TỰ DO NGÔN LUẬN và CUỘC VẬN ĐỘNG DÂN CHỦ HOÁ VIỆT NAM
Linh mục Nguyên Thanh
Bài Phát Biểu của Linh mục Nguyên Thanh tại San Jose Nhân ngày kỷ niệm 5 năm thành lập Tổ chức “Lương Tâm Công Giáo”
Kính thưa Quí vị,
“Tự do ngôn luận và cuộc vận động dân chủ hóa Việt Nam” là Chủ đề mà anh chị em Lương Tâm Công Giáo yêu cầu tôi phát biểu hôm nay. Đây là 2 vế của cùng một vấn đề. Nói cách khác, tự do ngôn luận là linh hồn của xã hội dân chủ.Tất cả các thể chế độc tài đều triệt tiêu tự do ngôn luận. Một đề tài rất thời sự và bao quát. Trong bài này, tôi chỉ xin sơ lược về nhân quyền căn bản và hiện tình tự do dân chủ tại Việt Nam. Nhưng sẽ nhấn mạnh đến phần thứ ba, phần trách nhiệm của chúng ta, đặc biệt của các Tôn giáo, đối với Quyền Tự Do Ngôn Luận.
I-Quyền Tự Do Ngôn Luận.
Tự Do Ngôn Luận, là nhân quyền căn bản được toàn thế giới công nhận. Ngay phần đầu Tuyên ngôn Quốc Tế Nhân Quyền công bố ngày 10-12-1948 đã viết: “Xét rằng, việc coi thường và khinh miệt nhân quyền đã đưa tới những hành động dã man làm phẫn nộ lương tâm nhân loại, và việc đạt tới một thế giới trong đó mọi người được tự do ngôn luận và tự do tín ngưỡng, được thoát khỏi sự sợ hãi và khốn cùng là nguyện vọng cao cả nhất của con người. Xét rằng, điều cốt yếu là nhân quyền phải được một chế độ pháp trị (chứ không phải đảng trị) bảo vệ, để con người khỏi bị dồn vào thế cùng phải nổi dậy chống áp bức và bạo quyền” Một số văn kiện Công Đồng Vatican 2 như “Sắc lệnh về Tự do Tôn Giáo” và đặc biệt “Sắc lệnh về các Phương tiện Truyền Thông Xã hội”
đã viết: “…những phương tiện ảnh hưởng đến nhân loại như báo chí, điện ảnh, phát thanh, truyền hình và những phát minh khác được gọi là những phương tiện Truyền thông xã hội. Giáo hội đương nhiên có quyền xử dụng và làm chủ bất cứ loại nào trong các phương tiện dó, và còn có nhiệm vụ phải huấn luyện và hướng dẫn các tín hữu xử dụng các phương tiện truyền thông này. Chính quyền có bổn phận phải bảo đảm sự tự do đích thực và chính đáng của việc thông tin, sự tự do mà xã hội ngày nay rất cần để tiến bộ, nhất là quyền tự do báo chí. Chính quyền có bổn phận phải bảo đảm cho những người xử dụng có thể tự do hưởng thụ quyền lợi chính đáng”. Hiến pháp nước CHXHCH Việt Nam công bố năm 1992 điều 69 ghi rõ: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, có quyền được thông tin, có quyền hội họp, lập hội, biểu tình…” Như thế, tự do ngôn luận là nhân quyền căn bản được cả loài người công nhận.
2. Hiện tình tự do ngôn luận tại Việt Nam.
Việt Nam hiện có 600 tờ báo các loại. Nhưng chỉ có một chủ nhiệm là Đảng Cộng sản Việt Nam. Có 600 tên báo khác nhau nhưng chỉ có một người quản lý là Ban Tư tưởng Văn hóa của Đảng. Có báo mang danh là “Công giáo và Dân tộc” thì cũng không phải của Công giáo, cũng chẳng phải của Dân tộc- (một bài viết của Thiện Cẩm trong báo này đã ca ngợi trùm Việt cộng Phạm văn Đồng là người công chính “ như thánh Giuse”). Ngay những báo của Đảng, mà Tổng biện tập có chiều hướng cởi mở đôi chút cũng lập tức bị thay thế. Trường hợp Nguyên Ngọc của báo Văn Nghệ, Tô Hòa, Võ như Lanh của Sàigòn Giải phóng, Kim Hạnh của Tuổi Trẻ là thí dụ. Báo Nhân Dân, cơ quan chính thức của Đảng không ai thèm đọc. “Tờ An ninh thế giới của bộ Công an, chuyên khai thác những tin giật gân dâm chém, lừa gạt, buôn lậu, đĩ điếm, ma túy bạo lực thì lại bán rất chạy đến nỗi nhiều phụ huynh phải khuyên giới trẻ không nên đọc để tránh ô nhiễm. Hiện nay, Tổng biên tập, đại tá công an Đặng vương Hưng đã hiện nguyên hình là một tên lưu manh mạt hạt, bịp bợm dâm ô siêu đẳng, một vụ động trời được Bộ Công an dấu kỹ”(Bùi Tín: Trống đánh xuôi kèn thổi ngược). Còn những ai muốn thực thi quyền Tự do ngôn luận chính đáng thì lập tức bị guồng máy Công an đàn áp thô bạo. Trong một bài báo mới đây, ông Bùi Tín viết: “Việc đàn áp rất thô bạo các nhà báo tự do dân chủ đang diễn ra hằng ngày từ Hà nội qua Huế vào Sàigòn, đang làm dư luận quốc tế xôn xao nổi giận. Việc nhóm công an xông vào đánh đập nhà báo nữ Trần khải Thanh Thủy thành thương tật, lấy đi máy vi tính và hằng trăm tài liệu, bài viết của chị, cũng như đánh đập các thanh niên Lê trí Tuệ, Nguyễn ngọc Quang, Du Lam, Phạm bá Hải một cách du côn hiểm hóc, đấm đá các mục sư Ngô hoài Nở, Nguyễn công Chính…khiến dư luận quốc tế phải lên tiếng tố cáo đám công an Việt cộng đã biến thành những tên hung ác, những kẻ thừa hành mù quáng mất nhân tính”. May thay, đã xuất hiện tại quốc nội một cách dũng cảm và công khai Bán nguyệt san Tự Do Ngôn Luận, hiện đã ra tới số 11, tờ báo của những người yêu hòa bình, tự do dân chủ, mà hiện nay cả thế giới đều biết. Bán nguyện san Tự Do Ngôn Luận số 10, dưới tựa đề “Côn đồ trị nước mãi nên chăng” đã viết: “Vụ thứ nhất ở trại giam Kế, tỉnh Bắc Giang…đã phơi bày ra trước mắt sự kinh hoàng tột độ cho cả hoàn cầu. Chín bị can gồm 4 tu sĩ và 5 cư sĩ Phật giáo, người bị lột trần truồng ra đánh, bị dùi cui điện dí vào dương vật, người bị gậy gỗ sắc cạnh vuốt ngược chỗ kín đến tóe máu tươi, người bị dập đầu vào tường rồi treo ngược lên trần…” Vụ thứ hai là cuộc hỏi cung anh Vũ hoàng Hải ngày 5 tháng 8 - 06 tại trụ sở công an phường 18, quận 4 Sàigòn…công an đã chửi bới tục tĩu và tung những quả đấm vào mặt anh trong suốt 4 ngày làm việc không được nghỉ ngơi. Mỗi lần anh bị choáng váng…bọn công an lại chửi rủa: Mày chết đi tụi tao càng mừng. Vụ thứ ba ngày 13-8-06, chừng 20 công an xông vào nhà ký giả Nguyễn khắc Toàn ở Hà Nội khám xét rất thô bạo, ngang nhiên tịch thu 50 ký tài liệu, mà không có án lệnh, biên bản. Bốn người còn lại, đặc biệt nhà văn Hoàng Tiến, cũng bị mời lên công an thẩm vấn và bị khám xét tương tự”. Còn biết bao nhà trí thức khác đang bị đàn áp thô bạo như Đỗ nam Hải, Bạch ngọc Dương, Nguyễn phương Anh, Nguyễn văn Đài, Trương quốc Huy, Nguyễn chính Kết, Phạm hồng Sơn v.v. Họ bị khủng bố, giam cầm, đánh đập, chỉ vì thực thi quyền tự do ngôn luận. Những bối cảnh ấy vẽ nên bức tranh Việt Nam hiện nay.
3- Trách nhiệm của chúng ta-đặc biệt của các tôn giáo trong tình hình hiện nay.
Người Việt hải ngoại được hưởng mọi quyền tự do, trong đó có tự do ngôn luận. Nhờ tự do ngôn luận mà đồng bào Việt nam trên toàn thế giới trở nên gần gũi hiểu biết và gắn bó với nhau hơn, tình tự dân tộc và tình yêu quê hương được củng cố, nền văn hóa Việt Nam được nuôi dưỡng, các cá nhân, đoàn thể, đảng phái quốc gia, nạn nhân của chế độ cộng sản, giữ vững được tinh thần nghĩa khí đấu tranh. Nhờ tự do ngôn luận, hải ngoại có thể chuyển về quốc nội những thông tin, tài liệu tố cáo những hành động vi phạm quyền con người của Việt cộng. Bên cạnh mặt tích cực đó, rất tiếc cũng có những tiêu cực do một thiểu số thiếu ý thức, không loại trừ bọn Việt cộng nằm vùng lợi dụng tự do ngôn luận thọc gậy bánh xe, gây chia rẽ khối đoàn kết hải ngoại. Hơn 3 triệu người Việt hải ngoại với tiềm lực kinh tế và kiến thức sẽ là một quân đoàn tinh nhuệ về chất vượt trội 3 triệu đảng viên nón cối dép râu lớp 3 trường làng nếu, vâng, nếu chúng ta đoàn kết, bắt tay nhau vượt qua bức tường lửa của tị hiềm, đố kỵ ảo, loại virus đang gậm nhấm ý chí và sức mạnh của chúng ta. Để trị đứt căn bệnh này, mỗi chúng ta quyết tâm sẽ không đánh phá lẫn nhau. Nếu có tị hiềm, nên giải quyết ở chỗ riêng tư, không đưa lên truyền thông công cộng. Nếu chỉ nghe dư luận, chúng ta đừng vội có thành kiến với bất cứ cá nhân đoàn thể nào. Chúng ta hãy chủ động đến với nhau, trao đổi với nhau, những tỵ hiềm sẽ được giải tỏa. Tôi đã thử điều này, đã chủ động tìm đến, gặp gỡ một số Hòa thượng, Thượng tọa, một số chức sắc Phật giáo Hòa Hảo, Cao Đài, một số Mục sư của Hội thánh Tin lành. Đến đâu, tôi cũng nhận được sự tiếp đón niềm nở và chân tình. Tôi nhận thấy các vị ấy đều rất khiêm tốn, thân thiện và đầy tâm huyết. Từ đó, tôi nghiệm ra rằng, nếu chúng ta chủ động tìm đến với nhau, chìa tay ra cho nhau, chia xẻ tình thân, chia xẻ một chung trà, một ly cà phê, một cú điện thoại, chúng ta sẽ quí nhau, thân nhau, mọi đố kỵ hiểu lầm được giải tỏa. Từ đó, chúng ta mới có thể làm gì cho đất nước, cho dân tộc hơn là ngồi trong bóng tối mà phàn nàn rằng thì là cộng đồng đang nát bấy.
Hiện nay, một mặt chúng ta có thể tích cực vận động các thế lực quốc tế hỗ trợ cho phong trào dân chủ trong nước. Một mặt chúng ta cần tích cực yểm trợ tài chánh, và các phương tiện thông tin cho các nhà dân chủ quốc nội, cụ thể là khối 8406, chuyển về quốc nội những thông tin, thư từ, email, sách báo, băng đĩa, vạch trần tội ác cộng sản, đập tan thần tượng Hồ chí Minh và chủ nghĩa Mác Lê. Anh chị em quốc nội đang ngày đêm đối mặt với nguy hiểm chết chóc do bạo quyền, vẫn ngẩng cao đầu bất khuất. Hằng trăm ngàn người hải ngoại chúng ta cũng quyết sẽ áo gấm về làng, nhưng sẽ không về trong tư thế cúi đầu sợ sệt như những năm tháng tủi nhục nữa. Chúng ta sẽ mang về quê hương lửa đấu tranh, lửa tự do nhân quyền cho thân nhân bè bạn. “Tự Do không thể van xin mà có, Tự Do phải đấu tranh để dành lấy”. “Hiến chế Giáo Hội trong Thế giới ngày nay” viết: “Vui mừng và hi vọng, ưu sầu và lo lắng của con người ngày nay, nhất là của người nghèo và những ai đang đau khổ,
cũng là vui mừng và hi vọng, ưu sầu và lo lắng của các Môn đệ Chúa Kitô, và không có gì của con người mà lại không gieo âm hưởng trong lòng các Môn dệ Chúa”. Vậy thì, một là: Để chống lại điều ác, tất cả chúng ta, nhất là các tôn giáo cần nêu gương ĐOÀN KẾT. Phải biết rõ Việt cộng đang ra sức phá hoại khối đoàn kết, gây chia rẽ trong nội bộ tôn giáo và giữa các tôn giáo khác nhau. Quí Giám mục, Linh mục đáng kính không thể cứ rao giảng Bác ái trong nhà thờ, Quí Hòa thượng Thượng tọa đáng trọng không thể cứ thuyết phápTừ bi trong chùa, mà để mặc kẻ cướp đánh giết cướp bóc dân lành. Con chiên, tín đồ đang mong chờ quí ngài ra khỏi tháp nhà thờ, nhà chùa để chia xẻ đau thương bất hạnh của họ, nhất là của những người khốn khổ. Hai là, xin quí vị thực hiện ngay quyền Tự do ngôn luận. Thời cơ đã chín mùi. Tôi nói: Thời cơ đã chín mùi là dựa trên cơ sở khoa học của biện chứng duy vật và biện chứng lịch sử của Mác đấy. Khi một xã hội mà những mâu thuẫn nội tại đã tới cực điểm, thì tự nó phải tiêu vong. Xã hội Việt nam hiện nay đầy dẫy mâu thuẫn- tha hóa tột cùng- tham ô nhũng lạm, vơ vét, cướp bóc, ăn chơi vô độ, anh vô sản trở thành đại tư bản, người lương thiện trở thành kẻ tội đồ. Kinh tế thị truờng lại có đuôi định hướng XHCN.
Cả xã hội băng hoại, luân lý đảo ngược, giáo dục phá sản. Một xã hội như thế ắt và đủ mâu thuẫn để phá sản. Lịch sử các triều đại đã chứng minh điều đó. Chỉ cần chất xúc tác. Quí vị chính là yếu tố tác động làm thay đổi cục diện. Phật giáo có Pháp Vô Úy. Công giáo cũng có Lời Đức Kitô: “anh em đừng sợ”. Vậy thì đừng sợ nữa. Nếu chỉ với 3 triệu đảng viên cộng sản mà đã có tới 600 tờ báo các loại, chẳng lẽ 8 triệu tín hữu Công giáo, 8 triệu tín đồ Phật giáo Hòa hảo, hàng chục triệu Phật tử, hàng triệu đạo hữu Cao Đài, hàng triệu anh em Tin Lành, mỗi Tôn Giáo chúng ta lại không thể có được nếu không hàng trăm thì ít ra cũng phải là hàng chục tờ báo dành cho Tin đồ của mình, đây là quyền của mình, không cần phải cơ chế xin- cho, vì có xin chúng cũng không cho
- xin xuất cảnh bao nhiêu cũng được, nhưng xin ra báo thì không đươc, bởi vì tự do ngôn luận không thể van xin mà có, tự do ngôn luận phải đấu tranh để dành lấy. Trước mắt, quí vị cứ thiết lập ngay những trang Web. Ra ngay một tờ báo. Không kể những phương tiện truyền thông khác như Phát thanh, Truyền hình mà quí vị có quyền sở hữu. Đến đây, tôi xin phép có đôi điều về nội bộ Công giáo, (vốn bị mang tiếng là “thời Tây thì làm tay sai thực dân, thời Mỹ thì ôm chân đế quốc, đến thời cộng sản lại “Công giáo đoàn kết”, sống chết mặc bay, im lặng là vàng). Giáo Hội đã im lặng trong nhiều việc sai trái của Việt cộng mà không có một thái dộ, một tiếng nói đáng lẽ phải có. Điển hình là các vụ: Vụ Khâm sứ Henry Lemaitre. Vụ Nhà thờ Vinh Sơn (Lm Nguyễn quang Minh đã bị đẩy xuống hố chôn sống tại trại giam cùng với Linh mục Nguyễn văn Vàng, theo bút ký của Linh mục nhạc sĩ Huyền Linh, người đã chứng kiến). Vụ Việt cộng bắt bớ các tu sĩ để chiếm đoạt cơ sỏ dòng Phước Sơn Thủ Đức. Vụ Đức Tổng Giám mục Nguyễn văn Thuận. Vụ Đức Cha Huỳnh văn Nghi và chức Giám quản Tông tòa Saigon. Vụ Việt cộng ám hại Đức Cha Hoa, Giám mục phó Qui Nhơn, vụ ám hại Đức Cha Điền, Tổng Giám mục Huế, tại bệnh viện Chợ Rẫy-
Im lặng phải chăng là dồng lõa? Hai vụ điển hình khác: Vụ Việt cộng thực hiện phim “Người mang mật danh K213” năm 1986 nói về tổ chức chống cộng của Mai văn Hạnh, Lê quốc Túy, Trần văn Bá. Đoàn làm phim đã mượn Đại chủng viện Sàigòn để quay một số cảnh.Vụ án này có liên quan đến Cao đài, nhưng truyện phim lại ác ý gán cho Công giáo. Linh muc, dì phước, ông từ nhà thờ đều biến thành những người lãnh đạo tổ chức chống cộng. Các biểu tượng thánh thiện như Thánh giá trong nhà thờ biến thành nơi giấu tài liệu, bức ảnh đạo xé đôi làm ám hiệu để hai kẻ phản động nhận ra nhau, tượng Đức Mẹ trở thành cửa che chắn hầm bí mật, tòa giải tội biến thành nơi trao đổi tin tức. Nhà thờ bị xuyên tạc, bôi nhọ ác ý. Quí vị im lặng. Đến vụ Dòng Đồng Công Thủ Đức. Cha Thủ, và một số Linh mục, tu sĩ bị bắt, tài sản nhà dòng bị cướp trắng trợn. Lần này không im lặng, Đức TGM đã vội ra thông cáo như sau: “Tổng Giám mục rất tiếc là trước khi vụ việc xảy ra không một ai cho Ngài biết về những buổi họp của tổ chức mệnh danh là “Phong trào Tận Hiến” mà trong đó phổ biến những tư tưởng chống cộng, chống chế độ núp dưới mầu sắc có vẻ mê tín chứ không phải tín lý thực sự… Hoạt động như thế là vi phạm giáo luật. Dòng Đồng công là một ung nhọt cần giải phẫu để bảo đảm sức khỏe của cộng đoàn Giáo hội. Làm như vậy sẽ là lấy sức khỏe đuổi xa bệnh hoạn, lấy ánh sáng đẩy lùi bóng tối”.(Thông cáo số 43/87- Ký tên: Phaolô Bình, TGM) Trường hợp này Giám mục có lên tiếng kêu gọi “Hãy bình tĩnh chờ sự phán xét công minh của tòa án, đừng nên suy diễn hay đồn thổi tin tức hoang mang”, nhưng lại có vẻ lên tiếng thay cho Đảng, để kết tội Dòng Đồng công. Anh em, con cái trong nhà mà còn bị đối xử như thế, huống chi.
Nhưng nay, trước tình thế nhân dân bị đàn áp bị cướp nhà cướp đất, các tôn giáo bi bắt bớ bách hại, các nhà đấu tranh bất bạo động cho tự do dân chủ chính đáng bị đàn áp dã man, cả xã hội quằn quại dưới chế độ thối nát tham nhũng bạo tàn sẵn sàng bán nước cho Tàu cộng- Các vị không thể im lặng né qua bên kia đường mà đi, miễn là bình an tọa hưởng và được xuất ngoại đều đều.
Một tín hiệu mới đến từ Cần Thơ: Giám mục Lê phong Thuận và 124 Linh mục Giáo phận vừa nhất loạt ký tên vào đơn Khiếu tố khẩn đòi lại đất nhà thờ Thị Xã Bạc Liêu với lời lẽ rất quyết liệt: “Nếu chính quyền địa phương bất chấp đơn khiếu tố khẩn này và cứ tiến hành xây dựng trên đất nhà thờ Đức Mẹ Bạc Liêu, thì buộc lòng tất cả Giáo dân Tỉnh Bạc Liêu phải có biện pháp ngăn cản và kiên quyết bảo vệ bằng được đất của nhà thờ”. Phải chăng đây là chất xúc tác. Chúng ta hi vọng. Nhưng chúng ta cũng hi vọng hơn nữa, rằng, không phải chỉ khi nào cộng sản động chạm đến quyền lợi vật chất của Giáo Hội, quí vị mới lên tiếng, sự đấu tranh đó là rất chính đáng. Nhưng ước mong quí vị tiến thêm một bước tích cực hơn nữa, đó là lên tiếng đấu tranh cho quyền lợi tinh thần- là tự do dân chủ nhân quyền và công lý. Cho những kẻ thấp cổ bé miệng đang bị đàn áp bất công.
Những con người khốn khổ không còn gì để mất, họ đang đấu tranh với bạo quyền. Những nhà dân chủ, có cả những nữ lưu can trường trước bạo lực, sẵn sàng liều thân cho công lý. Không lẽ dòng dõi các Thánh Tữ đạo lại từ chối nối gót tiền nhân? Dân tộc cần những vị dám hi sinh vì công lý như Linh mục Popielusco Ba lan.“Ai giữ sự sống mình thì sẽ mất, còn ai chấp nhận mất sự sống mình ở đời này, sẽ được sống vĩnh cửu”. Nếu Việt cộng mà đụng đến một vị nào, thì không phải chỉ có giáo dân trong một tỉnh, mà tất cả giáo dân toàn quốc và hải ngoại sẽ kiên quyết bảo vệ quí vị. Nếu mỗi Giáo phận cứ ra một tờ báo, một trang Web, thì những vụ việc bất công bạo quyền sẽ sớm được đưa ra công luận.
Xin đồng hành với dân tộc. Xin đừng coi các tín hữu là bầy cừu- mà nên coi họ là đàn chiên được giao phó. Đã đến lúc chúng ta không thờ Chúa trong nhà thờ xây bằng gạch đá. Mà cần xây nhà thờ tinh thần và chân lý. Tờ báo- và các phương tiện truyền thông- chính là Ngôi Nhà Thờ tinh thần đó. Xuất bản một tờ báo, thực hiện một chương trình phát thanh thì ích lợi gấp ngàn lần xây dựng một nhà thờ (Bao nhiêu cơ sở, nhà thờ thi đua xây sẵn trước 75 để Việt cộng chiếm dụng sau 75 phải là kinh nghiệm xương máu)
Để kết luận,
tôi kêu mời quí vi từ nay đừng đóng góp để xây dựng các cơ sở tôn giáo lộng lẫy tiện nghi nữa- có thể xây thì ít cất thì nhiều- xin hãy vận dộng và ủng hộ cho mỗi giáo phận, mỗi địa phương có tờ báo, có nhà in, và các phương tiện truyền thông khác. Báo chí, phát thanh, internet là những phương tiện truyền giáo hữu hiệu gấp ngàn lần nhà thờ. Đồng thời, xin tích cực hỗ trợ những chương trình phát thanh, như chương trình Phát thanh Lương tâm Công Giáo của quí vị đây. Quí vị đã biết sức mạnh của Đài Âu Châu Tự Do trước đây, sức mạnh của đài Á châu Tự do hiện nay. Xin quí vị cộng tác và hỗ trợ tích cực cho Chương trình phát thanh Lương tâm công giáo. Cũng như yểm trợ tích cực cho tiếng nói của anh chị em dân chủ, khối 8406 quốc nội.
Trân trọng.