóat khỏi đòn thù của bạo quyền. Bà Dưông thị Xuân, biên tập viên của báo “chui” Tập san Dân chủ Tự do bị công an dàn cảnh tông xe để ám hại. Chị Hồ thị Bích Khương một dân oan và là thành viên khối 8406 cũng bị kẻ lạ mặt chủ ý lao xe vào người làm bị thương trầm trọng. Và còn nhiều người nữa, là những bà mẹ bà vợ bình thường , là những người có nghề nghiệp chuyên môn, những trí thức trẻ đều đã thức tỉnh, không còn bị lừa dối vì những lời lẽ hoa mỹ, những xảo thuật gian trá của đảng cầm quyền nữa nên đã mạnh dạn can đảm hoạt động dù biết rằng vơ vàn phiền phức hiểm nguy đang chờ đón.

Chẳng hạn nữ Luật sư Bùi kim Thành, người lâu nay tham gia giúp đỡ, tư vấn miễn phí cho dân oan đi khiếu kiện ở các tỉnh miền Nam đã bị công an đến nhà dùng vũ lực cưỡng bách đi giam giữ tại Bịnh viện Tâm thần Trung Ương II ở Biên Hòa từ tháng 11 năm 2006 đến nay mặc dù Tổ chức Ân xá Quốc tế đã lên tiếng yêu cầu nhà nước VN trả tự do cho luật sư. Một người trẻ khác là Ls Thùy Trang làm việc trong văn phòng Ls Lê quốc Quân hiện cũng đang bị giam giữ mà gia đình không hề biết tin tức.

Bà Nguyễn thị Lê Hồng là đại diện nông dân trong Hiệp Hội Công Nông Việt Nam được thành lập ngày 30-10-2006 nhằm mục đích là đòi quyền thành lập Nghiệp đòan, Công đòan độc lập không lệ thuộc sự kiểm soát của đảng csVN. Đòi quyền đình công, bãi thị, đấu tranh vì quyền lợi công nhân. Khi trả lời phỏng vấn của đài RFA bà Lê Hồng cho biết nông dân là một trong những tầng lớp bị áp bức bóc lột trắng trợn bởi đảng cầm quyền. “Sự đấu tranh của Hiệp Hội là dựa vào sự đoàn kết của công nhân và nông dân chúng tôi. Chúng tôi sẽ làm những gì mà nhà nước không cấm và luật nhân quyền quốc tế cho phép. Chúng tôi sẽ tập hợp công nông trong tinh thần bất bạo động, ôn hòa, phát động trong phạm vi cả nước đòi laị những yêu cầu mà chúng tôi đã đề ra trước đây của giới công nhân cũng như nông dân kết hợp thành một quần thể chặn đứng những bất công, đàn áp có thể xảy ra sau này còn hơn thế nữa…”. Tin báo chí cho biết bà mẹ này đã bị bắt hồi tháng 11-2006, côg an cs còn gian trá vu khống cho bà buôn bán ma tuý để các con bà bỏ mặc không thèm thăm nuôi mẹ nữa, thật là bọn người quỷ quyệt độc ác, hãm hại chia rẽ tình mẹ con.

Những người phụ nữ can đảm gánh vác gia đình, nuôi dạy con thơ khi chồng mắc còn lao lý vì khát vọng dân chủ tự do, vì đòi hỏi quyền tự do hành đạo và truyền đạo cũng bị đày ải trăm chiều, như Vũ thúy Hà là hiền thê BS Phạm hồng Sơn hiện đang bị quản chế tại gia, Bùi kim Ngân mà chồng là nhà báo Nguyễn vũ Bình đang ốm đau trong tù ngục, Thu Hiền là vợ ls Lê quốc Quân đang bị giam sau khi tu nghiệp từ Mỹ về, các bà Nguyễn thị Hồng, Lê thị Phú Dung là phu nhân các Mục Sư Nguyễn công Chính, Nguyễn hồng Quang là đối tượng đàn áp của bạo quyền. Hai chị Thúy Hà và Kim Ngân khi được mời đến tư thất ông đại sứ Mỹ Michael Marine để dùng trà đã bị một bọn 15 tên công an côn đồ ngăn chận, nạt nộ, lôi kéo trước mặt ông và nữ Dân biểu Hoa Kỳ là bà Loretta Sanchez khiến ông đại sứ không đừng được phải lên tiếng can thiệp, yêu cầu công an đừng đối xử thơ bạo như thế với hai vị phụ nữ là khách của ông. Chị Thúy Hà còn bị tông xe khi cố gắng đến gặp ông Michael Marine lần thứ 2 theo lời mời của ông. Quả thật bọn côn đồ đang cai trị đất nước VN không còn biết cách cư xử của con người nữa. Mới đây nhìn ảnh bác sĩ Lê nguyên Sang từ giã mẹ già với mái tóc bạc phơ và vợ ký giả Huỳnh nguyên Đạo khóc bên cạnh chiếc xe sẽ chở chồng mình vào nơi tù ngục, tôi bồi hồi xúc động. Xin tạ ơn những bà mẹ, những người vợ đã chịu đựng bao nhiêu buồn đau mất mát vì chồng con chọn con đường tranh đấu cho đất nước quê hương.

Và còn vô số những người đàn bà trên khắp ba miền đất nước đang ngày đêm oán hờn căm phẫn vì nhà cửa đất đai bị cướp trắng, vì cuộc sống tối tăm tuyệt vọng cùng đường, vì con cái bất hạnh bị lừa dối hoặc tình nguyện đi lấy chồng mà đúng hơn là đi làm nơ lệ tình dục xứ người để mong đem lại một cuộc sống tốt đẹp hơn cho bản thân và gia đình cha mẹ anh em. Những người phụ nữ như thế đầy dẫy trên đất nước VN đã thanh bình 32 năm, thật là đau lòng không kể xiết!!

Với những người phụ nữ bằng xương bằng thịt, cùng chủng tộc đất nước thì bạo quyền csVN đối xử tàn tệ như vậy, nhưng đối với những biểu tượng tôn giáo như tượng Thánh Mẫu Maria của người Công Giáo thì sao? Hẳn nhiều người đã có dịp ngậm ngùi đau lòng hay ít nữa cũng bất bình khi nhìn thấy bức tượng Đức Mẹ Sầu Bi ở giáo xứ Đồng Đinh địa phận Phát Diệm thuộc tỉnh Ninh Bình bị đập phá một cách điên cuồng. Bức tượng được đúc theo mẫu tượng Pieta tại Rôma là một trong những tuyệt tác của nhà điêu khắc thời danh Michael Angelo, diễn tả sự đau đớn sầu bi của Mẹ Maria khi ôm xác con mình là Đức Chúa Giêsu được tháo xuống từ cây thập giá. Lòng người Mẹ khi ấy hẳn đau đớn như dao cắt, tưởng chừng như có thể chết đi vì thương xót con yêu dấu. Một bức thánh tượng như thế có thể nào làm hại đến chế độ, có thể nào tuyên truyền nói xấu nhà nước hay âm mưu lật đổ đảng cầm quyền, thế mà những người cộng sản vơ thần lại mất luôn cả nhân tính như chủ tịch xã Đinh công Uy đã tuyên bố một cách đầy thù hận: “Nếu không hạ tượng thì kể cả cụt tay, tôi cũng lấy xà beng chọc nát tượng”

Sự gia tăng bắt bớ và đàn áp, khủng bố những người bất đồng chính kiến, những người đấu tranh ôn hòa trong quyền hiến định bởi hiến pháp của chính chế độ cầm quyền cũng như theo Công Ước Quốc Tế về quyền Dân sự và chính trị của Liên HQ mà csVN đã ký kết, chứng tỏ những kẻ lãnh đạo đang run sợ lo lắng trước sự hiểu biết của người dân trong nước, họ sợ cả những người phụ nữ chân yếu tay mềm, họ nhìn đâu cũng thấy thế lực thù địch, ngay cả qua những biểu tượng tôn giáo là tượng Đức Mẹ Sầu Bi. Sự chịu đựng của nhân dân đã mòn mỏi, sự bất hạnh của phụ nữ đã lên đến đỉnh điểm, khi nào thì những người bà, người mẹ, người vợ, người con được hưởng hạnh phúc gia đình, êm ấm bên chồng con, khi nào thì trên đất nước ta không còn cảnh mấy chục cơ gái trần truồng đứng cho ngoại nhân sờ mó nắn bóp với hy vọng được chọn làm “vợ”. Dân tộc VN ta còn bị “bịt miệng, bịt mắt” đến bao giờ?

Người nữ luật sư dũng cảm Lê thị Công Nhân đã đặt hy vọng ở sự hỗ trợ của đồng bào hải ngoại:” ..Tôi rất mong muốn báo chí VN ở hải ngoại, báo giới quốc tế cũng như đồng bào trên toàn thế giới hãy nói lên tiếng nói của mình một cách mạnh mẽ, kịp thời để sau này không có những giây phút hối hận rằng chúng ta đã không làm hết sức mình trong khi chúng ta có thể làm được nhiều hơn, để giúp đỡ cho những người dân đang sống ở một đất nước nhỏ bé, nghèo khó và lạc hậu như VN..”

Ước mong dịp lễ Hiền Mẫu năm nay, người Việt hải ngoại nói chung và chị em phụ nữ nói riêng, cần phải suy nghĩ về những lời tâm huyết trên của một cô gái trẻ với lòng yêu quê hương yêu dân tộc nồng nàn, đầy lý tưởng và nhiệt huyết đã dâng hiến tuổi thanh xuân của mình cho đại cuộc dân chủ hóa đất nước. Nguyện cầu Ơn Trên ban bình an cho tất cả các bà mẹ Việt Nam.


Nguyễn thị Quảng Bình

* Ý Kiến Độc Giả