Untitled Document
User:
Pass:

Văn Nghệ >>  Thơ

===>> Nội dung của các bài đăng dưới đây không nhất thiết phản ảnh chủ trương và đường lối của Lương Tâm Công Giáo. LTCG không chịu trách nhiệm nội dung các ý kiến của độc giả.

 

Hỡi anh đảng viên các cấp Vẫn từng yêu mến non sông Mất đi Nam Quan, Bản Giốc Hỏi anh, lòng có đau lòng? Hỡi anh, cán binh, bộ đội Cả đời gìn giữ quê hương Mà nay Nam Quan, Bản Giốc Về người, anh có đau thương? Hỡi em, các sinh viên trẻ Tương lai, rường cột sơn hà Mất rồi, Nam Quan, Bản Giốc Em ơi, lòng có xót xa? Hỡi bác nông phu cày cuốc Cuộc đời là mảnh đất nâu Than ôi, Nam Quan, Bản Giốc Mất đi, lòng bác có sầu? Hỡi những con dân nước Việt Biết chăng, đảng cắt dâng người Non sông, máu xương, cơ nghiệp Ông cha xây dựng bao đời Đảng đem Nam Quan, Bản Giốc Và vùng lãnh hải, bán đi Đảng phản quê hương, nòi giống Hỡi ta, ta phải làm gì??? Hỡi anh, mọi tầng, bộ đội! Hỡi người, các cấp, đảng viên! Hỡi em, học sinh, mọi tuổi! Hỡi dân, ở khắp ba miền! Có nghe sơn hà rung chuyển Bởi người bán nước đấy không? Kết đoàn, hỡi toàn dân Việt Đứng lên, đòi lại núi sông! Đứng lên trị phường bán nước Là làm nhiệm vụ công dân Đứng lên xóa đời bạo ngược Là ta xây dựng, góp phần Không ai có quyền quay mặt Khi mà sông núi đau thương Không ai có quyền chia cắt Dâng người tài sản quê hương!!! (Kính gởi đảng viên, quân đội nhân dân yêu nước các cấp và đồng bào Việt Nam mọi giai tầng và mọi lứa tuổi) Ngô Minh Hằng

 

Khoảng đâu đó cuối thập niên 1960, sau một trận đánh giữa quân đội miền Nam và bộ đội chính quy miền Bắc, quân ta đã tìm thấy một bài thơ trong xác một binh sĩ Bắc Việt. Bài thơ hay, cảm động, nói lên tình cảm của người lính vì nghĩa vụ mà phải xa quê, xa mẹ hiền. Nhưng cũng trong bài thơ là sự thắc mắc về ý nghĩa cuộc chiến mà đảng CS đã lừa gạt bằng mỹ từ "Giải Phóng Miền Nam" Người lính xấu số này, cũng như hàng triệu thanh niên miền Bắc đã bị lừa bịp mà hy sinh cho cuồng vọng của Hồ Chí Minh và đảng CSVN, cũng đáng cho chúng ta thương xót. Ngày nào đó, sau khi diệt tan bọn CS, chắc chắn người Việt chúng ta sẽ lập một đàn cầu siêu cho những người lính - cả hai bên phải không quý vị? - để giải oan cho linh hồn họ. Bài thơ đã quá lâu, nên ít ai còn nhớ hết, và cũng chẳng biết tựa đề bài thơ. Không đề Từ buổi con lên đường xa mẹ Theo anh em sang Lào rồi dấn bước vào Trung Non xanh, nước biếc chập chùng Sớm nắng biển, chiều mưa rừng gian khổ Tuổi thanh xuân, cuộc đời như hoa nở Vì hoà bình đâu ngại bước gian nguy Mấy tháng trời, đêm nghỉ ngày đi Giày vạt gót, áo sờn vai thấm lạnh Những chiều Trường Sơn núi rừng cô quạnh Mẹ hiền ơi! Con chợt nhớ quê mình Khói lam chiều, giàn mướp lá lên xanh Con bướm nhỏ, mái đình xưa, nhớ quá! Vào nơi đây, tuy đất người xa lạ Nhưng miền Nam cũng cùng một quê hương Vẫn bóng dừa xanh, vẫn khói lam chiều Con trâu về chuồng, tiếng tiêu gợi nhớ Đã qua buổi ban đầu còn bở ngỡ Con nhìn ra, nào giải phóng gì đâu? Buổi chợ đông, đồng lúa xanh màu …… Lớp học tưng bừng những đàn trẻ nhỏ Đang nhịp nhàng vui hát bản đồng ca Và trong vườn, luống cải vườn hoa Đàn buớm nhỏ rủ nhau về hút mật Xóm dưới làng trên, niềm vui ngây ngất Sao người ta bắt con đốt xóm phá cầu ? Phải gài mìn, gieo tang tóc thương đau? Đã có nhiều lần tay con run rẩy Khi gài mìn để sau bỗng thấy Xác người tung, máu đổ chan hoà Máu của ai? Máu của bà con ta Của những người như con, như mẹ Đêm hôm ấy, mắt con tràn lệ Ác mộng về, con trằn trọc thâu canh . . . . . . . . . . . . . . . .

 

HÃY NGHE ĐÂY Hãy nghe đây hỡi Đồng Bào Quốc Nội Bọn Cường Quyền Việt Nam rất bạo tàn Họ ác độc đàn áp hết dân gian Các Nhà Dân Chủ hờn Lãnh Đạo ra lệnh Ta nghe đây…Mục Sư Nguyễn Công Chính Ông lên án bọn Việt Cộng Vô Thần Chúng tàn bạo đạp lên đầu nhân dân Họ săn lùng hết các Nhà Dân Chủ Và xâm nhập gia cư bất hợp pháp Cấm đi lại, hay liên hệ với nhau Đánh chén cơm sinh sống của dân nghèo Nhà cửa ,Ruộng vườn,của dân họ cướp Họ khủng bố tinh thần và thể xác Quản thúc hết những nhà Đấu Tranh Giả dạng Côn đồ làm nhục nạn nhân Trắng trợn cấm… không ra vào trước ngỏ Gây cuộc sống với vô vàn gian khó Họ vô liêm sĩ tạo khiếp sợ cho dân Đủ thủ đoạn khung bố trắng- xám- đen Giả côn đồ chuyên mặc đồ thường phục Họ sách nhiểu , khủng bố và làm nhục Đánh Mục Sư Nguyễn Công Chánh gảy răng Gây thương tích đổ máu …Lũ bạo hành ..! Tội Mục Sư ..! Sứ Giã của Thiên Chúa Đúng Vô Thần Cộng Sản sắp tàn úa Lũ Công An tựa một đàn chó săn Chúng tàn bạo với mọi giới tu hành Gây khổ đau cho nhân dân, tu sĩ Cao Trí Dũng ĐẬP TAN SỢ HÃI Đập tan đi cái yếu tố Sợ hãi Toàn Dân ta hãy VÙNG DẬY ĐỨNG LÊN Đòi bằng được Quyền NGÔN LUẬN TỰ DO Hết thảy ta cùng LIÊN MINH ĐOÀN KẾT Đừng sợ gì điều Cộng sản họ làm Mà hãy làm những gì Cộng Sản sợ Xin mọi người cùng hổ trợ tiếp tay Hãy đập tan cái Yếu tố SỢ HÃI “Các Nhà Dân Chủ với vũ khí cuối Lấy Sự chết đánh đổi TỰ DO” Quyết bằng được Toàn dân ẤM NO Lời Tuyên bố Giáo Sư Nguyễn Chánh Kết Tôi vô cùng Khâm Phục lòng Khí khái Sự Quyết tâm Vị Giáo Sư kiêu hùng Đã tra tay cầm cày không nhìn lại Ông đã nguyền dù chết không sợ hãi Câu “Tự Do Tôn Giáo hay là chết” Của Linh Mục Nguyễn văn Lý trước đây Bị tù tội gông cùm bao nhiêu ngày Phải biệt giam thật vô cùng gian khổ Nhưng không thể ai dẹp được ý chí Ông Đấu tranh liên lỹ và Kiên cường Vì Tự Do Tôn Giáo của Quê Hương Bất chấp mọi hình khổ hay tù tội Phan văn Lợi , Linh Mục này dứt khoát Ngài Tranh đấu đòi Hành đạo Tự Do Họ muốn đem tôi giam đâu cứ việc Đùm khăn gói đồ cá nhân sẳn chờ Không sợ hãi vũ khí sắc bén nhất Làm kẻ thù Cộng sản sẽ đổi thay Các nhà Dân Chủ họ khí khái hôm nay Đổi mạng sống vì Tự Do- Dân Chủ Cao Trí Dũng

 

“Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ, Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong, Cho Đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng, Thờ Mao chủ tịch, thờ Sít-ta-lin … bất diệt.” (*) Đủ rồi, Thôi xin Đảng hãy ngừng tay giết! Cho dân nghèo được biết cơm no. Ba mươi năm “làm chủ” trọn cõi bờ, Dân vẫn chết vì cưa bom đổi gạo! “Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,..... Đủ rồi! Thôi xin Đảng hãy ngừng tay giết! Cho bé thơ được biết ngày mai, Cho đêm đêm em mơ đẹp mộng đời, Không chỉ mơ thấy “Bác Hồ” tóc bạc! “Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,..... Đủ rồi! Thôi xin Đảng hãy ngừng tay giết! Cho thanh niên được biết tự do, Tung cánh bay cao vượt mọi cõi bờ, Đừng chôn họ trong chiếc hòm Mác-Lê cứng nhắc! span style="color:red; font-weight:bold">“Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,.... Đủ rồi! Thôi xin Đảng hãy ngừng tay giết! Đừng ngày đêm tiêu diệt luân thường, Đừng bôi đen, bóp méo chữ “yêu thương” Bằng gian dối, bằng mưu mô quỷ quyệt! “Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,.... Đủ rồi! Thôi xin Đảng hãy ngừng tay giết! Cho dân tôi được ăn nói tự do. Sáu mươi năm theo Đảng nói mò, Báo chí,truyền thông tệ 100 lần hơn thời Phápthuộc! “Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,.... Đủ rồi! Thôi xin Đảng hãy ngừng tay giết! Đừng xua dân vào kiếp lao nô, Nơi xứ người, thân cực, thế cô, Đảng ngoảnh mặt tợ hồ không biết! “Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ....., Đủ rồi! Thôi xin Đảng hãy ngừng tay giết! Đừng bán dân vào kiếp “cô dâu”, Nô lệ dục tình, khổ nhục ngập đầu… Đảng nhẫn tâm tiền lời bỏ túi! “Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,..... Đủ rồi! Thôi xin Đảng hãy ngừng tay giết! Cởi trói cho tôn giáo, tín đồ, Đừng gian trá, lươn lẹo, mưu mô, Dùng tôn giáo như là thuốc phiện! “Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,..... Đủ rồi! Thôi xin Đảng hãy ngừng tay giết! Đừng cấu kết nhau vơ vét, tham ô, Tàn hại rừng ranh, cạn kiệt sông hồ, Cắt đất biển dâng cho Tàu cộng! “Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,..... Đủ rồi! Thôi xin Đảng hãy ngừng tay giết! Tự biết mình bất lực, hại dân, Tàn phá quê hương, vật chất tinh thần… Mà bước xuống cho dân tôi vươn dậy! Boston, ngày 25 tháng 8 năm 2006 Bác Sĩ Sebastian Lê văn Thành CHÚ THÍCH: (*) Thơ Tố Hữu. Bài này được đọc đi đọc lại trên các đài phát thanh và các loa phóng thanh trên toàn Miền Bắc vào thời kỳ Cải Cách Ruộng Đất đẫm máu cuả thập niên 1950, trong đó hàng trăm ngàn người dân vô tội bị giết oan hay bị tù tội khổ sai… Trong suốt chiều dài lịch sử cuả nước ta, đã có nhiều kẻ phản bội quê hương, bán nước cho giặc, nhưng chưa từng có ai công khai hô hào giết dân mình để thờ các lãnh tụ ngoại bang như Hồ Chí Minh và Đảng CSVN. Ngày nay, tuy không công khai hô hào giết dân như vậy nữa, nhưng Đảng CS, với chủ trương bám chặt lý thuyết Mác-Lênin, coi đó là “đỉnh cao cuả trí tuệ loài người”, vẫn ngấm ngầm tiêu diệt dân ta, tàn hại đất nước bằng cách bóp nghẹt tự do, dân chủ , triệt hạ mọi giá trị tinh thần và luân lý, chà đạp nhân phẩm cuả phụ nữ, tàn phá tương lai cuả thiếu nhi, tham ô, lươn lẹo, để vơ vét tài nguyên cuả đất nước.

 

Từ vượn lên người mất mấy triệu năm Từ người xuống vươn mất bao nhiêu năm? Xin mời thế giới tới thăm Những trại tập trung trong núi rừng sâu thẳm! Tù nhân ở truồng từng bầy đứng tắm Rệp, muổi, ăn nằm hôi hám, tối tăm Khoai sắn tranh giành cùm, bắn, chém, băm Đánh đập tha hồ, chết quăng chuột gặm! Loài vượn nầy không nhanh mà rất chậm Khác vượn thời tiền sử xa xăm Chúng đói, chúng gầy như những cái tăm Và làm ra của cải quanh năm Xin mời thế giới tới thăm!

 

Đức đồng thế địch lâm . Vô dĩ tương khuynh số . Nãi lãm anh hùng chi tâm . Dữ chúng đồng ái đồng ố . Đức tương đồng thế lại ngang nhau . Khuynh đảo khó lòng bước tiến mau . Tranh thủ anh hùng trong Thiên hạ . Cùng yêu cùng ghét dựng Phong trào . Lịch sử tạo ra các anh hào . Đất nước bế tắt hết đường nào . Bóc lột Nhân dân thành nghèo dốt . Giai cấp thống trị mải mê giàu . Nhân quyền cần Tự do dân chủ . Trăm mười tám anh hùng nêu cao . Dũng mãnh vô uý đồng kết hợp . Tranh thủ cùng chung dựng Phong trào .

 

Thưa Quý Vị và Các Bạn, Tôi hết sức cảm phục tấm lòng can đảm cuả Hai Mươi Hai nhà tranh đấu cho dân chủ quốc nội đã ký tên ủng hộ công nhân Việt Nam đình công tranh đấu chống bóc lột ngày 19 tháng 3 năm 2006 vưà qua. Tôi càng cảm động hơn nưã khi thấy Mười Một Linh Mục Công Giáo trong danh sách ấy, mà mười vị thuộc Giáo Phận Huế (vị thứ mười một, Cha Chân Tín, tu sĩ Dòng Chuá Cứu Thế Saigon, lạ lùng thay, cũng gốc Giáo Phận Huế!) Tôi tin rằng Máu Tử Đạo cuả Đức Tổng Giám Mục Nguyễn Kim Điền đang sinh hoa kết trái trên Giáo Phận Huế thân yêu cuả ngài. Vậy tôi xin hoạ lại hai bài thơ tôi đã làm trước đây để một lần nưã kính tặng các linh mục tranh đấu tại quốc nội và bày tỏ lòng mến phục Linh Mục Đoàn bất khuất cuả Giáo Phận Huế. Thơ Kính Tặng Các Cha Chân Tín, Giải, Lợi, Lý. Bài Xướng: Chân Tín, Giải, Lợi, Lý, bốn cha, Bốn cây cột trụ, bốn góc nhà. Đá bị loại ra, thành đá góc Gỗ chìm đáy nước, thật gỗ già Giưã đêm tăm tối bừng đuốc sáng Trước hàm lang sói rộn tâm ca Hải ngoại triệu lòng luôn ngưỡng phục Chân Tín, Giải, Lợi, Lý, bốn cha. Boston, ngày 19 tháng 8 năm 2005 Bác Sĩ Vũ Linh Huy Caritas Carney Hospital Bài Hoạ: Tâm tình ngưỡng phục gửi bốn cha, Bền lòng tranh đấu tại quê nhà. Cảm thông nỗi khổ người lương thiện; Vạch trần mưu ác bọn cáo già. Cô đơn, tủi nhục, không than thở; Tù tội, gông cùm, chẳng kêu ca. Đã nguyện một đời theo lý tưởng: “Con xin làm trọn Thánh Ý Cha” Thơ Kính Tặng Linh Mục Đoàn bất khuất cuả Giáo Phận Huế, Hậu Duệ Cuả Đức TGM Nguyễn Kim Điền Bài Xướng: Đây Đoàn Linh Mục Huế -Thưà Thiên, Quảng Trị - La Vang thật trung kiên Vững lòng theo bước Thầy Chí Thánh Bền gan nối gót Đức Cha Điền Dũng cảm nói lên lời chân thật Liều thân giữ đất với Đoàn Chiên Hiến trọn cuộc đời làm hy tế Gieo rắc Tình Thương khắp mọi miền. Boston, ngày 19 tháng 8 năm 2005 Bác sĩ Vũ Linh Huy Caritas Carney Hospital Bài Hoạ Kính tặng Quý Cha G.B. Nguyễn Cao Lộc, Huế Augustinô Hồ Văn Quý, Huế Giuse Nguyễn Văn Hội, Huế Giuse Hoàng Cẩn, Huế G.B. Lê Văn Nghiêm, Huế Đa Minh Phan Phước, Huế Giuse Trần Văn Quý, Huế Công bằng, chính trực, chẳng vị thiên, Chứng nhân Sự Thật, rất trung kiên. Xót dân đày đoạ nơi điạ ngục, Quyết bỏ yên vui chốn phước điền. Dóng chuông cảnh tỉnh cho Mục Tử Đốt đuốc soi đường dẫn Đoàn Chiên. Máu Đức Cha Điền giờ kết trái: Linh mục hiên ngang, khác mọi miền! Boston, ngày 22 tháng 3 năm 2006 Caritas Carney Hospital

 

Chân Tín, Giải, Lợi, Lý là ai? Là linh mục Chuá, kẻ Chuá sai. Loan Tin Cứu Độ người cùng khổ; Ra tay nâng đỡ kẻ mệt nhoài. Thấy điều gian ác không che mắt; Nghe nỗi oan khiên chẳng bịt tai. Yêu nước, thương dân, tim bừng cháy, "Áp bức còn đây!" cứ thét hoài! Boston, ngày 20 tháng 2 năm 2006 Caritas Carney Hospital

 

Búa rủ Liềm Bán đất cho tư bản Được tiền Búa phản bội Lái xe ‘Mẹc’ bóng lộn Mua chức, bán quyền Cho con học trường Tây Tốn cả nghìn đô Chơi cá độ Triệu đô mỗi tháng Liềm bị lừa Bữa đói bữa no Bỏ ruộng lên thành Sáng xe thồ Chiều bán máu Tối ma cô Tự do Làm điếm Nô lệ nước ngoài Bán đất Tham nhũng Ca tụng Đảng Dân chủ Nhà tồi tàn Đất lèo tèo Cơm thừa Cá cặn Lãnh đạo Lãnh tiền trăm Tiêu bạc triệu Đạo diễn tuồng Bán đất, bán nhà, Bán nước, bán dân Hôm qua Mẹ treo cổ Chết ở vườn Hoa Xuân Thưởng Miếng đất lèo tèo Buá cũng bán luôn Em làm điếm Bán trôn nuôi miệng Đứa nước ngoài Bán sức nuôi thân Hôm nay về lại thăm nhà Thôi tan nát hết cõi lòng từ đây Đập Búa Bỏ Liềm Cũng chưa hết tội

 

Chúng ta đã được dạy bảo rằng: "Sự kiện vĩ đại nhất của Thế kỷ XX Là sự ra đời của Hệ thống Xã hội chủ nghĩa Mở đầu bằng Cách mạng Tháng Mười Nga". Nhân loại giờ đây Sẽ cùng nhau quá độ lên Chủ nghĩa Xã hội Các thành trì, các tiền đồn của Chủ nghĩa Xã hội Là bất khả chiến bại là bền vững đời đời … Sự tồn tại của các quốc gia tư bản chỉ là tạm thời Họ chỉ còn là "khách" tạm trú Trên TRÁI ĐẤT thôi! Các quốc gia chậm phát triển Sẽ noi gương mà thẳng tiến Tới xã hội Xã hội Chủ nghĩa huy hoàng! "Chủ nghĩa Tư bản đang giãy chết" Ôi hạnh phúc ngất ngây! Thế kỷ XX Ta chưa kịp mở hội ăn mừng Vì Chủ nghĩa Tư bản "giãy mãi mà không chết" Cứ lớn mạnh không ngừng Thế kỷ XX Hệ thống xã hội chủ nghĩa ra đời Bằng súng đạn, bằng núi xương, sông máu Bằng chất chồng hờn oán đau thương! Nhưng chỉ một đêm Bức tường Béc lin sụp đổ Trong hân hoan rực rỡ hoa cờ! Thế kỷ XX Loài người chứng kiến Xã hội xã hội chủ nghĩa Đã sụp đổ trên toàn thế giới Đã chết ngoài dự kiến Của những đầu óc cao siêu nhất. "Chết mà không kịp giãy" Như bức tường Béc lin Sụp đổ có một đêm! Ta đã từng ngợi ca Sự ra đời của hệ thống Xã hội Xã hội chủ nghĩa Là một điều cực kỳ vĩ đại! Thì sự sụp đổ của "điều cực kỳ vĩ đại" Sẽ là điều triệu lần vĩ đại hơn! Hình: cái đầu tượng Lê Nin bị kéo đổ tại Mạc Tư Khoa