
Nhà dân chủ Lê Chí Quang
Trước thềm đại hội X của đảng Cộng sản Việt Nam, tôi với tư cách là một công dân nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam, cũng muốn có vài ý kiến đóng góp xây dựng cho văn kiện Đại hội Đảng, nhưng nghĩ rồi lại thôi vì sợ vạ miệng như trước đây. Nhưng trước sự chuyển biến và vận động không ngừng của thế giới trong giai đoạn hiện nay. Dân chủ và hội nhập là xu thế tất yếu của lịch sử, và chúng ta dù muốn hay không cũng không thể đứng ngoài dòng chảy của thời đại. Tôi cũng xin có vài dòng suy nghĩ, nhưng không phải về văn kiện đại hội mà về Dân chủ và tương lai của Dân tộc trong giai đoạn sắp tới, mong tới được tay các quý vị, để các vị cùng suy ngẫm.
1. Dân chủ tại Việt Nam:
Vào dịp cuối năm 2001 trong 1 buổi gặp với ông Hoàng Minh Chính và ông Trần Khuê, các ông ấy đều khẳng định chỉ vài năm nữa là VN sẽ có DC. Điều đó không khỏi làm tôi ngạc nhiên. Cũng vào dịp tết năm đó, khi trả lời phỏng vấn đài Little Radio, phóng viên có hỏi tôi năm 2002 VN sẽ có DC không. Tôi khẳng định rằng: "năm 2002 sẽ là một năm rất khó khăn cho những người tranh đấu cho DC tại VN". Và điều đó đã đúng. Hàng loạt vụ bắt bớ, rồi tù đày những người DC trong nước đã diễn ra trong năm 2002. Gần đây nhất trong một lần trả lời phỏng vấn RFA tôi cũng nhắc lại rằng "trong tương lai gần VN chưa thể có DC và vấn đề DC tại VN lại phụ thuộc vào DC tại 1 quốc gia khác chứ không phải do những người DC trong nước và do nhân dân VN quyết định".
Có người cho rằng tôi bi quan, hoặc có cái nhìn hạn hẹp. Tôi xin khẳng định với họ rằng: "tôi không bao giờ bi quan, trái lại tôi là người rất lạc quan, nhưng tôi có cái nhìn khách quan về thực trạng DC tại VN đang diễn ra, xem xét nó dưới góc độ khác nhau và tất cả các yêu tố ảnh hưởng khác".
Trước tiên chúng ta hãy nhìn những người trong nước đang đấu tranh cho DC tại VN nhé:
Hầu hết họ là các cán bộ về hưu, tuổi đã ngoài "thất thập cổ la hy" sống chủ yếu bằng lương hưu của nhà nước, hoặc bằng tiền chu cấp của con cái và gia đình. Nhiều người lại mang trong mình những bạo bệnh mà cuộc sống chỉ tính bằng tháng bằng ngày, thì lấy sức đâu mà làm DC. Không tiền bạc, không báo trí để vận động, không tổ chức nào, nghiệp đoàn nào, quân đội nào ủng hộ. Xưa kia những người cầm quân nổi dậy thời phong kiến thường là các hào trưởng, lãnh chúa, tù trưởng có trong tay hàng vạn hộ, nhất hô bá ủng mới làm nên đại cục, chứ trông mong vào mấy ông già ở cái tuổi "gần đất xa trời" đang "chống gậy" đi tìm DC thì làm được điều chi?... Công bằng mà nói, có được phong trào lan rộng trong giới trẻ như hiện nay thì cũng phải kể đến công lao của họ những người đã dũng cảm đi trước, chịu bao thiệt thòi, khổ ải, tù đày để gây dựng phong trào, để Quốc tế va đồng bào Hải ngoại biết mà lên tiếng. So với 20 năm về trước bây giờ DC tại VN bây giờ có khá hơn nhiều cũng phải nhắc đến tên của họ. Cũng nhờ có các Ông như: Thanh Giang, Hoàng Minh Chính, Trần Độ, Hà Sỹ Phu...v. thì mới có được những trí thức trẻ như Hồng Sơn, Vũ Bình, Phan Thế Hải, Nam Phương... tiếp bước. Nhưng vài bài viết tích cực của họ dưới con mắt nhà cầm quyền cũng chỉ làm thay đổi chút ít chứ chưa thể làm lung lay thể chế chính trị. Nhưng gần đây nhiều người DC trong nước lại mắc phải những căn bệnh cực kỳ nguy hiểm đó là bệnh "háo danh"... Chỉ vì tranh nhau cái danh ảo.... "lãnh tụ"... của phong trào DC mà họ sẵn sẵn sàng nói xấu, bôi nhọ, vụ vạ tố giác nhau. Nói xấu nhau chưa đủ. Họ còn mang cả tông chi họ hàng gia đình của nhau ra để nói xấu. Rồi không ít kẻ xuất thân từ lưu manh, mượn danh "làm dân chủ" để mưu cầu những tư lợi cá nhân bọn đó là một thứ cơ hội chính trị, thứ lưu manh chính trị, gây mất lòng tin và sự nể trọng của đồng bào trong và ngoài nước cùng bạn bè quốc tế. Thử hỏi một khi có quyền lực trong tay, họ có thanh trừng nhau, và rồi lại trở thành độc tài, lại tham nhũng như các thể chế độc tài trong lịch sử không?... Lúc này là lúc cần đoàn kết nhau lại để đứng lên thì lực lượng DC lại chia bè chia phái đấu đá nhau, một số người trẻ vẫn còn trong vòng lao lý làm sao mà nghĩ đến DC... nghĩ mà đau lòng và chua xót cho phong trào DC tại VN hiên nay. Vậy điều gì sẽ mang đến DC cho VN? Chắc có người sẽ hỏi tôi câu đó... hay... đảng CS VN sẽ mang DC đến cho nhân dân VN... Điều đó có thể có và cũng có thể không.... Đúng... khi Đảng đặt lợi ích dân tộc lên trên lợi ích của Đảng, lợi ích của bản thân các đảng viên. (Nhưng điều này xem ra không tưởng vì "giai cấp thống trị không bao giờ chịu từ bỏ quyền lực của mình" mà quyền lực đó lại mang đến cho họ những bổng lộc vô hạn thì làm sao họ dễ từ bỏ.) Không khi Đảng nghĩ ngược lại. Còn người dân thì sao? Họ có muốn DC không? để trả lời câu hỏi này xin hãy tìm hiểu về tính cách và văn hoá Việt Nam.
2. Tính cách văn hoá, và ước vọng DC của con người Việt Nam
Chủ nghĩa CS như căn bệnh cúm gia cầm tồn tại giai dẳng trên mảnh đất Á Châu cũng là nhờ bám rễ vào văn hoá nơi đây. Như chúng ta đã biết. Châu Á chịu ảnh hưởng của văn hoá TQ, nói đến VH TQ là nói đến Nho giáo mà đại diện tiêu biểu là Khổng Tử. Nho giáo dạy cho con người ta chỉ biết phục tùng vua chúa hoặc mở rộng ra là giai cấp thống trị một cách mù quáng. Nho giáo về mặt tích cực cũng có điểm tốt, nó khơi dạy chúng ta tình yêu thương con người với con người, sự tôn trọng giữa người trẻ với người lớn tuổi. Sự trung, hiếu, thảo trong gia đình, tinh thần đoàn kết để chống giặc ngoại xâm. Nhưng trong thời bình lại dạy con người phục tùng vô điều kiện giai cấp thống trị. Vua chúa là thiên tử và thần dân là con cháu của Quân vương. Vua chúa là cha là mẹ có nhiệm vụ lo lắng cho bát cơm manh áo của dân, và khi cần cũng có thể quất roi vào đít dân để dạy bảo dân biết vâng lời. "Quân xử thần tử thần bất tử bất chung..." trong gia đình thì "phụ xử từ vong tử bất vong bất hiếu". Và "hữi khai tất tiên". Châu Á lại là vùng đất của Văn minh nông nghiệp, 70-80% là nông dân. Trong một bầu "khí quyển nông nghiệp" , cộng với sự chi phối của Nho giáo về ý thực hệ, nên tầm suy nghĩ của con người không vượt qua nổi luỹ tre làng. Tất cả những điều đó tạo nên con người Á Châu một thứ chủ nghĩa Duy tín và Duy an.
Tín: một cách mù quáng vào các đấng bậc đứng trên mình, coi họ như người "cầm lái vĩ đại" có thể lo lắng cho các "thảo dân".
An: Muốn bình an trong cuộc sống, và không muốn có sự đổi thay, hay những bước đột phá, bước ngoặc để tạo đà cho một sự thay đổi lớn trong cuộc sống, kiểu như "chín bỏ làm mười", hay "dĩ hoà vi quý", và "một sự nhịn là chín sự lành."
Tất cả những tính cách đó vô hinh chung trở thành vật chủ trung gian dễ cho thứ virut CS sống kí sinh để lan truyền căn bệnh độc tài mà chưa tìm ra thứ Văcxim nào chữa nổi. Mấy chục năm sống dưới thời bao cấp khó khăn, buộc con người "đói đầu gối phải bò", mánh lới, chộp giật, chôm chỉa. Nói tóm lại, người ta phải xoay xở đủ mọi cách để mà kiếm sống. Giai cấp thống trị thì vỡ mộng ảo tưởng xây dựng một thứ chủ nghĩa Quốc tế CS, đành quay về cố thủ tại mảnh đất Á Châu. Từ một chủ nghĩa mang màu sắc Quốc tế, trở thành một thứ tà giáo. "Kiên định" buộc chặt vào ý thức hệ người dân vài nước Á Châu. Để giữ vững quyền lực, và địa vị thống trị, những người Cộng sản buộc phải linh hoạt hơn trong những vấn đề kinh tế, "... vận dụng linh hoạt và sáng tạo chủ nghĩa Marx vào thực tiễn cách mạng....", một cách nói văn hoa cho hành vi "đào mồ chôn chủ nghĩa Marx". Về phương pháp tuyên truyền, những người CS từ chỗ là học trò của Hitle lại trở thành thầy của Hitle. Như chúng ta đã biết, trong tác phẩm "Cuộc chiến đấu của tôi-1929" Hitle đã bàn về phương pháp tuyên truyền gọi là: "nói dối vụ lớn" : Một sự việc cho dù dối trá đến đâu, nhưng được người ta nói đi nói lại nhiền lần, tổ chức các cuộc hội thảo, mit tinh giương cao các biểu ngữ khẩu hiệu. Người nghe mãi rồi cũng quen, cho rằng đó là sự thật. Xưa kia mẹ Tăng Sâm đang ngồi dệt vải. Có người chạy vào bảo Tăng Sâm giết người, bà ta không tin. Một lúc sau người khác lại vào báo Tăng Sâm giết người, bà ta bán tín bán nghi. Người thứ ba vào nói Tăng Sâm giết người, bà ta khăn gói bỏ nhà đi trốn. Mới chỉ có ba lần mà đã làm cho người ta tin, thì đằng này, hàng trăm phương tiện thông tin đại chúng của chính phủ không ngày nào là không "nói dối vụ cực lớn" nghe đến hành tỷ lần, làm gì mà người dân chả tin. Chúng ta cứ xem những ngày Quốc khánh hay ngày lễ tại các nước Việt Nam, Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, hàng nghìn người tay mang khẩu hiệu, cờ quạt, ảnh các lãnh tụ, đi "lệu dệu" trên đường, và họ hô vang các khẩu hiệu như Đảng quang vinh, lãnh tụ vĩ đại, Chủ nghĩa xã hội muôn năm ta cũng đủ thấy rõ. Trông họ tôi thấy họ vừa đáng khinh, vừa lố bịch, vừa đáng tội nghiệp. Đáng khinh về sự ngu dốt, lố bịch về hành vi, và tội nghiệp vì họ bị biến thành công cụ cõng giai cấp thống trị vào cỗi Tư bản mà không hề hay biết gì. Với những tính cách Á Đông cộng với thủ đoạn tuyên truyền khôn khéo thì mấy ai đã hiểu được bản chất đích thực về Chủ nghĩa XH. Và tất cả những cái cộng với những khó khăn của cuộc sống đã tạo nên một thứ chủ nghĩa mới tại các nước CS Á Châu. Chủ nghĩa... Duy láo... Một xã hội bị lưu manh hoá, bê tha hoá, bại hoại hoá về mọi mặt. Tất cả các hành vi xấu xa trong xã hội trước thì giờ đây nó không còn thuộc phạm trù về đạo đức trong xã hội ngày nay. Điều đó có nghĩa rằng người ta không hề xấu hổ về hành vi hay việc làm lưu manh của mình, vị họ coi đó là bình thường. Những kẻ khủng bố Hồi Giáo cực đoan cho rằng hành vi đánh bom tự sát giết hại dân thường vô tội là đúng và chính đáng, thì công dân mấy nước CS tin vào Đảng và Chủ nghĩa XH, không khác nhau là mấy. Nghĩ thật đau xót cho Dân tộc. Vậy thử hỏi Dân có muốn dân chủ không?....! Họ không muốn DC vì họ không biết và không hiểu gì về DC.
Ở VN hiện nay, khách quan mà nói 60% dân vẫn tin vào Đảng vào Bác và vào CNXH. Họ coi một vài hành vi xấu của một số Đảng viên bị phát giác chỉ là con sâu bỏ rầu nồi canh (đâu biết rằng cả nồi canh toàn sâu và rác rưởi) chứ còn Đảng vẫn đúng và con đường mà Đảng và Bác đã lựa chọn vẫn là kim chỉ nam dẫn dắt nhân dân đến thiên đường của... địa ngục. Hầu hết những người này là ít học và ở vùng nông thôn nên ít có thông tin. Nhưng trong số này cũng có những kẻ cuồng tín cực đoan một cách vô học. Họ được gọi là Duy tín.
30% dân không còn tin vào Đảng nhưng họ bàng quan trước thực tế cuộc sống, họ chỉ lo làm giàu, lo miếng cơm manh áo và không muốn giây vì sợ vạ lây. Họ là những người sống và làm việc tại các đô thị hoặc là các công chức của nhà nước. Họ tôn thờ chủ nghĩa Duy an.
10% còn lại cũng không tin vào đảng nhưng lợi dụng Đảng như một phương tiện để đạt cho được mục đích cá nhân. Tôi đã có nhiều dịp tiếp xúc với những người trong số 10% này và xin các vị hãy nghe họ nói: "Thế này là DC quá rồi còn gì... còn muốn dân chủ đến đâu nữa..." và "DC nữa thì loạn..." và "mỗi quốc gia có một cách sống riêng, không thể mang DC của Mỹ sang áp dụng tại VN được..." và "nước nào mà chả có tham nhũng, Mỹ cũng có tham nhũng, Nhật cũng có tham nhũng....vv và vv..." hay "Đảng nhựong đất cho TQ vì nước ta là nước nhỏ, không nhượng cho nó,nó đánh cho, ta cần ổn định để phát triển, để xây dựng đất nước, XD xã hội dân chủ văn minh... ta nhường một bước để tiến... tám bước..." Hết bàn... Còn phải nói về phương pháp nguỵ biện thì Đảng là bậc thầy. Đến đây tôi bắt đầu cảm thấy thương cho... không phải họ mà là con cháu họ. Các cháu sẽ phải suốt đời sống trong nỗi hổ thẹn vì cha ông các cháu đã đặt lợi ích của cá nhân lên trên lợi ích của Dân tộc. Hay gần đây trong hội nghị Trung ương 13 Tổng bí NĐM lại tuyên bố: "... Thế giới bây giờ phát triển quá nhanh nhiều khi lý luận của chúng ta không theo kịp thời đại,thì vài năm ta phải thay đổi lý luận một lần"... Đúng là một thứ lý luận theo kiểu A Quy. Đấy là những người theo Chủ nghĩa Duy Láo....
Vậy nước ta có thể có DC được không chắc tôi không cần phải trả lời các vị cũng rõ. Cũng có người cho rằng DC sẽ đến từ từ, và thế hệ những người lãnh đạo trẻ trong Đảng sẽ thay đổi cách suy nghĩ. Vậy tôi cũng xin thưa để các vị được rõ. Trẻ thì không thể làm lãnh đạo được và nếu có làm lãnh đạo thì cũng phải qua các nấc thang quyền lực từ thấp đến cao. Cứ qua mỗi nấc thang, con người lại bị lưu manh hoá đi một bậc, và khi lên đến đỉnh thì con người đó đã trở thành "ngợm" thành "hàng lởm" rồi còn gì. Các vị cứ thử nhìn các Đảng viên trẻ tuổi như Lương Quốc Dũng, Mai Thanh Hải, Bùi Tiến Dũng, thì sẽ thấy rõ. Những thế hệ tiền bối có làm điều gì sai trái đi chăng nữa thì họ vẫn còn chút ít lương tâm, bởi vì họ còn thừa hưởng chút xíu sự giáo dục thời phong kiến, nên cấp độ tha hoá của họ chỉ tiến theo cấp số cộng. Còn bây giờ thế hệ trẻ bây giờ được thừa hưởng các gien biến chất của cha ông chúng, lại sống trong một xã hội bị lưu manh hoá, và được đào tạo dưới mái trường XHCN nên mức độ tịêm tiến trong sự tha hoá theo cấp số nhân. Và những cán bộ trẻ như trên được dán một cái mác nghe rất "kêu"... "con người mới XHCN". Liệu có ai trong số các vị mong muốn họ trở thành lãnh tụ để mang đến DC cho chúng ta không. Tôi chợt nghĩ không may những "con người mới" này mà lên làm lãnh tụ của chúng ta thì không biết XH sẽ khủng khiếp đến mức nào.
Cũng có người hy vọng rằng XH sẽ tiến dần đến DC vì gần đây một vài vị lãnh đạo Đảng đã từng tuyên bố: "phải lắng nghe và chấp nhận những ý kiến trái ngược", và báo trí trong nước cũng đã từng đăng những ý kiến đó một cách công khai. Nhưng xin thưa đấy là một cách nói có văn hoá để dò xét và kiểm tra sự chung thành của lòng dân, theo kiểu chiến dịch "trăm hoa đua nở" tại TQ. Trong thập niên 60 của thế kỷ trước. Tất cả những người mạnh bạo trong việc đóng góp ý kiến trái ngược này, trước sau cũng bị "săm soi" bị đặt dưới thước ngắm của cơ quan An ninh VN (tôi là một ví dụ điển hình). Gần đây báo chí trong nước có được đăng một số các bài viết có ý kiến trái ngược cũng chỉ là hình thức cho có vẻ DC chứ nó không bao giờ vượt qua được một hành lang chật hẹp của cái gọi là DC XHCN. Chắc các vị vẫn chưa quên những vụ bán độ và cá độ bóng đá của một số cầu thủ trong đội tuyển quốc gia, và một số huấn luyện viên các câu lạc bộ, trong đó điển hình là vụ cá độ của Tổng giám đốc MPU 18 Bùi Tiến Dũng lên đến vài triệu USD. Các báo trí đang được đà tưa tin nóng hổi, thì tại kỳ họp ban Văn hoá tư tưởng TW cuối năm ông PVK lại phát biểu: "Gần tết rồi các đồng chí đưa toàn tin xấu đón năm mới giông cả năm, vả lại nước ngoài nó thấy ta tham nhũng nhiều quá nó không dám đầu tư vào ta nữa... Các đồng chí có tin tốt thì hãy đưa..." . Quả nhiên ngày hôm sau các báo đều "câm họng". Xin thưa đấy là tự do báo chí tại VN. Người VN đã quen và thích nghi với cuộc sống hiện tại, thời bao cấp khó khăn bằng mấy họ vẫn cắn răng mà chịu thì bây giờ cuộc sống có dễ thở hơn đôi chút là họ cảm thấy hài lòng lắm rồi. Chữ Tín, chữ An, chữ Láo, hình thành một phương châm sống "cùng tắc biến, biến tắc thông ". Cái cây sống trong sa mạc đã quen thích nghi với khí hậu khô cằn, ta mang nó về vùng đất màu mỡ chưa chắc nó sống nổi. Con chim sống trong lồng, đã quen với việc mất tự do, đổi lại nó có miếng ăn đầy đủ, nếu thả nó về môi trường thiên nhiên hoang dã, nó sẽ chết. Người VN cũng vậy. Tôi giả sử nếu bây giờ VN có DC, một xã hội kỷ cương và ổn định thì những người Tín, An, Láo có thích nghi được không. Chúng ta nhìn sang các nước Đông Âu, khi các nước này có DC một thế hệ những người sống dưới thời CS bị bỏ đi, vì họ không thể thích nghi được với cuộc sống mới.
Vậy làm sao có được DC tại VN?... Câu trả lời thuộc về các vị.
Còn một điều hết sức quan trọng là VN nằm trong vùng chịu ảnh hưởng, hay còn gọi là vùng đệm của TQ, và khi TQ chưa thay đổi được thể chế chính trị thì VN chưa thể có sự thay đổi nào dẫn đến DC.
3. Những ảnh hưởng của TQ tại VN
Trong chiến lược lâu dài của TQ là xây dựng những vùng đệm hay vùng an toàn quanh TQ, và VN là một trong những khu vực đó.
Xin quý vị chớ nhầm lẫn giữa vùng đệm của TQ và vùng "sân sau" của Mỹ. Vùng "sân sau" theo học thuyết của Tổng thống thứ 5 của Hoa Kỳ là James Monroe đề xướng, đến đời tổng thống thứ 16 là Theodore Roosevelt phát triển thành Hệ luận "Chiếc gậy lớn". Học thuyết đó là việc chống sự cam thiệp của các nước Châu Âu thời bấy giờ vào các nước Trung và Nam Mỹ, và cho phép Hoa Kỳ có thể dùng sức mạnh QS đối với các nước trong khu vực nếu ở đó xảy ra những bất ổn về chính trị. Vùng đêm, vùng an toàn mà TQ dựng lên cũng không giống với học thuyết của Stalin. Vùng an toàn của Stalin là các nước thuộc Đông Âu để bảo vệ biên giới phía tây của Liên Xô chống lại Minh ước NATO. Và Liên Xô cũng sẽ can thiệp nếu tại đấy sảy ra bất ổn về chính trị. Như LX đã từng đưa quân vào Hungary 1956, Tiệp 1968. Các vùng an toàn do LX dựng lên đều bị LX chi phối về chính trị.
Vùng đệm theo học thuyết của Mao, Đặng, và những thế hệ sau này bước tiếp, là vùng không những chiụ sự chi phối của TQ về chính trị, phụ thuộc về kinh tế, mà mục đích sâu sa hơn là làm các nước này suy yếu để dễ bề thôn tính. Chúng ta hãy quan sát các nước VN, Lào, Cămpuchia, Miến Điện, Bắc Hàn sẽ thấy rõ. Những quốc gia nào có thể dùng quân sự thôn tính được thì TQ làm ngay như chiếm vùng Tân Cương, Tây Tạng, mang quân chiếm Mông Cổ nhưng không thành, Những quốc gia nào mà không theo họ, thì họ gây hấn tại biên giới như với Pakittan, Â'n Độ, Liên Xô trong những thập niên 60. Gần đây TQ còn ủng hộ phiến quân theo chủ nghĩa Mao tại Nêpan, và Du kích CS tại Philipin, là không ngoài những mục đích trên. Hãy nghe những tuyên bố của những nhà lãnh đạo TQ sẽ rõ. Tại hội nghị quân uỷ TW tháng 9/1959 Mao tuyên bố: "Chúng ta phải chinh phục trái đất. Đó là mục tiêu của chúng ta," Và cuộc họp Bộ CT Ban chấp hành TW đảng CS TQ tháng 8/1965 Mao lại tuyên bố: "Chúng ta phải dành cho được ĐNA, bao gồm miền nam VN, Thái Lan, Miến Điện, Malaixia, Xingapo... Một vùng như ĐNA rất giàu, ở đấy có nhiều khoáng sản... xứng đáng với sự tốn kém để lấy...". Ngay kể cả lúc tình hữu nghị keo sơn gắn bó hai nước theo kiểu "môi hở răng lạnh" TQ vẫn có ý đồ xâm lược VN. Ngày 30/3/1973 công an Bắc Việt bắt được 1 tên gián điệp TQ là Lê Xuân Thành tại Quảng Ninh, trong người hắn có mang chỉ thị mật của Quân uỷ TW đảng CS TQ trong đó có ghi rõ: "... Nước ta và nhân dân Việt nam có mối hằn thù dân tộc hàng nghìn năm nay... Chúng ta không được coi họ là đồng chí chân chính của mình, đem tất cả vốn liếng của ta trao cho họ. Ngược lại chúng ta phải tìm mọi cách làm cho nước họ ở trong tình trạng không mạnh, không yếu mói có thể buộc họ trong tình trạng hiện nay... Về bề ngoài chúng ta đối xử với họ như Đồng chí của mình, nhưng trên tinh thần ta phải chuẩn bị họ trở thành kẻ thù của chúng ta...". Sau chiến dịch biên giới 1950 VN mở được cánh cửa thông sangTQ thì đó cũng là lúc VN nằm trong vòng kiểm toả của Trung Cộng. Mọi đường lối kinh tế, chính trị ngoại giao pháp luật của VN cho đến ngày nay đều học theo cái nhãn hiệu "Made in China". Điều này không cần phải thống kê ra đâu chắc các vị cũng hiểu. Và những nhà lãnh đạo CS VN thì càng phải hiều rõ hơn ai hết. Nhưng trước trào lưu DC trên thế giới lên cao, kéo theo sự sụp đổ của các thể chế độc tài CS tại LX và Đông Âu những người bảo thủ trong Đảng lại càng phải bám vào TQ, họ coi TQ như con bò sữa và bám vào cái "vòi" sữa hòng mong con bò mẹ xuất ra những dòng năng lượng cho họ củng cố quyền lực. Nhưng eo ôi hãy nhìn lại đi TQ không phải là con bò cái đâu... Gần đây một số lưc lượng tiên tiến trong đảng cũng tỏ ra có chút trí khôn khi chơi trò "gián điệp hai mang" bắt tay với Mỹ về kinh tế và hợp tác về QS để làm giàu, chơi với TQ để củng quyền lực. Tôi nghĩ VN hiện nay như cô gái lẳng lơ, ban ngày "hót" diệu "wo ai ni" với TQ đêm về lại ủng oẳng bài "l like your money" với Hoa Kỳ. Còn về phía Hoa Kỳ cũng không muốn làm căng với VN trên hồ sơ nhân quyền vì sợ VN nhảy hẳn vào lòng TQ điều mà Mỹ hề không muốn, nên VN vẫn còn là bài toán chưa có lời giải. Về phần TQ càng phải giữ chặt VN trong tay nếu để mất VN TQ sẽ bị "hồi mã thương". Tóm lại chính quyền CS các nước còn lại tại á Châu, một mặt quay sang đường lối KT kiểu Tư Bản, một mặt thay đổi lý luận theo kiểu A Quy. Và dù phương pháp và mánh lới có "nhuận tràng" đến đâu đi chăng nữa vẫn không che đậy được bản chất "Đảng CS là đội tiên phong... Lãnh đạo Nhà nước và xã hội" .
Thế đấy các vị ạ, tương lai DC còn xa vời phải không? Vả lại làm DC không phải là chỉ biết phá, mà còn phải biết xây. Nếu bây giờ VN có DC (tôi cứ giả xử như vậy) sẽ có một khoảng trống quyền lực không được lấp đầy. Rồi những kẻ cơ hội CT, lưu manh CT sẽ nhảy vào xâu xé. Cuối cùng dân vẫn là những nguoi chịu thiệt thòi nhất. Nói như TS Hà Sỹ Phu: "cái nhà có dột vẫn còn là cái nhà, cái nhà mà bị phá đi, phải có cái khác tốt hơn. Nếu không có cái mới lấy đâu chỗ trú mưa". Nhìn vào một số kẻ tự cho mình là DC như hiện nay tôi thấy "buồn nôn" quá, thà rằng đừng làm DC còn hơn.
Nói như vậy không phải tôi không muốn DC những cứ nhìn tình hình các vị sẽ thấy rõ. Và nếu những người lãnh đạo bảo thủ trong Đảng đọc đến đây chắc hẳn sẽ mừng vì họ nghĩ rằng còn duy trì được quyền lực dài lâu. Nhưng xin các vị chớ mơ vội vì.... Ngày Tận Thế Đang Đến Gần.
4. Ngày tận thế của CS Trung Quốc
Trung Quốc hiện nay là nước có GDP đứng hàng thứ 4 trên thếgiới.Cứ nhìn vào sự phát triển KT, QS của TQ mọi người sẽ cho rằng TQ sắp thống trị cả Thế giới, nhưng tôi lại nghĩ ngược lại. Tôi cho rằng sự phát triển hiện nay tại TQ là rất "vô học" (vô học là cách gọi của tác giả), và đang tiềm ẩn một nguy cơ khủng hoảng cao trong XH.
Thật vậy: Mức tăng trưởng KT hàng năm của TQ là 9% nhưng chủ yếu là do vốn của các công ty nước ngoài không phải do các công ty trong nước. Mà việc tăng trưởng lại do xuất khẩu không phải do tiêu dùng nội địa. TQ có lợi thế xuất khẩu vì đồng Nhân dân tệ bị nhà nước khống chế giá trị thấp hơn giá trị thực của nó so từ 15%-30%, và vì TQ trả lương cho người lao động rất thấp, nên hàng hoá của TQ mới có lợi thế trên thị trường, Điều gì sảy ra nếu TQ bị buộc phải nâng đông Nhân dân tệ lên đúng giá trị thực của nó. Hàng hoá TQ sẽ không bán được trên thị trường vì nó cùng chủng loại với hàng hoá các nước trong khu vực ĐNA, đều là những thứ có hàm lượng trí tuệ không cao như lắp ráp linh kiện và dệt may. Khi đó hàng TQ không còn lợi thế về giá người ta sẽ đổ đi mua hàng của các nước trong khu vục vì hàng của các nước ĐNA tốt hơn. Hàng triệu lao động TQ sẽ thất nghiệp.
Sự phát triển của TQ lại phụ thuộc hoàn toàn vào năng lượng nhập khẩu, điều gì sảy ra khi các nguồn cung cấp đó bị cắt, hoặc bị gián đoạn.
TQ thi hành một chính sách cạnh tranh không lành mạnh trong KT như trợ giá cho các hàng hoá xuất khẩu, đều này đã làm các nước nhập khẩu không hài lòng. Trong hai năm 2004-2005 Mỹ và liên minh Châu Âu đã áp dụng mức thuế chống bán phá giá lên các mặt hàng của TQ như: Thuỷ sản, giầy da, vải sợi làm các doanh nghiệp xuất khẩu của TQ lâm vào tình trạng khó cạnh tranh trên thị trường.
TQ thiếu các biện pháp bảo vệ so hữu trí tuệ, nạn đánh cắp so hữu trí tuệ, sao chép sản phẩm VH tại TQ đứng hàng đầu thế giới. Nhiều công ty công nghệ cao của Nhật và Mỹ và Châu Âu không tiếp tục đầu tư vào TQ mà chuyển sang các nước khác, vì họ sợ sản phẩm của họ bị TQ ăn cắp hoặc làm nhái.
Tăng trưởng KT quá nóng nên không kịp tăng trưởng các cơ sở hạ tầng vật chất và các phúc lợi và an sinh xã hội, nông dân lại không được bảo hiểm y tế cũng như các chế độ hưu bổng. Sự phát triển lại chỉ tập trung tại các vùng phía đông nên tạo khoảng các giữa nông thôn và thành thị, tạo hố sâu ngăn cách trong XH giữa người giầu và người nghèo, giữa người ở phía đông với người tại phía tây. Tỷ lệ chênh lệch hiện nay là 3.1/1, so với 1.8/1 trong thập niên 80.
Vì chỉ chú trọng tới xuất khẩu không có các biện pháp kích cầu nên tiêu dùng nội địa tại TQ trong 10 năm qua đã giảm 10% từ 46% năm 1995 đến 36% năm 2005.
Cái gọi là kinh tế thị trường theo định hướng XHCN có nghĩa là không tôn trong quyền sở hữu về đất đai của ND, nhưng do nhu cầu phát triển KT, đất nông nghiệp bị quốc hữu hoá, công nghiệp hoá mà không được đền bù, hoặc đền bù không đáng kể. ND mất ruộng đất bị đẩy ra thành phố tạo một sự quá tải tại các vùng đô thị. Người ND do không có nghề nghiệp gì nên tại các đô thị họ phải làm việc vất vả với đồng lương bèo bọt. Các viên chức chính phủ tại địa phương trắng trợn cướp đất của dân chia cho người trong gia đình, càng tạo sự căm phẫn trong nhân dân.
Do áp dung chính sách sinh một con từ năm 1979 nên 1 người trưởng thành ngày nay phải cáng đáng 2 bố mẹ và 4 ông bà tổng cộng là 6 người. Nếu anh ta lấy vợ và có 1 con tổng cộng anh ta phải nuôi 14 miệng ăn. Không còn đất để canh tác 14 miệng ăn đó phải trông cậy vào 1 người, người đó lại bị trả một đồng lương rẻ mạt, và nếu anh ta lại thất nghiệp, thì điều gì sẽ sảy ra.
Bộ máy chính quyên khổng lồ quan liêu, bộ máy Đảng cũng thế, Nên người lao động phải cõng trên lưng hàng triệu kẻ ăn không ngồi rồi. Gây nhiều bất bình trong XH.
Mỗi năm có hoảng 1 triệu viên chức bị tố các tham ô mà không bị xử lý. Hàng năm quan chức tham ô của TQ gửi tiền ra nước ngoài 3-5% GDP.
Phát triển KT một cách bừa bãi không tính toán quy hoặch một cách khoa học nên môi trường sinh thái bị huỷ hoại nghiêm trọng. Sự khô cạn của sông Hải hà và sông Hoàng Hà, sự ô nhiễm trên các sông Dương Tử, và sông Hoài, biến những vùng đất trù phú xưa kia thành hoang mạc. Đồng cỏ tại các vùng Mội Mông,Cam Túc, Thanh Hải, Tân Cương biến mất. Tình trạng chặt phá rừng lấy gỗ xuất khẩu không kiểm soát được dẫn đến tình trạng hạn hán, lũ lụt, đất bị sa mạc hoá bão cát đang diễn ra như cơm bữa. 75% của 50.000km sông bị ô nhiễm không phù hợp cho cá sinh sống. 1/3 lượng nước ngầm bị ô nhiễm.
Đất đai ô nhiễm những vùng đất của TQ bị bỏ hoang tăng từ 1000 km vuông lên 2460 km vuông. Đất trồng trọt trên đầu người giảm từ 2mẫu năm 1980 xuống còn 1.43 mẫu vào năm 2003. Chỉ trong vòng vài năm TQ thu hồi hàng trăm triệu mẫu đất của nông dân, nhưng chỉ 43% trong số đó được đưa và sử dụng, số còn lại bị bỏ hoang. Hàng chục thứ thuế vô lý đè lên đầu người nông dân.
Các viên chức chính quyền tại địa phương tham nhũng chiếm đất của nông dân đẩy ND vào con đường bần cùng hoá "tức nước vỡ bờ" người dân bắt đầu đứng lên phản kháng. Chỉ riêng trong năm 2005 ở TQ sảy ra 87.000 vụ biểu tình và hầu hết bị đàn áp một các dã man.
Tại TQ hiện có hơn 100 triệu người sống dưới mức nghèo khổ, thu nhập dưới 1 USD / ngày. 1/2 dân số nông thôn không có nước sách để dùng, và do môi trường bị ô nhiễm nặng, nên TQ là trung tâm phát sinh các dịch bệnh như: SARS, bệnh Lợn đóng giấu, bệnh Cúm gia cầm, hàng trăm triệu người nhiễm HIV, tạo một gánh nặng cho XH.
Năm 1997 tại Châu á xảy ra cuộc khủng hoảng tài chính, TQ tránh được vì TQ khi đó chưa phải là thành viên của tổ chức thương mại thế giới. Cuộc khủng hoả đó có nguyên nhân là các nhà đầu tư tài chính quốc tế ồ ạt rút vốn và bán tháo cổ phiếu của mình trên thị trường. Năm 2001 TQ là thành viên thứ 143 của tổ chức WTO. Điều đó có nghĩa là TQ sẽ buộc phải mở cửa thị trường tài chính trong nước cho tư bản nước ngoài, và các nhà tư bản cũng có quyền mua cổ phiếu của các công ty của TQ.
Trong những năm sắp tới do sức ép của Châu Âu và Hoa Kỳ TQ sẽ phải nâng giá đồng Nhân dân tệ lên, nó sẽ khiến hàng hoá của TQ khó cạnh tranh trên thị trường, một khi thấy không có lãi các nhà Tư bán sẽ rút vốn, và một cuộc khủng hoảng tài chính tương tự như tại Châu á sẽ sảy ra.
Hiện TQ đã cho phép Đảng viên được làm KT, và không hạn chế về mức độ quy mô. Tưởng rằng làm như vậy Đảng sẽ lôi kéo được một lực lượng ủng hộ mình, nhưng xin thưa: Vì chỉ độc Đảng nên thiếu một cơ chế giám sát và những chế tài ràng buộc, càng tạo điều kiện cho Đảng viên tham nhũng và hợp thức hoá tài sản ăn cướp của dân. Điều đó càng khoét sâu mối ngăn cách giầu nghèo, đẩy thêm những bất công trong xã hội.
Tóm lại sự phát triển KT tại TQ hiện nay chỉ là cách lấy mồ hôi nước mắt, và tài sản của người nghèo chia cho người giàu và chủ yếu là các Đảng viên và người thân trong gia đình họ. Nó hoàn toàn đi ngược lại tôn chỉ của Chủ Nghĩa Marx và khẩu hiệu mà những người CS đề ra khi còn ở trong bào thai. Tất cả những điều kể trên sẽ như những ngọn lửa âm ỷ cháy và chỉ cần một cơn gió nó sẻ thổi bùng lên ngọn lửa đốt cháy thể chế chính trị CS tại TQ. Còn giới trí thức đang đấu tranh cho DC tại TQ hiện nay mạnh hơn bao giờ hết. Họ có hàng vạn người, cũng xin các vị nhớ cho rằng TQ có Thiên An Môn trước cả cuộc cách mạng Nhung tại Đông Âu. Điều đó có nghĩa là họ đã nhận thức và giác nhộ trước rồi. Vụ đàn áp tại Thiên An Môn, hay việc bức hại những học viên của Môn Phái Luân Công chỉ gây thên sự căm phẫn trong nhân dân mà thôi. Sự phát triển của công nghệ thông tin đã xé tan bức màn sắt của CNCS tại TQ. Chính quyền TQ đã cố gắng dựng lên những "Vạn lý tường lửa" để ngăn chặn, nhưng cũng không thể chặn nổi. Người ta gửi cho nhau những email theo kiểu Spam và cả các công chức trong bộ máy nhà nước và cả các cơ quan hành chính nhà nước cũng nhận được, họ nhắn tin cho nhau qua điện thoại di động, dạy cho các vượt tường lửa. Tất cả những hành động đó chỉ cần thời cơ là một nguyên nhân đổ vỡ về KT hoặc một sự thay đổi về quyền lực trong Đảng là nông thôn và thành thị nhất tề đứng dậy. Những nhà lãnh đạo CSTQ hiện nay cũng khó có thể trông cậy và quân đội như dưới thời Mao, Đặng, vì họ đều xuất thân từ viên chức hành chính nên không có mối quan hệ thân thuộc như trước. điều đó có nghĩa là khó có thể trông cậy vào quân đội để đàn áp dân chúng.
Sự sụp đổ của CS TQ sẽ diễn ra không lâu nữa, vì đó là quy luật tất yếu của lịch sử. Kèm theo nó là hiệu ứng Đôminô đối với các nước nằm trong vùng đệm của TQ. Điều này đã từng xảy ra tại Đông Âu sau khi Liên Bang Xô Viết tan rã. Việt Nam cũng không thoát khỏi sự ảnh hưởng này. Nhưng có điều ai sẽ lấp đầy khoảng trống quyền lực đó, bài toán này xin nhờ những nhà lãnh đạo trong Đảng giải giúp. Đảng có thể tiếp tục đồng hành cùng dân tộc, nếu Đảng nhận thức được vấn đề. Chỉ cần công khai xin lỗi trước dân chúng về những lỗi lầm cũ do ấu trĩ và ngu dốt. Tịch thu tài sản của bọn tham nhũng, Nêu cao khẩu hiệu Hoà hợp và hoà giải dân tộc đoàn kết với các lực lượng tại Hải ngoại để cùng bắt tay XD lại đất nước.Dân ta vốn giàu lòng nhân ái và vị tha tôi thiết nghĩ nhân dân sẽ quên đi hoặc bỏ qua khứ lỗi lầm trong quá khứ của Đảng. Và đa nguyên là điều không thể thiếu trong một thể chế chính trị DC. Tên gọi XHCN hay CSCN cũng không quan trọng, miễn là ở đó thực sự DC, và người dân có quyền trực tiếp bầu chọn những người xứng đáng đại diện cho mình vào Quốc Hội và các cơ quan quyền lực nhà nước khác. Bằng không Đảng sẽ phải trả lại quyền lực cho ND, để ND tự quyết định vận mệnh của DT mình.
5. Cục diện của thế giới trong nửa đầu thế kỷ 21 và tương lai dân tộc Việt
Sự sụp đổ của chính quyền CS TQ là không phải bàn cãi. Nhưng kéo theo nó, là một hiệu ứng Đôminô, các quốc gia trong vùng ảnh hưởng của TQ sẽ có DC. TQ Sẽ sát nhập với Đài loan đó là điều Mỹ không mong muốn nhưng phải chấp nhận. Tiềm lực KT và QS của TQ sẽ tăng lên gấp bội điều đó sẽ làm Hoa Kỳ lo ngại. Để khống chế sự ảnh hưởng của TQ Mỹ sẽ phải liên minh với một số nước trong khu vực bao gồm Nhật Bản, ấn Độ và Việt Nam, và Inđônêxia. Nhật Bản đã là đồng minh cũ của Mỹ, Ấn Độ và Inđônêixa đang dần trở thành đồng minh của Mỹ vì ấn Độ và Inđônêxia cũng lo ngại sự bành trướng của TQ. Nhưng riêng trong quan hệ với ấn Độ và Inđonêxia khó mà khăng khít được vì ấn Độ từ trước tới giờ vẫn tự hào là nước trung lập, còn Inđônêxia thì phần đông dân số theo đạo Hồi, nên khó mà có quan hệ sâu sắc với Mỹ. Cho nên Việt Nam là cái đích mà Mỹ muốn ngắm tới. Sở dĩ Mỹ muốn nhắm tới VN là vì VN có chung đường biên giới với TQ, VN và TQ có mối thâm thù sâu sắc từ xa xưa, nhân dân VN lại dũng cảm trong chiến đấu chống ngoại xâm, và VN lại ở vào địa thế quan trọng trong chiến lược toàn cầu của Hoa Kỳ trong thế kỷ 21. Việt Nam có quân cảng Cam Ranh, là quân cảng tốt nhất thế giới hiện nay. Nó án ngữ con đường từ Nam Thái Bình Dương sang ấn Độ Dương, tại đây 40% lượng vận tải hàng hoá và 60% lượng dầu vận tải bằng đường biển đi qua khu vực này. 90% lượng dầu nhập khẩu của TQ, Đài loan Hàn Quốc, đều phải đi qua đây. Mà cách tốt nhất để khống chế TQ là khống chế nguồn cung cấp năng lượng. Điều cuối cùng quan trong nhất là Việt Nam từng là đồng minh xương máu của Mỹ trên mặt trận xưa. "... Tôi dám đánh cá với tương lai là chúng tôi sẽ trở thành đồng minh của các bạn..." , là câu nói của Tổng thống Bill Clinton tại Sài Gòn trong chuyến thăm VN năm 2000.
Trong nửa đầu thế kỷ 21, khi thế giới chưa tìm ra nguồn năng lượng hữu hiệu thay thế cho dầu mỏ thì Châu á sẽ là tâm điểm chú ý của thế giới. Châu á bao gồm Trung Đông, Trung á (các nước CH thuộc Liên Xô) và vành đai ấn Độ Dương - Nam Thái Binh Dương - và tới biển Nhật Bản. 2/3 dân số của thế giới sống tại khu vực này. Vùng Trung Đông và Trung á là "trái tim" năng lượng của TG còn vành đại Nam Thái Bình Dương -ấn Độ Dương là "mạch máu" năng lượng của TG. Vùng kể trên là vùng phát triển năng động nhất thế giới hiện nay, và cũng là vùng tiềm ẩn nhiều bất ổn về chính trị, Trong nửa đầu thế kỷ 21 mọi xung đột vũ trang, chiến tranh nóng hoặc lạnh đã và sẽ diễn ra tại khu vực này. Các nước cộng hoà thuộc Liên Xô cũ đang trên con đường tìm đến DC và sẽ trở thành đồng minh của Mỹ. Hoa Kỳ cũng đang củng cố những ảnh hưởng của mình tại Trung Đông mà 2 cuộc chiến tại ápganitan, Irăc ngoài nguyên nhân chống khủng bố nhưng sâu xa hơn nữa là dầu hoả, đã chứng minh điều kể trên.
Trong chiến lược toàn cầu của Mỹ giai đoạn tới là sẽ kiểm soát khu vực này, Trên vành đai ấn Độ Dương và Nam Thái Bình Dương, Mỹ cần 3 căn cứ Hải quân. Một tại biển ả Rập, Một tại Vịnh Bengan, và một tại Cam Ranh. Có 3 căn cứ này Mỹ và vài căn cứ tại Trung Đông và Trung á Mỹ sẽ tiếp tục bá chủ thế giới. Hiện Hoa Kỳ đang rút dần quân tại Châu Âu, Nhật, Và Hàn Quốc, là chuẩn bị triển khai cho một vòng cung chiến lược mới, và ngoài Mỹ ra thì chưa có quốc gia nào có đủ tiềm lực về QS và kinh tế để làm việc này.
Tương lai của dân tộc Việt
Không gì bằng tự đứng trên đôi chân của chính mình. Nhưng hiện nay điều đó là không tưởng tại VN. Trong thế kỷ qua và hiện tại chúng ta chưa có những người kiệt xuất về văn hoá, chính trị, kinh tế, mà chỉ toàn "đồ đểu" nên đã đưa dân tộc ta đến thảm trạng như hiện nay. Dựa vào một cường quốc nào đó làm điểm tựa và rồi đứng lên xây dựng lại đất nước. Khi nước nhà có DC sẽ có nhiều cường quốc lấy lòng VN. Hãy tìm một quốc gia "tử tế". Tôi chợt nghĩ VN khi đó như một cô gái xuân thì xinh đẹp, ở nông thôn mới ra thành thị còn nhiều bỡ ngỡ. Xung quanh cô ta có rất nhiều kẻ giầu có muốn ve vãn. Tử tế cũng có, mà lợi dụng cũng có. Nếu khôn ngoan cô có thể kiếm được một tấm chồng giàu có và tử tế, rồi qua chồng, cô có thể học tập để vươn lên trở thành một quý bà đáng kính. Bằng không chắc quý vị cũng hiểu chuyện gì sẽ sảy ra... Nhưng con đường tìm kiếm DC vẫn còn ở phía trước, và vẫn còn thời gian cho chúng ta suy nghĩ cho một bước đi mới của Dân tộc, nhưng tôi tin chắc rằng mùa xuân năm Nhâm, năm Giáp, mai, đào sẽ nở rộ trên quê hương. Thăng Long rồng lại cất cánh, Sài Gòn lại trở về tên gọi Hòn Ngọc Viễn Đông,
và mảnh đất Đại Việt mãi mãi xanh tươi.
Xuân Bính Tuất.
Công dân
22 phố Trung Liệt Đống Đa Hà Nội.