Untitled Document
User:
Pass:

Quan Điểm >>  Xã Luận TDNL

===>> Nội dung của các bài đăng dưới đây không nhất thiết phản ảnh chủ trương và đường lối của Lương Tâm Công Giáo. LTCG không chịu trách nhiệm nội dung các ý kiến của độc giả.

 

1- Cuộc tranh đấu đòi nhân quyền và dân quyền tại Miến Điện là biến động chính trị đang được cả thế giới quan tâm. Nó đã khởi sự từ ngày 19-8 để trước hết chống lại những biện pháp khắc nghiệt về kinh tế sau khi chính quyền quân phiệt tự ý tăng giá xăng dầu và giá sinh hoạt 4 hôm trước đó (15-8). Ban đầu, chỉ có các nhà đối kháng và dân chúng Miến tham gia. Họ đã chán ngấy đến tận cổ cái chế độ độc tài đã gần nửa thế kỷ làm cho một trong những đất nước trù phú nhất Đông Nam Á trở thành một trong những quốc gia nghèo nàn nhất hoàn vũ (bên cạnh Việt Nam). Thế rồi, chính các Tăng sĩ Phật giáo (mà tổng số lên tới 600.000 trên đất nước 80% dân theo đạo Phật này) không còn có thể thụ động chứng kiến tình hình chính trị, kinh tế và nhân quyền tồi tệ mà thể chế độc tài áp đặt cách vô luật lên quê hương và dân tộc của mình nữa. Tấm lòng từ bi đã thúc đẩy những nhà Sư vốn chủ trương xuất thế nay “hạ sơn” bỏ chùa để hành động: chia sẻ nỗi đau của nhân dân tín đồ, ủng hộ tiếp tay cho những đòi hỏi nhân sinh chính đáng của quần chúng, cảnh tỉnh “Hội Đồng Hòa Bình Phát Triển Quốc gia” (nhà cầm quyền quân phiệt với tướng Than Shwe đứng đầu) và đám tay chân hung bạo hiểu rằng những tội ác của họ trái nghịch với lời dạy của đức Phật và không thể dung thứ lâu hơn được nữa. Thế nhưng, độc tài thì làm gì nghe tiếng nhân dân, thực lòng đối thoại và tuân theo lẽ phải?! Nên ngày 05-09-2007, nhà cầm quyền quân phiệt Miến Điện đã dùng vũ lực giải tán cuộc biểu tình của hơn 400 nhà sư Miến Điện tại thị trấn Pakoku, khiến cho ngọn lửa tranh đấu càng bùng lên và cục diện chính trị lập tức thay đổi với sự nhập cuộc bất ngờ của gần 600 ngàn tăng ni trong Liên hiệp Tu sĩ Phật giáo Miến Điện. Từ đó, mọi phương tiện truyền thông trên thế giới, nhờ lòng can đảm của các bloggers trẻ từ trong nước và của một số phóng viên nước ngoài, hàng ngày chiếu được những hình ảnh bi hùng, đặc biệt tại cố đô Yangon (Rangoon) và Mandalay, thành phố lớn thứ nhì đất nước: từng đoàn tăng sĩ mặc áo nâu đi giữa đường, tay cầm tràng hạt, cờ ngũ sắc hay ảnh Đức Phật, hai bên là hai hàng người, đa số trẻ tuổi, nắm lấy tay nhau, mang biểu ngữ đòi dân chủ, như để bảo vệ và kết hợp, còn trên vệ đường là dân chúng đang tung hô cổ động; hoặc hình ảnh các tăng ni tọa thiền trước các cơ quan nhà nước trong thái độ uy nghiêm điềm tĩnh... Và đến ngày 21-9, giáo quyền đã tỏ rõ thái độ quyết liệt với thế quyền. Liên hiệp Tu sĩ Phật giáo Miến Ðiện ra một bản tuyên bố kêu gọi dân chúng tham gia biểu tình ôn hòa với chư tăng để chống lại đám tướng lãnh tham tàn, quét sạch độc tài quân phiệt khỏi đất nước. Các tu sĩ đại từ bi nhưng cũng đại hùng đại lực đã thẳng thắn nhận định: “Chế độ quân phiệt Miến là chế độ ma quỷ, đã bần cùng hóa nhân dân trong nước! Để làm cáo chung chế độ ma quỷ tàn ác này, loại trừ chúng vĩnh viễn khỏi đất nước Miến Ðiện, toàn dân hãy cùng đoàn kết, tay trong tay với lực lượng thống nhất tăng ni toàn quốc!" Những lời này như chọc giận con thú dữ (đức từ bi hiền lành có cấm làm thế không?), nên lúc số người biểu tình lên tới 130 ngàn, nhà cầm quyền quân phiệt, bất chấp sự cảnh báo của thế giới, của Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc đang nhóm họp, hôm 26-09 đã xả súng và ném lựu đạn cay vào đoàn biểu tình, nhắm thẳng những khuôn mặt hiện thân cho Đức Phật, khiến cho hàng chục người chết (trong đó có 8 vị sư, một phóng viên Nhật Bản), hàng trăm người trọng thương, trên 200 tăng ni bị cầm tù, và hàng ngàn ngôi chùa lớn nhỏ bị phong tỏa (theo tin sơ khởi). Máu đã nhuộm đỏ thiền môn và loang dài trên đường phố! Cảnh đau lòng và tàn bạo ấy cũng khiến Đại Đức Giam Be Ya, vị sáng lập Liên Hiệp Tu Sĩ Phật Giáo Miến Ðiện đồng thời là một trong 5 nhà sư đang điều khiển cuộc tranh đấu đòi nhân quyền và dân quyền tại nước này, đã phải tuyên bố trong cuộc phỏng vấn của đài Á châu Tự do hôm 28-09-2007: “Tăng đoàn chúng tôi cùng người dân đứng lên đòi nhà nước phải cải thiện đời sống cho nhân dân, giải quyết những cùng cực mà nhân dân Miến Ðiện đang phải chịu đựng, và chúng tôi quyết tâm đi theo đường lối bất bạo động, tranh đấu trong ôn hòa.... Chúng tôi cũng đã lên tiếng kêu gọi chính quyền đối thoại với dân chúng, để thay đổi hệ thống lãnh đạo và thể chế chính trị sao cho đúng với nguyện vọng của người dân. Phản ứng từ phía nhà nước là sử dụng võ lực để đàn áp các tăng ni cũng như dân chúng. Các tướng lãnh đang nắm quyền không đếm xỉa gì đến mạng sống của dân. Chính quyền Miến Ðiện là một chính quyền độc tài, sẵn sàng giết người như những tên đồ tể. Một chính quyền đối xử với dân tàn bạo như thế không được phép có mặt ở đất nước của chúng tôi!” 2- Nhìn lại VN, chúng ta không khỏi thấy một sự tương đồng. Hai nước cùng phải sống dưới chế độ độc tài, bên này là độc tài quân phiệt với một tập đoàn tướng lãnh, bên kia là độc tài cộng sản với một bộ chính trị. Quân phiệt dùng sức mạnh họng súng dài của quân đội từ trong đồn lũy để đàn áp toàn thể nhân dân. Cộng sản dùng sức mạnh họng súng ngắn của công an đến tận từng nhà để đàn áp mỗi một người dân. Sử dụng vũ lực để duy trì quyền lực, quân phiệt và cộng sản đang dùng quyền lực độc tài này để vơ vét quyền lợi cho tập đoàn lãnh đạo lớn nhỏ. Bằng cách khai thác tài nguyên quốc gia, cướp bóc tài sản dân chúng để bán cho ngoại quốc, bằng cách buộc dân nghèo lao động với đồng lương rẻ mạt hầu làm giàu cho các công ty quốc doanh hoặc xí nghiệp nước ngoài. Dân Miến Điện đang phải làm việc như nô lệ cho công ty Total của Pháp đang khai thác khí đốt tại nước này. Công nhân VN cũng chẳng có số phận khá hơn trong các công ty Đài Loan, Hàn Quốc, Nhật Bản v.v… Một công đất ngàn mét vuông ở Khu Công Nghiệp Tiền Giang được CS bồi thường cho dân chỉ 50 triệu, nhưng bán lại cho công ty ngoại quốc 1 tỷ 600 triệu đồng! (Bản tin Tiengdankeu.net ngày 20-09-2007). Nạn tham nhũng hoành hành ở hai đất nước cũng chẳng khác gì nhau. Nhờ nắm trong tay sức mạnh của lập pháp, hành pháp, tư pháp, quân đội, công an, báo chí, hàng lãnh đạo giới quân phiệt và đảng CS đang mặc sức làm giàu, không phải nhờ bán sản phẩm nhưng nhờ bán quyền lực, buôn giấy phép, rút của công, cướp tư sản, mà chẳng sợ ai đụng tới một sợi lông chân, còn ngang nhiên bịt miệng những phóng viên can đảm, những nhà đối kháng hùng tâm, hay điềm nhiên phủi tay rũ bỏ trách nhiệm. Trước tai nạn sập cầu Cần Thơ hôm 26-09 làm chết hơn 60 công nhân mà người ta tin rằng do rút ruột công trình, thiên hạ chỉ nghe được lời tuyên bố của Chánh Văn phòng Bộ Giao thông Vận tải Nguyễn Văn Công: “Lúc này không phải là lúc để hỏi nhau về trách nhiệm" (!?!) thay vì câu nói nên có của bộ trưởng Hồ Nghĩa Dũng: “Là Bộ trưởng, tôi có một phần trách nhiệm, tôi sẽ không từ chối trách nhiệm bản thân. Tôi sẽ thẳng thắn nhìn nhận sau khi nạn nhân cuối cùng được đưa ra khỏi hiện trường”. Thế nhưng chỉ là một sự lặng im đáng sợ! Cách hành xử của hai nhà cầm quyền trước sự đứng dậy của nhân dân chẳng khác gì nhau. Nhóm tướng lãnh quân phiệt Miến Điện lẫn nhóm lãnh đạo CS Việt Nam, qua miệng báo đài công cụ, đã lên tiếng vu cáo người dân và các tăng sĩ đang nghe theo các thế lực xấu bên ngoài, rằng cuộc nổi dậy chỉ làm xáo trộn đất nước, gây mất ổn định chính trị, phá hoại đoàn kết toàn dân! Trong ngày thứ hai 24-09, qua đài phát thanh nhà nước, Trung tướng Thura Myint Maung, bộ trưởng tôn giáo, tuyên bố rằng chư tăng ni đã xuống đường biểu tình vì nghe theo lời xúi giục của những thành phần phá hoại, không muốn nhìn thấy hòa bình, ổn định và tiến bộ của đất nước! Thế thì có khác gì chiến dịch tấn công tổng lực trên báo nói, báo hình, báo điện tử của CSVN cả tháng nay nhắm vào Giáo hội Phật giáo VN Thống nhất? Sao mà giống nhau đến thế nhỉ! Rồi việc giải quyết oan ức cho dân ở cả hai đất nước, từ cả hai nhà cầm quyền từ mấy chục năm nay, cũng chỉ là lời hứa hão, kèm thêm việc bắt bớ xử tòa những người kiện cáo lì lợm và can đảm nhất: “Cụ ông Ngô Lướt 71 tuổi quê Bình Thuận hiện đang bị bắt giam chỉ vì đi đấu tranh biểu tình đòi tài sản gia đình mình bị chánh quyền CSVN cướp đoạt, thì phía công an Sài Gòn đã cho cụ bà biết vào khoảng đầu tháng 10-2007 sẽ đưa cụ ông ra toà xét xử và chỉ cho gia đình biết trước có 1 ngày. Như vậy là chánh quyền CSVN từ khi đàn áp khốc liệt hơn 1200 đồng bào dân oan thuộc 19 tỉnh Nam bộ và Nam Trung bộ đêm 18 rạng ngày 19-7-2007, họ đã không hề giải quyết yêu sách gì cho đồng bào như đã hứa hẹn và tuyên truyền trên Tivi và báo đài của nhà nước. Thế nên, dân oan tỉnh Tiền Giang đã phải đứng lên tiếp tục biểu tình tranh đấu tại tỉnh nhà” (Bản tin của Nhóm Phóng Viên Đấu Tranh Vì Công Lý ngày 27-09-2007). Nên chẳng lạ gì mà Hòa Thượng Quảng Độ đã thốt lên trong thư chia buồn ngày 27-09-2007: “Chúng ta, hai nhân dân Miến Việt gần gũi và tương liên hơn bao giờ, vì cùng chung khổ nạn triền miên dưới ách độc tài quân phiệt hay độc tài toàn trị. Chúng ta gặp gỡ nhau nơi ngưỡng vọng khát khao quyền sống và quyền tự do, và nay trong cuộc đấu tranh bất bạo động cho nhân quyền và dân chủ. Không có nhân quyền và dân chủ, thì con người chưa được làm người”. Súng đã nổ, máu đã rơi, nhà tù đã mở cửa và thiền viện bị khóa cổng! Nhưng phải chăng đức vô úy (mà chư tăng Miến đã thủ đắc và truyền sang cho dân chúng) nay tan biến và con đường dẫn đến tự do đã đóng lại? Hẳn nhiên là không! Chẳng chế độ nào ngược với lòng dân mà tồn tại, và theo một câu nói ngàn xưa của dân Việt mang dạng sấm ngữ: “Giặc đến Bồ Đề thì giặc phải tan!” Như Đại Đức Giam Be Ya nói trong cuộc phỏng vấn ngày 28-09-2007: “Chúng tôi biết phía chính quyền có súng đạn và cũng như dân ở các nước khác, người dân Miến Ðiện sợ súng đạn vì súng đạn có thể bắn chết người. Nhưng xin đừng quên rằng ước mơ dân chủ, tự do, được sống thật với lương tâm của mình bao giờ cũng lớn hơn súng đạn, lớn hơn nỗi sợ hãi. Xưa nay, ai cũng bảo là “lương tâm thắng súng đạn” chứ đâu có ai nói “súng đạn thắng được lương tâm” bao giờ”! Cuộc đứng dậy của hai dân tộc Miến Việt sẽ dẫn đến tự do là điều chắc chắn! BAN BIÊN TẬP

 

Trong tư cách là Chủ tịch nước và Chủ tịch Hội đồng Quốc phòng, ngày 27-8-2007 vừa qua, nhân kỷ niệm 62 năm “cướp chính quyền” (từ của CSVN), ông Nguyễn Minh Triết đã tới thăm Tổng cục Chính trị Quân đội Nhân dân và đọc một diễn văn quan trọng nói đến vấn đề an ninh quốc phòng giai đoạn hiện tại. Trong diễn văn này, Nguyễn Minh Triết đã dành một phần quan trọng để vẽ ra hình ảnh chế độ đang lâm nguy trước các thế lực mà ông kết án là “thù địch” và “phản động” trong ngoài. Từ đó ông đưa ra đòi hỏi: “Dù ai nói ngả nói nghiêng, dù ai có muốn bỏ Điều 4 Hiến pháp thì cũng không thể có chuyện đó được! Bỏ cái đó đồng nghĩa với chúng ta tuyên bố tự sát! Cho nên phải củng cố công tác chính trị tư tưởng, củng cố vai trò của đảng…” Thật ra thì đảng và chế độ CS đã tự sát về phương diện chính trị và nhân tâm ngay từ khi Lénine thực hiện cuộc Cách mạng tháng 10 tại Nga năm 1917 rồi. Đổi đời (“cách mạng”) đâu chả thấy, chỉ thấy hàng ngàn, hàng vạn dân Nga tiêu đời trong những tháng ngày sục sôi máu lửa đó, gấp nhiều lần số kẻ bị Sa hoàng Nicolas II sát hại trong 23 năm ông cai trị (1894-1917). Tiếp đến hơn 10 triệu nông dân Nga bị Staline bỏ đói cho chết vì không chịu vào các nông trang tập thể. Từ đó bóng ma Cộng sản (lối nói của Marx), hay chính xác hơn là ác quỷ CS tiếp tục uống máu người để tồn tại, và gần 100 triệu nạn nhân đã phải hy sinh cho nó. Dĩ nhiên, qua thời gian, thỉnh thoảng lại có một cây cọc gỗ đóng vào trái tim con ác quỷ này. Trước hết là Thông điệp Divini Redemptoris (Đấng Cứu chuộc thần linh) của Giáo hoàng Piô XI năm 1937, kết án chủ nghĩa Cộng sản “xấu xa, tàn ác và đồi bại tự bản chất”; tiếp đến là việc thanh toán Khối CS Đông Âu và Liên Xô từ 1989 đến 1991 do 3 bàn tay chủ chốt (theo nhận định của các sử gia) là Tổng thống Reagan của Hoa Kỳ, Tổng bí thư Gorbachev của Liên Xô và Giáo hoàng Gioan-Phaolô II của Công giáo; tiếp theo là "Sách đen về chủ nghĩa cộng sản" do sử gia Stéphane Courtois chủ biên năm 1997, tố cáo bao vụ khủng bố đàn áp của các chế độ Cộng sản và khôi phục danh dự cho những người đã bị chúng giết hại; rồi “Chín bài bình luận về đảng cộng sản” của Thời báo Đại Kỷ Nguyên năm 2004 vạch trần 9 khía cạnh khủng khiếp tội lỗi của đảng CS Trung Quốc nói riêng mà cũng là của mọi đảng CS nói chung; sau đó là Nghị quyết 1481 do Nghị viện Hội đồng Âu châu (PACE) biểu quyết ngày 25-01-2006, tuyên bố chủ nghĩa Cộng sản là tội ác chống nhân loại và các chế độ toàn trị cộng sản đã vi phạm nhân quyền cách nghiêm trọng. Gần đây nhất là Đài tưởng niệm các nạn nhân của Cộng sản được khánh thành ngày 12-06-2007 tại thủ đô Hoa Kỳ để muôn đời nhắc nhở cho toàn thể nhân loại về đại họa CS cũng như nói lên ý chí của toàn thế giới là phải hoàn toàn xóa sổ nó. Trở lại lời tuyên bố ngang ngược nhưng cũng không kém phần thê thảm của Nguyễn Minh Triết, chúng ta thấy nó có những ý nghĩa nào? Theo giáo sư Âu Dương Thệ, trước hết, Nguyễn Minh Triết và tập đoàn lãnh đạo CSVN đã qua đó bộc lộ ý đồ đòi tiếp tục độc quyền sau 62 năm một mình một chợ cai trị. Đúng như các nhà tâm lý học nói, bản năng quyền lực là bản năng mạnh mẽ và dai dẳng nhất trong con người. Nó càng được gia tăng cường độ bởi cái chế độ độc tài toàn trị chưa từng thấy trong lịch sử là chế độ cộng sản. Điều đó cũng cho thấy tập đoàn lãnh đạo này không tin tưởng mà còn lo sợ nhân dân, lo sợ dân chủ. Bởi lẽ họ đã nắm quyền đâu có phải nhờ nhân dân chọn lựa, bầu lên và tin tưởng (dù họ vẫn không ngượng mồm nói thế). Tiếp đến, lời tuyên bố của Nguyễn Minh Triết cho thấy sau 62 năm độc quyền, tập đoàn lãnh đạo CS vẫn không dựa được vào dân, mà phải tiếp tục dùng bạo lực, quân đội và công an kìm kẹp dân. Điều ấy chứng tỏ chế độ không có lẽ phải (mặc dầu họ luôn lếu láo: đảng là đạo đức, văn minh, là lương tâm thời đại), và lại càng không có uy lực, vì uy lực đích thực nằm ở chỗ thu phục được lòng người. Chính vì không dựa vào nhân dân mà CSVN đã khiếp nhược trước Bắc triều Đại Hán, phải cống nộp cho họ bao phần lãnh thổ và lãnh hải, chẳng dám phản kháng khi quân đội họ giết hại ngư dân của mình. Chính vì không dựa vào nhân dân (nhất là những tiếng nói công tâm dân chủ từ trong xã hội và các giáo hội), cộng thêm với bộ óc lãnh đạo tối cao vừa yếu kém dốt nát, vừa tự mãn trì trệ, mà bao nhiêu chủ trương, chính sách, kế hoạch vạch ra cho toàn thể đất nước hay từng địa phương đều hoặc thành công nửa vời, hoặc hoàn toàn thất bại, chỉ hao tốn sức người, sức của, đẩy đất nước tiếp tục tụt hậu về kinh tế, suy đồi về đạo đức, rối loạn về xã hội, thê thảm về y tế và giáo dục… khiến VN luôn đứng hàng chót trong các bảng xếp hạng thành tích các loại của quốc tế. (“Thành tích” mới nhất theo Báo cáo năm 2006 của Ngân hàng Thế giới thì thanh niên Việt Nam tuổi từ 20-24 chỉ có 10% học lên Đại học, trong khi đó Thái Lan, nhờ không có xã hội chủ nghĩa và độc tài độc đảng nên có 41%, và Nam Hàn, vì chống xã hội chủ nghĩa và độc tài độc đảng nên có 89%). Cuối cùng, việc công khai đòi hỏi độc quyền cai trị lâu dài đã cho thấy tập đoàn lãnh đạo CSVN chủ trương tiếp tục tước các nhân quyền và dân quyền căn bản của nhân dân. Các quyền này đã được CS long trọng ghi vào Hiến pháp (dù với cái đuôi xảo trá “theo quy định của pháp luật”), đã được CS cam kết thừa nhận khi thò tay ký Công ước về các quyền dân sự, chính trị, kinh tế, xã hội và văn hóa. Thế nhưng với những văn bản dưới luật, CS đã tước bỏ dần dần các quyền này (26 quyền cơ bản theo Liên Hiệp Quốc) chỉ còn lại hai quyền duy nhất là quyền vâng lời đảng và quyền xin phép nhà nước. Việc đàn áp nông dân khiếu kiện, công nhân đình công và tôn giáo phản kháng trong những tháng gần đây là bằng chứng rành rành. Thế mà CSVN vẫn nuôi mộng ngồi vào ghế thành viên không thường trực Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc. Bảo vệ an ninh thế giới gì đây khi cứ gây rối cuộc sống, hăm dọa sinh mạng và tước bỏ tự do của nhân dân nước mình? Đòi hỏi và đe đọa nói trên của NMT, cũng theo Gs Âu Dương Thệ, còn chứng tỏ một sự lo ngại rất lớn của tập đoàn lãnh đạo CSVN đối với nhiều thành phần trong đảng, trong xã hội và trong dân Việt. Trước hết, câu “Dù ai nói ngả nói nghiêng” của ông ta đã bộc lộ nỗi hoang mang tột cùng của bộ chính trị và các ủy viên trung ương đảng, những kẻ luôn thấy mình như cỡi trên lưng cọp, vì ý thức rằng uy tín của họ chẳng còn gì trong dân chúng, đảng viên, công an và quân đội, do nạn tham nhũng ngày càng nghiêm trọng và nạn lộng quyền ngày càng gia tăng. Bằng chứng cụ thể là các vụ Tổng cục 2, T4, PMU 18 trong lòng đảng vẫn bị ém nhẹm hay xử lý kiểu gãi ghẻ, các vụ cướp đất nông dân, cướp nhà thị dân, cướp cơ ngơi tôn giáo vẫn chồng chất mãi mà không giải quyết được… Tiếp đến, NMT đòi hỏi ngang ngược như thế là vì ý thức rằng nhiều giới trong xã hội thấy đã đến lúc phải xét lại vai trò của ĐCS: có nên để cho đảng độc quyền tiếp tục không, nếu muốn việc chống tham nhũng và chống lộng quyền có kết quả? Mấy thập niên nay, kể từ các ông đảng viên Trần Độ, Nguyễn Văn Trấn, Hoàng Minh Chính đến các khuôn mặt trẻ tuổi được đào tạo trong lòng chế độ như Dương Thu Hương, Nguyễn Vũ Bình, Phạm Hồng Sơn, Đỗ Nam Hải… tất cả đều đã lên tiếng báo động: độc quyền độc đảng vừa là nguồn gốc của các tệ trạng xã hội hiện nay ở VN, vừa là bước thụt lùi so với đà tiến của thời đại là dân chủ hóa toàn cầu. Cuối cùng, đòi hỏi như thế là NMT và tập đoàn lãnh đạo CSVN hiểu rằng trong đấu tranh chính trị hiện thời, các tổ chức đối lập với ĐCS đang tìm cách khai thác những sai lầm, những nhược điểm và những tội ác của đảng và chế độ (nhiều hơn bất cứ một chính đảng và một chế độ nào trong lịch sử). Đặc biệt các nhà dân chủ quốc nội lẫn hải ngoại đã, đang và sẽ tìm cách vận động nhân dân trong và ngoài nước cũng như dư luận quốc tế tố cáo những vi phạm nhân quyền của Hà Nội. Điển hình là các cuộc biểu tình rầm rộ nhân các chuyến công du nước ngoài của lãnh đạo CS. Đó là chưa nói tới cuộc biểu tình trên mạng mấy ngày gần đây để báo động cho Chính giới, Báo giới và các Tổ chức Nhân quyền về dự tính thanh toán Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất trong bạo lực, chỉ vì các lãnh đạo Giáo hội này công khai bênh vực và yểm trợ Dân oan khiếu kiện. Thành thử ông Triết nghĩ rằng đảng cần phải giữ cho được quyền lực bằng mọi giá hầu có thể tiếp tục lừa gạt bên ngoài và bịt miệng bên trong! Thật ra, theo nhà báo Bùi Tín, “nhận định của ông Triết chỉ đúng, nền dân chủ đa đảng chỉ là tai họa chết người đối với những đảng viên cộng sản vụ lợi, hám quyền, tham nhũng, dùng đảng làm chiếc thang danh vọng, để cướp nhà, cướp đất của dân, cướp đoạt công quỹ, phá hoại uy tín của đảng; chúng tìm mọi cách duy trì chế độ độc đảng cũ kỹ lẻ loi, chỉ là để tiếp tục làm giàu phi pháp, thoả mãn lòng tham không đáy, kéo dài tội ác” của chúng trên dân tộc. Ngược lại, nếu ông Triết và bộ Chính trị biết nghe theo tiếng lương tâm và lẽ phải thì sẽ thấy rằng bỏ điều 4 hiến pháp chính là tự cứu mình, tự cứu đảng và khai sinh lộ cho cả dân tộc. Liên Xô và các nước Đông Âu đã ý thức được điều này cách đây gần hai thập niên, nên giờ đây đảng CS tại các nước ấy không còn nỗi sợ “cưỡi trên lưng cọp” (chỉ trừ những tay chóp bu đã gây bao tội ác), nỗi lo “nhân dân báo thù”; đất nước họ cũng trên đà phát triển kinh tế và nhiều mặt khác với một nền chính trị công bằng lành mạnh. Còn nếu đảng CS cứ bám lấy độc quyền chính trị, đó mới là hành động tự sát. Các đảng viên trục lợi sẽ bám lấy đảng và biến đảng thành một dụng cụ kinh doanh của họ, như mọi người đang thấy! Các đảng viên còn có lương tâm sẽ bỏ đi hết vì thấy đây không phải là đảng của mình nữa! Ðây là một hình thức tự sát thật sự! Nhưng nhìn vào những biến động chính trị và xã hội trong thời gian gần đây thì xem ra đảng CSVN muốn tự sát! Thế thì tốt cho dân tộc! BAN BIÊN TẬP

 

Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc khóa thứ 62 sẽ bắt đầu khai mạc vào ngày 18-9-2007 và kéo dài đến tháng 12-2007. Chương trình nghị sự sẽ gồm phần thảo luận tổng quát từ ngày 25-9-2007 đến ngày 3-10-2007. Trong phần này có việc bầu 5 “thành viên không thường trực” mới của Hội Đồng Bảo An, chiếu theo quy luật 142, quyết định 61/402. Theo Hiến chương Liên Hiệp Quốc, Hội Đồng này có chức năng và quyền hạn chủ yếu là “duy trì hòa bình và an ninh quốc tế phù hợp với các nguyên tắc và mục tiêu của Liên Hiệp Quốc” cũng như “giới thiệu cho Đại Hội Đồng việc bổ nhiệm Tổng Thư Ký và cùng với Đại Hội Đồng bầu ra các Thẩm phán của Tòa án Công lý Quốc tế” (ngoài ra còn nhiều chức năng khác nữa). Thành ra, nói theo kiểu Đông phương, đây là việc “bình thiên hạ”! Tại Á Châu, các quốc gia từng ngồi ghế thành viên không thường trực Hội Đồng Bảo An là Nhật Bản, Malaysia, Philippin, Nam Hàn, Indonesia, Singapore, Thái Lan, Ấn Độ, Pakistan và Sri Lanka. Trong khi đó, những quốc gia chưa từng được vinh dự làm loại thành viên ấy có Cambodia, Việt Nam, Lào, Miến Điện, Bắc Hàn, Brunei và Mông Cổ. Bốn trong các nước chưa vào này có nền chính trị độc tài chuyên chế và chà đạp nhân quyền dữ dội. Đó cũng là lẽ thường tình, vì ai cũng rõ trước khi bình thiên hạ thì phải biết “trị quốc” , mà muốn trị quốc thì phải “an dân”. Năm nay, Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam bỗng được nhiều quốc gia Á Châu đề nghị như nước ứng cử vào ghế thành viên không thường trực của Hội đồng Bảo An với nhiệm kỳ 2 năm. Thành ra Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng sẽ đến New York, Hoa Kỳ và có mặt tại trụ sở Liên Hiệp Quốc vào trung tuần tháng 9, nhân khai mạc Đại Hội Ðồng khóa 62. Tại đây, ông ta sẽ đọc một bài diễn văn, đồng thời vận động để VNCS trở nên thành viên không thường trực của Hội Ðồng Bảo An Liên Hiệp Quốc. Là người Việt Nam, chúng ta không chống đối việc quê hương mình được ngồi vào ghế thành viên Bảo an ấy, chúng ta chỉ muốn VN phải có tư cách tương xứng với vị trí đáng ngưỡng mộ này. Nhưng nhìn vào thực tế, thì nhà nước CS đã “trị quốc, an dân” thế nào trước khi toan tính bước lên vũ đài quốc tế mong làm công việc “bình thiên hạ”? Không phải xét đâu xa, chỉ chỉ cần nhìn các biến cố gần đây trong nước, khởi từ đầu năm 2007. Trước tiên là loạt đàn áp dữ dội “chưa từng có từ hơn 20 năm nay” đối với phong trào dân chủ, qua việc giam cầm tùy tiện, xét xử phi pháp và kết tội nặng nề nhiều nhà bất đồng chính kiến đấu tranh bất bạo động (toàn những tòa án phi công lý, thế mà đòi được bầu các thẩm phán của Tòa án Công lý hoàn vũ!) Tiếp đến là việc đàn áp thẳng tay và thô bạo hàng ngàn dân oan khiếu kiện đất đai, mà rõ nét nhất là trong đêm 18 rạng ngày 19 tháng 07 trước Văn phòng 2 Quốc hội CS tại Sài gòn. Đuổi họ về lại địa phương, lũ cướp ngày tiếp tục cho các dân oan tay trắng này những lời hứa cuội kèm nhiều hăm dọa, khiến từ hôm 03-08-2007, họ lại lục tục lên Sài Gòn, ra Hà Nội và lại tiếp tục gặp phải những bộ mặt quan lớn dửng dưng chai lỳ, những bộ mặt chó săn điên cuồng tàn bạo, những bộ mặt bồi bút vô tâm gian dối. Động lòng từ bi, ngài Hòa Thượng Thích Quảng Độ, một trong hai lãnh đạo tối cao của Phật giáo Thống nhất, đã sai vị Tổng vụ trưởng Tổng vụ Từ thiện Xã hội của Giáo hội là Thượng tọa Thích Không Tánh dẫn một phái đoàn ra Hà Nội cứu trợ Dân oan khiếu kiện, với cùng số tiền 300 triệu đồng VN như ngài Hòa thượng đã phân phát cho đồng bào tại Văn phòng 2 Quốc hội ở tại Saigon hôm 17-7. Thế nhưng lối “trị quốc an dân” của Cộng sản chính là dùng lực lượng công an giải tán khối Dân oan biểu tình trước tân Trụ sở Tiếp dân tại số 110 Cầu Giấy và ngăn chận không cho ai vào đường này từ hôm 21-8, rồi đến sáng 23-8 thì bao vây, cướp giật và thô bạo áp giải về đồn vị Thượng tọa đang hiện thân đức Bồ Tát cứu khổ cứu nạn để trừng trị ngài. Chưa hết, tại đây, viên Thứ trưởng Công an, thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng, sau một màn vu khống thóa mạ Giáo hội Phật giáo Thống nhất, đã thóa mạ vu khống đám dân oan (đang bị các đồng chí đồng đảng đồng nghiệp của ông “nướng trên lò bạo ngược, đẩy xuống hố tai ương”) với những lời lẽ như sau: “Cái gọi là Dân oan khiếu kiện đó chỉ là những kẻ xấu, kẻ giả mạo. Họ giàu có bạc triệu, bạc tỉ, nhưng họ bị xúi giục mà đi khiếu kiện để quấy phá Nhà nước. Tôi cấm ông cứu trợ, vì cứu trợ là giúp cho bọn xấu này” !?! Hai hôm sau, ngày 25-8-2007, ba cơ quan ngôn luận lớn nhất của CS Hà Nội là đài VTV3, Thông Tấn Xã Việt Nam và báo Nhân Dân liền phối hợp cùng nhau “đánh hội đồng” dân oan và các vị lãnh đạo Phật giáo. Những cái loa vô liêm sỉ này vu cáo Thượng Tọa Thích Không Tánh đã “cấu kết với các thế lực thù địch và bọn phản động lưu vong ở nước ngoài, lợi dụng tôn giáo và một số phần tử cơ hội chính trị trong nước để âm mưu dụ dỗ, mua chuộc những người khiếu kiện, kích động họ tham gia biểu tình”. Những chiến sĩ dân chủ tại Hà Nội tiếp tay hỗ trợ dân oan như anh Nguyễn Khắc Toàn thì bị báo Nhân Dân vu khống là “một kẻ đầu cơ chính trị”, trợ lực Thượng tọa Không Tánh để “phục vụ ý đồ của mình”; như chị Lê Thị Kim Thu, dân oan khiếu kiện trường kỳ và là một hạt nhân của phong trào dân oan tranh đấu, thì bị báo Nhân Dân chụp cho cái mũ “hung hăng khiếu kiện, còn kích động, lôi kéo người khác gây rối lung tung”! Đang khi ấy ở Sài gòn, các chiến sĩ dân chủ Khối 8406 như Vũ Thanh Phương, Lư Thị Thu Duyên, Lư Thị Thu Trang, Lương Văn Sinh đang hỗ trợ dân oan tái khiếu kiện thì bị phong tỏa, hăm dọa, bắt đi thẩm vấn. Còn đồng bào miền Tây và một số quận huyện nội ngoại thành Sài Gòn tiếp tục biểu tình khiếu kiện trước Văn phòng 2 Chính phủ số 7 đường Lê Duẩn hay Văn phòng Tiếp dân 2 của Trung ương số 210 đường Võ Thị Sáu thì lại lâm vào cảnh như 27 ngày khiếu kiện trước đây: ăn đợi nằm chờ, ngủ bờ ngủ bụi, biểu ngữ căng lên liền bị cướp lấy, diễu hành trên lộ bị chặn trước chặn sau, trước đôi mắt cú vọ của đám công an mật vụ ngày ngày rình rập và cái nhìn dửng dưng của đám “đầy tớ nhân dân” đêm đêm toan tính mọi cách làm họ nản lòng. Điều mỉa mai trơ trẽn hơn nữa trong trò “trị quốc an dân” kiểu cộng sản là báo Nhân Dân cứ lập lại cái điệp khúc bịp bợm cũ mèm: “Nhà nước của dân, do dân, và vì dân” và cả câu nói của Hồ Chí Minh, tên tội đồ số một dân tộc: “Nước ta là nước dân chủ. Bao nhiêu lợi ích đều vì dân. Bao nhiêu quyền hạn đều của dân”!?! Nhưng mồm ngoác lên “của dân, do dân, và vì dân” bao nhiêu thì CSVN càng không dám và không muốn đứng ra giải quyết khiếu kiện bấy nhiêu, cứ bao che, đùn đẩy, đổ vấy trách nhiệm cho nhau mãi. Qua chuyện dân oan đi khiếu kiện, báo Nhân Dân còn đánh phèng la rằng phải “cảnh giác trước âm mưu của các thế lực thù địch, phản động lợi dụng quyền khiếu nại, tố cáo của nhân dân để kích động chống phá Nhà nước, gây rối trật tự công cộng”. • Thật ra, nói Cộng sản không hoàn toàn “an dân” thì chưa đúng hẳn. Đảng cũng có một lối an dân riêng, nói cho chính xác là trấn an, là làm an lòng hai hạng người trong xã hội. Trước hết là đám đồng chí, đồng đảng, đồng lõa, đồng bọn đã gây ra những vụ tham nhũng tầy trời mà vì để tránh cơn phẫn nộ của nhân dân, đảng tạm thời cho chúng vào nhà đá. Tuy nhiên đảng đã trấn an chúng thế này: nhờ các chú đã khéo chia chác và chạy chọt, đồng thời để bảo vệ uy tín đảng và làm an lòng những đảng viên cao cấp có dính líu, nên đảng sẽ cải đổi tội danh các chú từ ghê gớm thành bình thường, chuyển án phạt các chú từ nặng nề thành nhẹ bổng. Hãy chịu khó ở tù vài năm, đóng vai trò Lê Lai cứu chúa, đảng sẽ qua những dịp ân xá và đặc xá mà kíp trả lại tự do cho!!! Đó là điều vừa xảy ra qua vụ xử án Bùi Tiến Dũng, nguyên Tổng giám đốc PMU 118, ngày 7-8-2007 mới rồi, với mức án dành cho y là 13 năm tù (6 năm tội đánh bạc, 7 năm tội đưa hối lộ, không có tội tham nhũng và tội rút ruột nhiều công trình quan trọng). Người dân trong nước lắc đầu ngao ngán bất mãn trước công lý của chế độ “của dân, do dân, vì dân” này, nhưng nhiều ông lớn trong Bộ chính trị và Trung ương Đảng, trong Viện kiểm sát, Bộ Công an, thậm chí cả con rể TBT Nông Đức Mạnh có dính líu vào vụ nầy đều đã thở phào nhẹ nhõm nhờ kiểu “an dân” đặc biệt của đảng ta! Hạng người thứ hai được đảng trấn an để đến lượt họ trấn an quần chúng, đó là nhiều vị lãnh đạo tinh thần, chức sắc tôn giáo vốn đã trở thành đồng minh và đồng lõa với đảng. Đảng ban cho họ nhiều ân huệ, nghĩa là đủ thứ giấy phép tổ chức, xây dựng, xuất ngoại. Tổ chức lễ hội hoành tráng, xây dựng thánh thất hùng vĩ, xuất ngoại du lịch viếng thăm. Nhiều vị được trớn đang giở trò “mục vụ xin tiền” hết sức xấu hổ, mất cả thanh danh, làm tổn hại uy tín của cộng đồng giáo hội. Có khi đảng còn làm an lòng họ bằng giấy khen, huy chương, huân chương “đại đoàn kết dân tộc”! Dĩ nhiên cũng phải đáp lễ, làm đảng an lòng lại bằng cách đem tiếng thơm “nhà nước cho tự do tôn giáo” ra hải ngoại, mang bạc (đôla) về quốc nội cho nhà nước, nhất là dâng lên đảng thứ vàng ròng là sự im lặng : im lặng trước sai lầm và tội ác của đảng, trước cảnh khốn cùng của dân oan khiếu kiện, công nhân đình công, lao nô xuất khẩu, trước những phiên tòa kết án bất công các nhà đối kháng dân chủ và các lãnh đạo tinh thần đồng đạo hay đồng nghiệp. * Thành ra chiến dịch biểu tình rầm rộ đòi nhân quyền của đồng bào tại Hoa Kỳ, trước trụ sở LHQ suốt thời gian Đại Hội Đồng nhóm họp và bầu Thành viên không thường trực, cũng như chiến dịch của mọi đồng bào khắp thế giới viết thư đến vị đại sứ của nước mình ở LHQ, yêu cầu ông đưa ra điều kiện để bỏ phiếu cho VN trở nên TVKTT là VN phải cam kết tôn trọng mọi nhân quyền và dân quyền, chiến dịch đó là hoàn toàn chính đáng, đáng hoan nghênh và ủng hộ. Bằng không thì hãy vận động cho được khoảng 65 quốc gia thành viên bỏ phiếu chống (hơn 1/3 tổng số thành viên LHQ là 192 quốc gia) để ngăn CSVN chiếm chỗ vinh dự này. Vì chẳng lẽ đàn áp khủng bố lại nghiễm nhiên ngồi vào ghế Bảo an? BAN BIÊN TẬP

 

Sau khi xã hội đỏ phối hợp cùng xã hội đen đàn áp thô bạo dân oan khiếu kiện trong đêm kinh hoàng 18-07-2007 tại Văn phòng 2 Quốc hội CSVN, thì từ bên kia trái đất, ngày 24-07, nữ Dân biểu tiểu bang California Zoe Lofgren đã gửi đến Chủ tịch CS Nguyễn Minh Triết một bức thư phản đối mạnh mẽ: “Tôi viết thư này để bày tỏ sự thất vọng trước phản ứng của nhà cầm quyền đối với cuộc biểu tình tại thành phố Hồ Chí Minh vào ngày 18-07-2007… Là dân biểu, quan tâm sâu xa về nhân quyền cho Việt Nam, tôi quan tâm đến tin tức về cuộc đàn áp thô bạo những dân oan đã biểu tình ôn hoà… Dựa vào các nội dung trao đổi quan trọng về lãnh vực nhân quyền hồi tháng 7 khi ông Chủ tịch đến Mỹ đã thảo luận với bà Pelosi, Phát ngôn nhân Quốc Hội và nhiều dân biểu Hoa Kỳ, tôi thực sự thất vọng khi thấy nhà chức trách đã dùng vũ lực để đàn áp dân oan. Việt Nam cần phải tôn trọng hơn nữa các quyền của con người!” Đã không biết phục thiện, dù bị một vố nặng từ chính giới Mỹ và đồng bào Việt sau chuyến Mỹ du, Nguyễn Minh Triết còn chỉ thị cho Nguyễn Tâm Chiến, đại sứ Việt Nam tại Hoa Kỳ viết thư trả lời bà dân biểu ngày 01-08-2007. Quen thói dối trá một cách bình thản, bất kể danh dự quốc gia và lòng tự trọng, hành xử như một cái “máy nói” mang dạng người, Nguyễn Tâm Chiến khẳng định hoàn toàn không có sự kiện công an đàn áp. Dân oan đã tự nguyện trở về nguyên quán sau khi các viên chức chính quyền địa phương lên ngay hiện trường, giải thích và vận động bà con chấm dứt biểu tình khiếu kiện. Tay đại sứ CS này còn cho rằng thông tin nói công an sử dụng bạo lực là thông tin dối trá, có ý đồ chống nhà nước VN. Thành thử bức thư bà Dân biểu lên án Hà Nội là thiếu cơ sở!?! Nguyễn Tâm Chiến còn trâng tráo ngụy biện rằng việc dân oan khiếu kiện mang tính “cục bộ”, do những thay đổi, chậm chạp, va vấp trong tiến trình giải quyết các “mâu thuẫn” giữa lòng xã hội Việt Nam. Vì vậy, sự kiện dân oan bị mất nhà, mất đất, bồi thường không tương xứng, phải sống cảnh đầu đường xó chợ, liên tục biểu tình từ nhiều năm nay chỉ là những chỉ dấu của một xã hội đang trong đà phát triển, chứ không phải là những biểu hiện của sự vi phạm “nhân quyền” !?! Ngoài vụ việc vi phạm nhân quyền trầm trọng thuộc lãnh vực dân sinh xã hội nói trên mà CSVN chối bay chối biến với giọng lưỡi lấp liếm, sống sượng, không biết ngượng, cho dù bị thế giới khinh bỉ chỉ mặt, mới đây còn có một vụ Ngoài vụ việc vi phạm nhân quyền trầm trọng khác trên lãnh vực chính trị luật pháp. Đó là việc Quốc hội bù nhìn, “công cụ quyền lực cao nhất” của đảng, trong phiên họp hôm 25-7-2007 mới rồi, đã thản nhiên làm một việc vô tiền khoáng hậu trong lịch sử chính trị và lịch sử (các) Quốc hội thế giới: chấp thuận cho trung tướng Trương Hòa Bình, Thứ trưởng bộ Công an, đang là thành viên Uỷ ban pháp luật của Quốc hội, lãnh nhận chức vụ Chánh thẩm Tòa án Nhân dân Tối cao. Nghĩa là bây giờ, theo phân công của Đảng CS, ông Trương Hòa Bình sẽ phải làm trò phân thân như Tôn Hành Giả, để có thể có mặt ở nhiều nơi cùng một lúc. Nghĩa là, sẽ có một ông Trương Hòa Bình ngồi ở Quốc hội (thực hiện chức năng Lập Pháp), một ông Trương Hòa Bình ngồi ở bộ Công An (thực hiện chức năng Hành Pháp), và một ông Trương Hòa Bình ngồi ở Tòa án Tối cao (thực hiện chức năng Tư Pháp). Trước đây, khi thế giới đòi hỏi nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam phải áp dụng cơ chế Tam quyền Phân lập, tức Hành Pháp, Tư Pháp, Lập Pháp phải tách rời nhau và kiểm soát nhau theo kiểu dân chủ văn minh, đảng đã chơi trò trí trá lừa gạt nhân dân và quốc tế bằng khái niệm “Tam quyền Phân công” (mà lừa được ai chứ?). Nay thì với một tân Quốc hội hoàn toàn ngoan ngoãn thuần phục, chẳng còn biết ý thức và xấu hổ (vì việc chấp thuận ông Bình đã thông qua rất nhanh, không một chất vấn, chẳng một ngần ngại của gần 5 trăm đại biểu), đảng lại chơi trò “Tam quyền Hợp nhất”, gom hết tất cả về tay nhân vật này để xem ai làm gì được ai. “Tên phản động” nào không chịu thì cứ theo dân oan mà khiếu nại mút mùa. Hóa ra một kẻ chuyên làm việc chuyên chính đàn áp, luôn cầm dùi cui và từng biên soạn những bộ luật có lợi cho đảng lẫn cho ngành, nay sẽ cầm cân nảy mực ở vị trí cao nhất của ngành tòa án. Thật là một sáng kiến chưa từng có của nền pháp chế “đỉnh cao trí tuệ” xã hội chủ nghĩa! Nhưng ông Tân Chánh án Tối cao này có tài và đức gì cho cam! Nhiều đồng chí của ông như Bùi Xuân Sinh trong một thư tố cáo ngày 5-10-2006 gửi lên bộ Công an đã viết: “Về ông Trương Hoà Bình thì tôi khẳng định là người tài ít, cơ hội nhiều. Dựa vào hai ông trùm maphia chính trị Bùi Quốc Huy, Nguyễn Khánh Toàn mà đường quan lộ của ông Bình lên như diều gặp gió... Điều đáng ngạc nhiên là ông Trương Hoà Bình luôn khoe khoang là thạc sỹ luật, nhưng tất cả mọi người cùng công tác với ông Bình ở A25, Công an TP. Hồ Chí Minh, Viện kiểm sát TP. Hồ Chí Minh đều khẳng định ông Trương Hoà Bình chưa bao giờ học một trường Đại học chuyên ngành luật nào cả...”. Hay như lời tố cáo khác từ Thượng tá Nguyễn Văn Đô, Tổng cục III Bộ Công an trong bài “Những ngày Quốc khánh năm 2006": "Cho đến giờ, có không ít cán bộ công an vẫn đang thắc mắc chẳng hiểu vì sao đường thăng tiến của ông Trương Hoà Bình lại có thể nhanh như vậy…. Ông Trương Hoà Bình bắt đầu thoái hoá, biến chất khi trở thành "trợ lý" đắc lực cho ông Bùi Quốc Huy (nguyên Thứ trưởng Bộ Công an, đã bị xử lý trong vụ án Năm Cam), khi đó ông Bình là Cục phó A25. Chính ông Bùi Quốc Huy đã "đạo diễn" đưa ông Trương Hoà Bình về làm Phó giám đốc Công an TP. Hồ Chí Minh nhằm thao túng toàn bộ hoạt động của Công an TP. Hồ Chí Minh. Không biết có phải gần mực thì đen không, nhưng đã có rất nhiều vụ án đã bị làm "chìm xuồng", bỏ lọt tội phạm..." Đề cử một nhân vật i-tờ về luật pháp, lại bị nghi ngờ về tư cách đạo đức, vào chức vụ cầm cân nảy mực cho toàn thể bộ máy cai trị, vào một lãnh vực hết sức quan trọng và phức tạp mà trong quá khứ đã xảy ra biết bao oan sai, bất công, tiêu cực, rõ ràng là đảng CS vừa coi thường đội ngũ thẩm phán các cấp, vừa coi thường gần 5 năm đại biểu Quốc hội, vừa coi nhẹ nền công lý quốc gia với bao thân phận con người vô phúc “đáo tụng đình” trong thời gian tới. Đây là một sự vi phạm nhân quyền rất trầm trọng trên lãnh vực chính trị luật pháp với nhiều di họa trên lãnh vực dân sinh xã hội. Đang khi ấy thì những “đại biểu nhân dân” vẫn ngồi trơ mắt ếch, hàng chục ngàn thẩm phán các cấp vẫn đứng im thin thít! Chuyện cử quan toà tối cao như thế khiến mọi người đều hiểu từ đây tai họa bất công và oan trái sẽ tiếp tục giáng xuống bất kỳ ai, như đã giáng xuống trên hàng vạn con người, nhất là hàng loạt các nhà đấu tranh dân chủ trong mọi lãnh vực suốt thời gian qua. Và đó chính là ý nghĩa của Dự luật Nhân quyền mà hôm 19-07-2007, dân biểu Christopher Smith, với sự đồng bảo trợ của các dân biểu Ros-Lehtinen, Wolf, Royce, Zoe Lofgren, Al Green, Sali, Rohrabacher, Loretta Sanchez và Tom Davis, đã đưa vào Hạ Viện Dự luật Nhân Quyền cho Việt Nam năm 2007, dưới mã số HR 3096 và nó đã được Uỷ ban Ngoại giao đồng thanh thông qua ngày 31-07-2007. Đây là Dự luật đưa ra biện pháp chế tài đối với Hà Nội nếu như họ không thực tâm cải thiện tình trạng nhân quyền ở Việt Nam. Dự luật này, ở “Phần 2. Những phát hiện” (Section 2. Findings) đã viết: “(4) Việt Nam vẫn là một quốc gia độc đảng, được cai trị và kiểm soát bởi đảng CSVN, vốn tiếp tục phủ nhận quyền của các công dân là thay đổi chính phủ của họ”; “(5) Mặc dù trong mấy năm gần đây, Quốc hội VN đã đóng một vai trò tích cực dần là làm một diễn đàn nêu bật các mối quan tâm địa phương, nạn tham nhũng và sự kém năng lực, Quốc nội này vẫn lệ thuộc sự điều khiển của đảng CSVN và đảng CSVN vẫn tiếp tục kiểm soát việc tuyển chọn các ứng viên trong các cuộc bầu cử cấp quốc gia và cấp địa phương”; “(13) Quốc hội (HK) đã thông qua nhiều nghị quyết kết án các lạm dụng nhân quyền tại Việt Nam, để cho thấy rằng dù đã có sự mở rộng các quan hệ với Chính quyền VN, điều ấy vẫn không được lý giải như là một sự tán thành những vi phạm nghiêm trọng và liên tục đối với các nhân quyền cơ bản tại Việt Nam”. Trong cuộc thảo luận ở Ủy Ban Ngoại Giao, Dân Biểu Christ Smith đã cho biết: sau khi Chính Quyền Việt Nam tuyên bố đang tiến triển theo chiều hướng mới thì họ lập tức truy lùng và bắt bớ một số người thuộc thành phần ưu tú nhất, có khả năng và can đảm nhất, cả nam lẫn nữ (Dự luật minh danh một loạt ở số 7 và 8 phần II), những người đã lên tiếng về vấn đề nhân quyền, để bỏ tù họ. Hành động đàn áp thô bạo này không thể chấp nhận. Những con người ấy phần lớn có liên hệ với một văn bản lịch sử mà ông Smith đã trình bày với các đồng viện như sau: "Hồi năm ngoái, một Tuyên ngôn nhân quyền đã được nhiều nhà dân chủ hàng đầu tại Việt Nam ký tên. Tuyên ngôn đó chứa đựng nhiều hy vọng về nhân ái lẫn quyền làm người và những nguyện vọng cho đất nước Việt Nam. Tất cả đã đồng ý với những phương pháp ôn hoà được trình bày rõ ràng là sự đổi mới phải được đạt đến qua các tiến trình dân chủ. Danh sách (ký tên) đó đã trở thành một "bảng phong thần" được Nhà nước Việt Nam dùng để lôi ra và bỏ tù từng người một". Thành thử Dự luật HR 3096 này nhằm cảnh cáo nhà cầm quyền CS Việt Nam rằng con đường vi phạm nhân quyền sẽ đưa tới một số biện pháp bị trừng phạt. Dự luật sẽ cấm tăng viện trợ phi nhân đạo cho Việt Nam trong lúc này, trừ khi có những tiến triển cụ thể từ phía CSVN như trả tự do cho những tù nhân chính trị hay tôn giáo, tôn trọng quyền tự do tôn giáo, trả lại tài sản cho người dân, cho người dân được tự do đến với những chương trình tỵ nạn, tôn trọng nhân quyền của những người thiểu số và có những biện pháp thích ứng để chấm dứt tệ nạn buôn người… Đây là một lời cảnh báo nghiêm trọng mà Hà Nội sớm muộn gì cũng phải xét đến một cách nghiêm túc, nhất là khi thấy hầu bao của mình bị phương hại và thấy rằng việc mù quáng ra sức xây dựng một nền dân chủ độc đảng chưa từng thấy trên hoàn vũ và việc cố chấp nghĩ rằng chế độ độc đảng của mình vẫn có khả năng hoà nhập được với thế giới dân chủ văn minh chỉ là một ảo vọng vĩ đại, một huyễn tưởng ngông cuồng !!! BAN BIÊN TẬP

 

Trong đêm kinh hoàng 18-07-2007 tại Văn phòng 2 Quốc hội CSVN, với cả ngàn công an, dân quân chìm nổi, thậm chí xã hội đen trang bị tận răng; với đủ thứ cơ giới từ môtô, xe jeep, xe tăng, xe tù, xe chữa lửa đến xe cứu thương, xe chở súc vật; với các phương tiện chống biểu tình hiện đại gồm lựu đạn cay, loa phóng thanh, máy phá sóng, đèn cao áp, vòi rồng xịt nước, bình chữa lửa; với cả đủ bộ sậu cao cấp nằm phục ở trung tâm Sài Gòn hay có mặt tại chỗ từ phó Thủ tướng, thứ trưởng bộ Công an đến các lãnh đạo địa phương thuộc 19 tỉnh thành; với lực lượng (bóp méo) thông tin hùng hậu của công an, của Việt Nam thông tấn xã, của các báo đài nô ngôn bồi bút…; với đủ biện pháp phong tỏa từ ngăn chặn đường vào, khóa sóng điện thoại đến lợi dụng đêm khuya, cúp đèn khu vực, phát thanh kiểu lừa gạt, dọa dẫm những ai có thể loan tin ra ngoài… Cộng sản tưởng đã dập tắt được ngọn lửa Dân oan bùng cháy từ 27 ngày qua. Bên ngoài xem ra như thế, bởi lẽ trong số khoảng 600 dân oan tử thủ mà đa phần là phụ nữ và người già, ai vừa đứng lên thì đã bị bình chữa lửa phun vào mặt, ai vừa cất tiếng thì đã bị những cánh tay hộ pháp bịt mồm, ai vừa xông ra phản đối thì đã bị roi điện dùi cui vụt xuống tới tấp, ai định tháo chạy thì đã có ngay bốn tên “chó săn, đầu gấu” xông vào, vật ngửa, ném lên xe như một con vật. Chỉ sau vài tiếng đồng hồ, khu vực Văn phòng 2 Quốc hội đã trở lại cảnh khang trang xinh đẹp, vì bao nhiêu lều bạt, biểu ngữ, vật dụng, kể cả cờ đảng, cờ nước, ảnh lãnh tụ, ảnh liệt sĩ đều đã nằm yên trên xe rác; tòa nhà các “đại biểu nhân dân” đã lấy lại vẻ sạch sẽ tươi tắn, vì hàng chục vòi rồng đã xịt trôi hết mồ hôi, nước mắt và máu của đám dân lành; đã tìm lại bầu khí im ắng trang nghiêm, vì những tiếng thét phẫn uất, tiếng khóc đau đớn của những kẻ biểu tình chỉ còn văng vẳng trong xe tù, xe đò, xe cứu thương, xe chở súc vật đóng chặt cửa. Tân Quốc hội khóa 12 sẽ khai mạc ngày mai trong tư thế đĩnh đạc, những đại biểu của dân sẽ ung dung đi vào phòng họp với tâm hồn thư thái! Đảng lại một lần nữa tỏ ra bách chiến bách thắng, thật xứng là đảng quang vinh!?! Nhưng cũng chính lúc ấy, ngọn lửa đã lan ra và bừng cháy nơi những chứng nhân tại chỗ của đêm kinh hoàng: “Tất cả mọi người hãy nhớ lấy hôm nay mà kể từ đây tôi sẽ gọi là NGÀY DÂN HẬN. Tôi cũng tuyên bố với tất cả các Đảng viên Cộng sản, những người "thề trung thành với lý tưởng Cộng sản" rằng kể từ hôm nay, giờ phút này, tôi chính thức tuyên thệ không đội trời chung với các người! Vì chính hôm nay, mắt tôi đã thấy, tai tôi đã nghe cái mà các người gọi là "của dân, do dân, vì dân". Chính hôm nay, tôi đã biết thế nào là CỘNG SẢN!” (Trần Văn Hải). “Dưới con mắt chính quyền, dân oan chúng tôi là những người thiếu hiểu biết bị bọn xấu lợi dụng và lôi kéo nên thưa kiện lung tung làm mất an ninh trật tự. Họ vu cáo cho đồng bào thương dân yêu nước ở hải ngoại đã kích động xúi giục dân oan biểu tình, nhưng quả thật họ không biết mắc cỡ là gì với dư luận. Đồng bào hải ngoại nào đã cướp đất đai, ruộng vườn của dân ? Đồng bào hải ngoại nào đã vu cáo gán tội, xử án oan sai đầy rẫy cho nhân dân trong nước, đẩy dân chúng vào cảnh lầm than không sao xiết kể? Câu trả lời là chính họ, chính nhà cầm quyền trong nước là thủ phạm gây ra những thảm kịch đó chứ chẳng có hải ngoại hay tư bản đế quốc nào vào đây cả !!! Họ đừng quen thói gắp lửa bỏ tay người! Màn đó xưa quá rồi! Thật là vừa ăn cướp vừa la làng mà không biết nhục!!!” (Lư Thị Thu Duyên). Dĩ nhiên đây cũng là tâm tình của mọi ai máu đỏ da vàng đang bừng bừng phẫn nộ trước thảm nạn dân oan và sự bạo tàn của lũ người không còn biết thế nào là nghĩa đồng bào, tình tự dân tộc. Ngọn lửa dân oan ấy, trước đó một ngày, hôm 17-7-2007, đã được khơi bùng lên bởi một vị cao tăng khả kính nhân chuyến viếng thăm đồng bào của ngài, Hòa thượng Thích Quảng Độ. Những lời cháy bỏng của vị bồ tát cứu khổ cứu nạn đã như thiêu đốt mọi con tim: "Đồng bào có nhà có cửa, có cơ nghiệp, mà nay phải dầm sương dãi nắng như thế này, rồi đòi hỏi mà chẳng được giải quyết. Muốn cho tình trạng này không còn xẩy ra nữa, thì chúng ta phải đòi cho bằng được nhân quyền, công lý và công bằng xã hội. Buộc họ phải trả lại quyền sống và quyền làm người cho ta là vấn đề quan trọng nhất. Muốn như thế, thì phải chấm dứt cái nạn độc quyền cai trị. Bởi vì độc quyền đưa đến bao nhiêu thối nát và bất công như thế này đây! Phải đòi hỏi một chế độ đa nguyên, đa đảng, đại diện đầy đủ cho 80 triệu dân. Chứ chỉ có một đảng thì không thể giải quyết được gì cả. Như thế đã là bất công rồi! 80 triệu dân mà sao chỉ có một đảng…? Do đó cần phải có những đảng phái khác nữa đại diện đủ mọi khuynh hướng cho 80 triệu dân, thì mới giải quyết được. Chuyện trước mắt là đòi lại công lý, là tài sản trả lại cho đồng bào, sau đó phải đòi lại nhân quyền và dân chủ, tự do. Quan trọng nhất là tự do ngôn luận để người dân được tự do bày tỏ ý kiến của mình, quan điểm của mình đối với những tổ chức cai trị mình”. Giờ đây đảng Cộng Sản Việt Nam có thể coi như đã chiến thắng sau khi dẹp bỏ được đám đông biểu tình. Những ông kẹ ở các địa phương có dân khiếu kiện đang hả hê ăn mừng. (Thật ra đám công an trấn áp đã khui bia rượu ê hề ngay lúc rạng sáng ngày 19-8 ngay bên Văn phòng 2 Quốc hội). Sẽ phải chờ nhiều tháng, nhiều năm nữa mới có người dám đi biểu tình lại. Các quan chức địa phương sẽ tiếp tục trò hứa hão kèm theo màn trả thù những thủ lãnh dân oan, cầm đầu khiếu kiện. Họ có thể dùng nhiều thủ đoạn như mua chuộc hay dọa nạt những ai từng phản kháng to mồm và to gan nhất, “hối lộ”, trả tiền trả đất đầy đủ cho những ai đòi hỏi bồi thường kiên trì lì lợm nhất để khóa miệng, như bỏ tù hay thủ tiêu những ai nhất định không chịu khuất phục nhất để trừ hậu hoạn, y như họ đã từng làm ở Thái Bình. Nhưng nếu chế độ còn tiếp tục chuyên chế thì sẽ không yên. Những vụ nổi loạn của quần chúng sẽ còn tiếp tục bùng nổ: từ Thái Bình, qua Thọ Ðà, đến Thanh Hóa, Hải Dương, Ðồ Sơn, bây giờ là ở ngay Sài Gòn, Huế, Hà Nội. Sau mỗi lần đàn áp, đảng cộng sản có thể tạm yên được một thời gian, quan chức cộng sản cướp ngày có thể an bình được một vài bữa. Nhưng mỗi lần dẹp yên như thế chỉ giống như quét rác đẩy vô gầm giường, như dập tắt ngọn lửa nhưng than hồng vẫn còn âm ỷ cháy dưới lớp tro. Có thể trấn áp, trù dập những nỗi oan ức được một thời gian, nhưng CS chẳng bao giờ tháo gỡ được căn nguyên khiến lòng dân cứ bất mãn mãi không dứt. Ngọn lửa căm hờn tiếp tục nung nấu, chỉ chờ dịp lại bùng lên, vì cội rễ bất công vẫn tồn tại. Cội rễ bất công đó chính là cái chế độ toàn trị độc tài, trong đó đảng CS là ông chủ tuyệt đối ngự trị trên đất nước, ngồi xổm trên pháp luật, đè trên đầu trên cổ mọi người dân, còn tại địa phương thì từ viên chức chính quyền, nhân viên công an, đến thành viên Mặt trận đều tự tung tự tác như những ông trời con, cấu kết với nhau thành một băng đảng ngang nhiên cướp ngày, với sự bao che, đồng lõa, thậm chí khuyến khích của trung ương Hà Nội. Nông dân và cựu chiến binh Thái Bình, Thọ Ðà từng liều mạng chống công an, nông dân và thị dân nhiều tỉnh thành từng kéo nhau ra Hà Nội, Sài Gòn khiếu kiện hơn mấy chục năm qua không phải chỉ vì chuyện cơm áo. Họ đứng lên phản đối chính vì bị cán bộ nhà nước đối xử bất công, bị đảng viên cường hào áp bức trấn lột. Như nhà bình luận Ngô Nhân Dụng nhận xét, ở Thái Bình, Thọ Ðà ngày xưa và ở Hà Nội, Sài Gòn ngày nay, không ai đi biểu tình vì bị mất mùa đói kém. Thập niên 1980 nhiều người chết đói ở Thanh Hóa, Thái Bình, chẳng ai đi biểu tình đòi ăn cả. Bây giờ cũng chưa thấy thanh niên xuống đường vì thất nghiệp. Người dân đi biểu tình là vì bị oan ức, chèn ép, chứ không phải vì muốn ăn ngon mặc đẹp hơn nữa. Những cuộc cách mạng xưa nay bùng lên thường vì người dân cảm thấy nhục hơn là vì đói. Mà nỗi oan ức nhục nhã người dân đang chịu là do hệ thống chính trị của đảng Cộng sản gây ra. Thứ nhất là guồng máy cai trị dựa trên bè đảng của một tập đoàn tham nhũng. Thứ hai là người dân bị bịt miệng, không có tiếng nói. Dân có kêu oan thì xã bênh thôn, huyện bênh xã, tỉnh bênh huyện, trung ương bênh tỉnh, không ai tháo gỡ được. Trung ương, tỉnh huyện, xã thôn bênh nhau vì tất cả ở trong cùng một băng đảng, phải dựa vào nhau mà tồn tại. Pháp luật chỉ áp dụng cho dân thường, còn cán bộ thì xử lý nội bộ trong đảng, người dân biết như thế. (Cứ chờ đợi vụ xử PMU 18 sắp tới mà xem). Cả hai nguồn gốc gây ra bất công và uất ức đó nằm trong hệ thống chuyên chính của đảng cộng sản: đảng thâu tóm trong tay mọi quyền chính trị và chà đạp dưới chân mọi quyền con người. Dĩ nhiên, trong các cuộc xuống đường từng xảy ra, người dân không hay chưa nêu các vấn đề chính trị như tự do ngôn luận, tự do hội họp, tự do lập đảng. Họ chỉ nêu lên các vấn đề cục bộ ở địa phương của họ, như chuyện đất đai bị trưng thu, nhà cửa bị lấn chiếm, chuyện đền bù còn bất công, định cư chưa yên ổn, do thói lộng hành tham nhũng của cán bộ nhà nước sở tại; nhưng những vấn đề này đều xảy ra khắp cả nước, thành ra chúng mang tầm mức chính trị, biểu hiện của sự bế tắc chính trị. Mọi cuộc biểu tình đều bắt nguồn từ bế tắc chính trị đó và đều là những vận động chính trị cả. Trong cuộc khiếu kiện mới rồi, một số thân hữu ở hải ngoại đã e sợ rằng việc hỗ trợ tiền bạc giúp đồng bào biểu tình dài lâu sẽ vượt ra ngoài tính cách xã hội, bác ái mà mang tính cách chính trị. Chúng tôi đã trả lời rằng tự bản chất, cuộc biểu tình đồng loạt của 19 tỉnh thành và 9 quận huyện Sài Gòn đã, đang và sẽ mang tầm vóc, tính cách chính trị. Vì hành động biểu tình cùng xảy ra khắp nơi như vậy chính là vì nhu cầu dân chủ tự do. Nếu dân không được sống trong tự do dân chủ thì những căn nguyên gây ra nỗi oan ức chả bao giờ chấm dứt, cán bộ đảng viên vẫn tiếp tục nắm trọn quyền lực và thâu tóm quyền lợi, gây tổn hại và bất ổn cho cuộc sống toàn thể nhân dân. Vậy làm cách nào để giải quyết được những cảnh tham nhũng, bất công trong xã hội? Chỉ có một cách là cho nhân dân quyền bỏ phiếu chọn người cai trị họ. Ở từng địa phương một, từ xã lên đến huyện, huyện lên đến tỉnh, tỉnh lên đến nước, dân phải có quyền tự do ứng cử và bầu cử, bổ nhiệm và bãi nhiệm các quan chức bằng lá phiếu. Chỉ khi nào những kẻ cai trị biết dựa vào quyền lực dân trao cho, hay lo sợ có ngày dân không còn tín nhiệm mình, thì lúc đó nạn tham nhũng, bất công mới giải được. Hệ thống chính trị độc tài của đảng Cộng Sản Việt Nam hiện nay không dám và không muốn chấp nhận thách đố này. Từ trên xuống dưới đều là “đảng cử dân bầu” và từ trước tới sau đều phải là “đảng muôn năm trường trị” Như nếu cứ như thế, ngọn lửa dân oan –mà mọi cá thể và mọi tập thể tại Việt Nam hiện nay ai lại chẳng là dân oan- sẽ vẫn chưa tàn và không sớm thì muộn sẽ bừng cháy. (Bài này có tham khảo Ngô Nhân Dụng, Dân biểu tình vì dân chủ) Ban Biên tập

 

Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 31, ngày 15-07-2007 Từ hơn 3 tuần nay, nói chính xác là từ hôm 22-6, giữa lúc chủ tịch “nhà nước ta” là Nguyễn Minh Triết đang công du Hoa Kỳ để giới thiệu cho các công ty ngoại quốc muốn đầu tư vào Việt Nam biết: “Đất nước tươi đẹp, dân tình hiền hòa của chúng tôi sẵn sàng tạo mọi điều kiện thuận lợi về đất đai để các công ty quý quốc xây dựng nhà máy”, thì những cuộc khiếu kiện biểu tình chủ yếu của nông dân ở các tỉnh thành Tiền Giang, An Giang, Kiên Giang, Bình Dương, Bình Phước, Mỹ Tho, Bến Tre, Long An, Bà Rịa, Vũng Tàu... đã nổ bùng chưa từng thấy trong hơn nửa thế kỷ cai trị của Cộng sản. Nguyên nhân sâu xa phải nói là nằm trong điều 1 Luật Đất đai năm 2003 (còn hiệu lực) của Cộng hòa XHCN Việt Nam: “Đất đai thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý”. Đây là một nguyên tắc ngụy biện, sai lầm, phản nhân bản, chỉ thấy trong các chế độ độc tài cộng sản, một nguyên tắc mở đường cho việc nhà cầm quyền (thực chất là cán bộ địa phương) ăn cướp đất đai tài sản của tôn giáo và tư nhân suốt hơn nửa thế kỷ nay tại Việt Nam, gây ra bao điêu đứng cho đồng bào. Trong thực tế cụ thể, theo báo cáo của Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn CS tại một cuộc hội thảo vừa tổ chức tại Hà Nội, tổng diện tích đất bị thu hồi trên toàn quốc thời gian qua là 366,44 nghìn ha. Việc thu hồi này đã tác động tới đời sống của của 627.495 hộ gia đình, khoảng 950.000 lao động và 2,5 triệu nông dân. Việc định giá đền bù đất thu hồi cũng như tài sản lại không phù hợp, thậm chí bất công nữa. Giá đất ở, giá nhà ở tại khu tái định cư thường cao hơn nhiều so với giá bồi thường về đất ở, nhà ở tại nơi cũ. Tiền bồi thường đất nông nghiệp bị thu hồi thường không đủ để nhận chuyển nhượng diện tích đất nông nghiệp tương tự hoặc không đủ để chuyển sang làm ngành nghề. Tình trạng này càng tồi tệ và thê thảm hơn do thói tham nhũng lộng hành của các quan chức địa phương với sự bao che của trung ương Hà Nội. Thế là cảnh khốn khổ vô bờ của dân oan vốn đã chồng chất từ mấy chục năm qua nay trở thành không thể chịu đựng nổi, nỗi uất ức ngất trời vì bị tước mất phương tiện sống đồng thời bị chà đạp nhân phẩm nay đã đến hồi bùng nổ. Từng đoàn người khiếu kiện, mở đầu là Tiền Giang, nơi từng được CS khen là “thành đồng tổ quốc”, “quê hương đồng khởi”, nay quyết cùng nhau làm nên bức thành đồng, nhất tề đồng khởi đứng dậy để đến cửa quan đòi công lý, tới Văn phòng 2 của “cơ quan quyền lực cao nhất nước” tại Sài Gòn hòng khiếu kiện. Đầu tiên họ mang những biểu ngữ với nội dung chung chung: “Đả đảo tham nhũng!”, “Dân oan đòi công lý!”, “Xin Thủ tướng và Quốc hội cứu nông dân”, “Tham nhũng đất đai là tham nhũng xương máu của nhân dân”... Nay thì các biểu ngữ đủ màu, đủ kiểu chữ, viết tay nguệch ngoạc, tố cáo đích danh cơ quan, cán bộ, viên chức chính quyền địa phương. Ai đi vòng các con đường bao quanh Văn phòng 2 Quốc hội nay có thể đọc thấy: “Chính quyền Tiền Giang dối đảng lừa dân” “Đả đảo Nguyễn Kim Châu, thanh tra chính phủ báo cáo không trung thực với Thủ tướng”, “Đả đảo bà Nhàn, thanh tra Tiền Giang áp dụng luật rừng với bà con. Đề nghị cách chức”, “Mười hộ dân Đồng Tháp tố cáo chủ tịch tỉnh Trương Ngọc Hân và chủ tịch huyện Lai Vung Tạ Văn Hội cướp đất cướp nhà gây bức xúc lòng dân, làm dân chết một người”, “Đả đảo chánh án tòa án tỉnh Tiền Giang lợi dụng chức vụ chỉ đạo thẩm phán xử oan, trục lợi cá nhân”, “Tập thể bà con nông trường Sông Hậu tố cáo UBND thành phố Cần Thơ bao che nông trường Sông Hậu. Giám đốc Trần Ngọc Sương lừa đảo chiếm đoạt đất đai của dân và thu không có quyết định của Nhà nước”, “Công ty cổ phần Bạc Liêu cấu kết với chính quyền cướp đất giữa ban ngày”.... Không thể nào kể cho hết những bản cáo trạng hùng hồn này, vốn rất đáng lưu giữ để đưa vào bảo tàng lịch sử Việt Nam, ghi nhớ một thời đứng dậy hào hùng của các nhà đấu tranh chân đất! Đó là những bản cáo trạng bằng văn từ, tố cáo đích danh, rõ ràng chỉ mặt viên chức cán bộ chính quyền sở tại. Nhưng ngoài ra cũng có những bản cáo trạng khác, dù không viết lên, cũng tố cáo bộ mặt của nhiều hạng người khác trong biến động xã hội và nhân đạo chưa từng có này. Trước hết đó là các thành viên trong Quốc hội, những kẻ vừa trúng tuyển qua một cuộc đảng cử dân bầu đầy bi hài. Thông thường tại các quốc gia dân chủ văn minh, đại biểu nhân dân là những người đi sát quần chúng, lắng nghe tiếng dân và luôn sẵn sàng đối thoại, nhận đơn, nghe cử tri phê bình hoặc chất vấn, bởi lẽ họ nhận quyền lực từ dân và sử dụng quyền lực đó cho dân. Các đại biểu quốc hội CS từ cả ba tuần nay hầu như không hề ló mặt để tiếp xúc dân oan, tiếp nhận đơn từ, thậm chí họ chẳng thèm ngó ngàng đến hàng trăm biểu ngữ đang vây kín ngôi nhà của họ, bởi lẽ họ đã ngồi vào ghế đâu có nhờ lá phiếu trung thực của quần chúng! Tệ hơn nữa, họ còn ra lệnh đóng các phòng đợi vốn được thiết kế để tiếp dân trong chính ngôi nhà sang trọng xây cất bằng tiền xương máu của dân. Thô bỉ hơn, họ còn hành hạ đám dân nghèo rách rưới, đói khát, vật vạ kia bằng cách đóng cửa các nhà vệ sinh trong khu vực tòa nhà quốc hội, gây khó khăn cho cái nhu cầu tối thiểu của con người. Các “đại biểu nhân dân” đã thản nhiên và ngang nhiên làm và tiếp tục làm tất cả những chuyện ấy bất chấp đơn thỉnh nguyện của đồng bào hôm 07-07 yêu cầu “Văn Phòng Quốc Hội 2 mở cửa để dân oan được sinh hoạt bình thường; can thiệp khẩn cấp để dân oan được giải quyết ổn thỏa, bảo vệ quyền lợi hợp pháp của dân; giám sát việc giải quyết dứt điểm cho dân oan theo tinh thần luật pháp với sự kết hợp của các chính quyền địa phương cùng đoàn Chính Phủ liên ngành”. Thật không có tập đoàn đại biểu nào trên thế giới bất nhân và khốn nạn như thế. Chẳng lạ gì người dân cả nước đã ngao ngán sau cuộc bầu cử Quốc hội hôm 20-5 vừa qua, vốn đầy những trò cưỡng bức và lừa gạt không cần che đậy, vốn đã đẻ ra những kẻ chỉ đơn thuần là gia nô hèn nhát, ô nhục cúi đầu nghe theo lệnh bộ chính trị đảng CS. Thái độ của các “đảng biểu” ấy nhân cuộc khiếu kiện này đã vạch trần điều đó. Nền chính trị đất nước sẽ đi về đâu??? Một bản cáo trạng bất thành văn thứ hai dành cho công an và dân quân. Ngay từ đầu, tại địa phương, những công cụ đắc lực của “chuyên chính vô sản” này, những tay sai mù quáng và tàn bạo này đã tìm mọi cách thâm hiểm nhất để ngăn bà con lên “Tam tòa đánh trống”. Không ngăn chặn được thì họ tới tận nơi đồng hương đang vất vưởng chờ đợi để hù dọa, cưỡng bức, lùa hốt, dẫn độ về quê nhà. Còn quanh khu vực Quốc hội và chắc chắn trong toàn thể thành phố Sài gòn, lực lượng công an và dân quân khổng lồ, vốn luôn vỗ ngực tự xưng là “bạn dân”, đang mù quáng làm phận sự của lũ chó săn cho chủ của họ. Ngày đêm đám tay sai này vây lấy đoàn người kiện để ngăn chận mọi sự tiếp tế tài chánh, thực phẩm và thuốc men của nhân dân cho các đoàn biểu tình; theo dõi, hăm dọa những người có trách nhiệm chăm lo, giúp đỡ, điều động bà con trong các đoàn; trà trộn vào các đoàn để dò xét thông tin sinh hoạt nội bộ nhằm vô hiệu hóa cuộc biểu tình, tung tin thất thiệt để gây mâu thuẫn, phân hóa trong các nhóm khiếu kiện; ngăn chận bất cứ ai, dù là phóng viên nhà nước và nước ngoài, đến lấy thông tin về vụ việc. Cụ thể là vào lúc 2g chiều ngày 14-07 vừa qua, một thanh niên đang thu hình dân oan trước trụ sở Văn phòng 2 QH thì bị một công an chìm đến đòi tịch thu máy và phim. Thanh niên nầy móc thẻ phóng viên ra và tỏ vẻ không đồng ý việc tay CA làm. Với thói côn đồ quen thuộc, tên CA đã đánh chàng thanh niên sặc máu. Việc nầy khiến bà con bất mãn tột độ nên đã cùng nhau "tham chiến" để bảo vệ anh thanh niên, khiến tên côn đồ CA "bỏ xe chạy lấy người". Đa phần còn trẻ, giới công an dân quân này lẽ ra phải được học hành, huấn luyện thành những con người có khả năng và tinh thần phục vụ, biết nổi bất bình trước sự bất công, biết dùng sức trẻ để bênh đỡ kẻ yếu đuối, người già lão. Nay chúng lại bị đào tạo, nhồi sọ để trở nên những người máy vô hồn, vô cảm, tàn bạo, mù quáng. Tương lai dân tộc sẽ đi về đâu??? Một bản cáo trạng bất thành văn thứ ba dành cho những con người mà xét theo chức năng, địa vị và sứ mệnh, phải là những kẻ đi đầu hết trong việc cứu giúp đồng loại đang khổ sở vì nhân tai này. Mà đồng loại này lại là đồng bào, đồng hương, đồng đạo... Xin nói thẳng đó là các tu sĩ. Cho đến giờ phút này, sau hơn 20 ngày dân oan bơ vơ khốn khổ, chiều 13-07, mới có một phái đoàn của Giáo Hội Phật Giáo Thống Nhất Việt Nam tỉnh Tiền Giang, dưới sự hướng dẫn của các Thượng Tọa Thích Minh Nguyệt, Thích Thiện Lễ, Thích Huệ Minh đến thăm viếng và ủy lạo chính thức đồng bào khiếu kiện theo chỉ thị của Hòa Thượng Thích Quảng Độ. Tuy trễ nhưng có còn hơn không. CA định ngăn cản phái đoàn nhưng đồng bào đã tụ tập đông đảo bảo vệ quí Thầy khiến lũ công cụ vô tâm này đành thúc thủ. Nếu những chuyện nông dân khiếu kiện như hôm nay xảy ra trước năm 1975 tại miền Nam, thì phản ứng của quần chúng sẽ như thế nào? Người ta sẽ thấy rằng trứơc tiên là các sư sãi và linh mục, nữ tu và ni cô sẽ lên tiếng ủng hộ, sẽ cùng các hội từ thiện Sài Gòn đẩy xe cơm, xe mì, xe nước ra giúp cho dân oan đỡ đói khát, phân phát quần áo chăn mền cho đỡ rét lạnh... Điều này, ngay cả những kẻ một thời “nằm vùng” cũng phải công nhận, bởi lẽ nhiều người trong họ đã từng chịu ơn của UB vận động cải thiện chế độ lao tù gồm chức sắc nhiều tôn giáo, của Tổ chức bác ái xã hội Phật giáo hay Công giáo vốn có mặt trên từng cây số khi hữu sự... Vậy mà giờ đây (cho tới hôm 13-07), xem ra không một tôn giáo nào chính thức lên tiếng hay hành động cho dân khiếu kiện, không một thánh thất nào mở rộng cửa từ bi đón kẻ nằm đường, không bóng áo vàng áo đen, lúp nâu lúp trắng hiện diện bên những đồng bào, đồng hương, đồng đạo chẳng còn gì để mất, dẫu có sự van nài của họ, dẫu có lời kêu gọi của bề dưới. Có kẻ nói rằng cũng phải thông cảm cho các vị chức sắc đang sống trong một chế độ kềm kẹp chưa từng thấy mà hễ ai ên tiếng là biết ngay “quyền lực chuyên chính” liền. Lối biện hộ này có xác đáng không đối với những con người vừa có thế giá và quyền lực (ít nhất trong đạo), khả năng và phương tiện, vừa không vướng bận kế sinh nhai và chuyện gia đình, chẳng có gì để mất, chẳng có gì để sợ và chẳng có gì để xin với Cộng sản (những cái họ xin lâu nay với bạo quyền chuyên chế thực ra là quyền lợi tự nhiên của họ). Đạo đức và tinh thần dân tộc sẽ đi về đâu? Tất cả những bản cáo trạng thành văn và bất thành văn nói trên làm thành một bản cáo trạng tổng hợp kết án chính cái chế độ CS này, một chế độ trước hết hủy hoại lương tri và lương tâm con người, biến nhiều người của nhà nước thành kẻ cướp bóc dân nghèo, đàn áp dân oan, vô cảm vô tâm trước trách nhiệm, biến nhiều người của nhà thờ nhà chùa thành kẻ dửng dưng, câm lặng, hèn nhát; một chế độ tiếp đó tước hết mọi quyền con người, từ quyền tự do ngôn luận, bầu cử, tôn giáo, hội họp, lập đảng đến quyền được sống trong những điều kiện tối thiểu xứng với phẩm giá con người. Ban Biên Tâp

 

XIN THẦN ĐÔ-LA PHÙ TRỢ TỔNG THỐNG !! Kính thưa Ngài Tổng Thống Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ Hôm nay, trong tư cách đại diện của “đỉnh cao trí tuệ loài người”, tôi đến thăm viếng Ngài, đại diện của “siêu cường số một thế giới”. Thay mặt Đảng, Nhà nước, Nhân dân VN, tôi đến bang giao với quý quốc là để chuẩn bị trải thảm đỏ đón Hoa Kỳ vào, dù trước đây chúng tôi gọi là đã đánh cho đế quốc Mỹ tháo chạy. Ngài chớ ngạc nhiên về lối thay đổi xoành xoạch thái độ và kiểu xưng hô này, bởi lẽ chúng tôi là những người duy lợi và duy thực, chẳng hề biết ngượng ngùng xấu hổ. Xưa kia, chúng tôi gọi những kẻ vượt biên vượt biển là bọn “ma cô đĩ điếm, ham bơ thừa sữa cặn của đế quốc”, bắt được là lột sạch và cầm tù, nay thì chúng tôi thản nhiên gọi họ là “Việt kiều yêu nước, khúc ruột thân thương ngàn dặm!” Có sao đâu! Trước hết, theo phép xã giao lịch sự, chúng tôi xin tặng Tổng thống một món quà. Đó không phải là món quà vật chất vốn chẳng là gì đối với một nước Mỹ giàu có, nhưng là món quà tinh thần, món quà nhân quyền ngài ạ! Chúng tôi đã và đang thả vài phạm nhân mà quý quốc gọi là “tù nhân chính trị, tù nhân lương tâm” nhưng chúng tôi gọi là tù nhân hình sự tuốt. Món quà này, chúng tôi luôn có sẵn trong kho, có một cách dồi dào. Bởi lẽ chúng tôi muốn bắt ai thì bắt, thả ai thì thả. “Chủ quyền quốc gia” mà! “Đảng lãnh đạo nhà nước, quản lý nhân dân, làm chủ” mà! Mỗi lần muốn mặc cả một quyền lợi kinh tế hoặc chính trị nào đó với nước ngoài, muốn giải tỏa một áp lực hay hóa giải một phê bình nào đó của quốc tế là chúng tôi lại có một hành động rất ngoạn mục: đặc xá hay ân xá, nghĩa là chuyển một số tên phản động từ nhà tù nhỏ ra nhà tù lớn. Thế là êm chuyện! Hôm nay, Tổng thống tiếp tôi không 21 phát đại bác chào mừng, không yến tiệc sang trọng khoản đãi, không nhà khách danh dự mời ở lại, vì bọn phản động hải ngoại tố cáo với ngài rằng chúng tôi đã phản bội những cam kết trước khi vào WTO, được PNTR và thoát CPC, đã đàn áp nhân quyền hàng loạt tại Việt Nam. Chúng tôi chẳng quan tâm đến sự coi thường này của ngài. Lũ thảo dân trong nước tôi biết có phái đoàn chính phủ sang Hoa Kỳ là chúng lấy làm hãnh diện lắm. Mọi phương tiện truyền thông trong nước mà chúng tôi nắm trong tay đã, đang và sẽ trình bày cuộc Mỹ du này như là một chiến thắng bang giao to lớn, một thành tựu đối ngoại vĩ đại. Ngài không nhớ sao? Ngay sau hội nghị Fontainebleau năm 1945, sợ về nước tay không thì mất mặt, Hồ chủ tịch của chúng tôi đã tới tận phòng ngủ của bộ trưởng Pháp quốc Hải ngoại Marius Moutet đang đêm để xin ký cho bằng được bản tạm ước Modus Vivendi đầy bất lợi và chỉ với mục đích vớt vát thể diện của Người. Thế nhưng một chiến dịch tuyên truyền rầm rộ đã được chúng tôi phát động ở trong nước để khi Hồ chủ tịch về tới bến cảng Hải Phòng thì những tiếng hoan hô “Hồ chủ tịch muôn năm” vang dội như sấm giữa đám quần chúng đón tiếp đã làm cho Người gần mất thăng bằng, đi không vững! Độc quyền thông tin có lợi như thế đấy ngài ạ! Đâu có như ngài cứ bị tên Michael Moore, đạo diễn phim Fahrenheit 9/11 lăng nhục miết! Nhưng dù ngài đối xử tệ với tôi chăng nữa, chúng tôi cũng tạo nhiều điều kiện thuận lợi cho quý quốc khi đến đầu tư về kinh tế, tài chánh, giáo dục, văn hóa… tại Việt Nam. 1- Trước hết, đất nước chúng tôi là một đất nước ổn định, không hề có biểu tình phản kháng rối loạn, cũng chẳng bao giờ có khủng bố ôm bom tự sát hay lái phi cơ đâm thẳng vào tòa nhà. Công dân Hoa Kỳ có thể đến ung dung và yên ổn làm việc. Bởi lẽ chúng tôi có một mạng lưới công an chuyên nghiệp dày đặc và một mạng lưới công an không chuyên nghiệp cũng dày đặc nốt, mang cái tên Mặt trận Tổ quốc Việt Nam với đủ thứ đoàn thể cho đủ giới nhân dân: nào đội thiếu nhi Tiền phong để theo dõi con nít, đoàn thanh niên Hồ Chí Minh để theo dõi giới trẻ, học sinh, sinh viên, đảng cộng sản với mọi chi bộ để theo dõi mọi cơ quan, mọi tổ chức, mọi lực lượng… Trong các tôn giáo, chúng tôi cũng có thành phần quốc doanh để quan sát mọi động tĩnh, báo cáo mọi sinh hoạt, bám sát mọi chức sắc mà! Thành thử mọi phản kháng đối với đảng và chính quyền đều bị chúng tôi bóp chết từ trong trứng nước. Có đảng phái nào ngoài đảng CS được phép hoạt động tại Việt Nam hay lãnh đạo đất nước Việt Nam đâu! Điều này thậm chí đã thể chế hóa trong hiến pháp đấy! Mấy tên cầm đầu cái gọi là đảng Thăng Tiến, đảng Dân chủ Nhân dân… vừa mới bị chúng tôi cho đi nghỉ mát dài hạn. Mấy tên luật sư hay nhà văn động một chút là ngoác miệng đòi dân chủ, nhân quyền vừa mới bị chúng tôi tống vào nhà đá cả loạt đấy! Tuy tôi vừa tuyên bố: “Việt Nam đã trải nghiệm chiến tranh và hiểu rõ việc mất nhân quyền và không có tự do. Vì thế chúng tôi cực kỳ yêu chuộng những quyền căn bản của con người”. Nhưng nếu ai vi phạm luật pháp, nghĩa là những ai dám đòi hỏi nhân quyền và tự do ngoài kiểu nhân quyền và tự do theo quan niệm của đảng, là chúng tôi thẳng tay trừng trị. 2- Đất nước chúng tôi là một đất nước đoàn kết, toàn dân đứng sau lưng đảng; tam quyền nằm trong tay đảng; công an, quân đội, báo chí và tôn giáo quốc doanh đều là công cụ của đảng. Thành thử mọi việc đều được quyết định nhanh gọn, với nhất trí cao, phấn khởi lớn. Bằng chứng là cuộc bầu cử quốc hội mới rồi. Từ 99 đến 100% nhân dân đều tham gia ngày hội lớn này. Dù trước đó bọn Khối 8406 và nhóm Nguyễn Kim Điên, Nguyễn Kim Điền gì đó có hô hào toàn dân tẩy chay bầu cử, nhưng có mấy ai nghe chúng đâu! Thường dân, cán bộ, chức sắc vẫn áo mão xênh xang, hoa hòe y phục, hân hoan đến phòng phiếu. Kết quả là chúng tôi có được một Quốc hội mà đảng CS chiếm 91% ghế. Thủ tướng kính mến của chúng tôi thì đã được số phiếu kỷ lục lên đến 99.7%. Chỉ một kẻ tự ứng cử thắng cử. Số đại biểu ngoài đảng chỉ là 43 người. Đó là dấu dân tin đảng và muốn đảng muôn năm trường trị. Cho nên ngài đừng có lo. Quyền lợi gì của quý quốc, nhất là của giới tài phiệt Hoa Kỳ mà ngài cần bảo vệ, xin cứ nói với chúng tôi. Chúng tôi sẽ truyền cho Quốc hội đầy tớ đó, con dấu cao su rất mềm dẻo đó phê chuẩn tức khắc mọi luật có lợi cho quý vị và cho đảng chúng tôi. Các vụ án chúng tôi muốn lái ra sao thì lái, xử ra sao thì xử, kết tội ra sao thì kết tội. “Nhân dân đều nhất trí đồng tình với phán quyết nghiêm minh của tòa”. Bằng chứng là vụ xử tên Nguyễn Văn Lý hôm 30-3 mới rồi. Chúng tôi đã cho tay chân bịt miệng y rồi tặng cho y cùng đồng bọn những mức án đích đáng. Bên ngoài làm rùm beng lên, in hình của y hàng triệu bản, đi biểu tình chống chúng tôi cũng mặc áo có hình của y, thậm chí treo hình y thật to lên nơi cao, rồi còn viết vô số bài vở biện hộ. Thế nhưng trong nước, ngoài nhúm nhỏ bọn phản động đội lốt dân chủ và tôn giáo, có ai bênh vực y đâu! Thậm chí nhiều bề trên và đồng nghiệp của y cũng im lặng đồng tình với đảng và nhà nước, còn vạch tội y là làm chính trị, ngược với thiên chức linh mục của y nữa đấy! 3- Đất nước chúng tôi là một môi trường đầu tư rất thuận lợi. Các công ty HK đến VN làm ăn sẽ có những điều kiện tốt mà không một quốc gia trên thế giới nào có. Trước hết là giá nhân công rẻ. Chúng tôi đã ấn định mức lương tối thiểu hàng tháng là 50 đôla, 20 lần thấp hơn mức lương tối thiểu ở quý quốc đấy! Điều kiện làm việc, sinh hoạt, nghỉ ngơi cho công nhân hay việc trả lương phụ trội thì xuê xoa, quý công ty có muốn làm hay không cũng được. Luật bảo vệ lao động của chúng tôi rất lỏng lẻo. Quý vị sợ công nhân sẽ biểu tình và biểu tình thành công chăng? Đừng lo! Công đoàn tại Hoa Kỳ từng làm đau đầu chính phủ quý quốc. Nhưng công đoàn tại VN -một sáng tạo độc đáo của xã hội chủ nghĩa- đều nằm trong tay đảng CS, thành viên công đoàn chủ yếu bênh vực quyền lợi giới chủ, vì ăn lương của chủ, và vì chúng tôi đâu có muốn làm vẩn đục “bầu khí đầu tư”. Chúng tôi lại vừa ra luật phạt nặng những kẻ nào đình công mà không xin phép, mà ra ngoài những quy định rất chặt chẽ của chúng tôi. Nhiều tên manh động đã tự ý thành lập Công đoàn Độc lập VN, Hiệp hội Công-Nông Đoàn kết, thì một số bị chúng tôi chế quản thúc, một số lớn bị chúng tôi bỏ tù lâu rồi. Cuối cùng, đến VN, quý công ty xí nghiệp tha hồ xả rác, chẳng cần xử lý chất thải chi cho tăng giá thành sản phẩm. Đối với chúng tôi, sức khỏe người dân không quan trọng bằng lợi nhuận của các công ty và của đảng CS. Bằng chứng là vụ nước tương chứa độc chất gây ung thư 3-MCPD cao gấp 2000 lần cho phép, bộ y tế phát hiện đã từ 6 năm qua, nhưng chúng tôi thấy đâu có vấn đề gì! Mọi ô nhiễm tác hại môi trường khác, khiến sinh dị tật và bệnh tật cho nhân dân, chúng tôi đã có con dê tế thần là Dioxin (“Chất độc Da Cam”) mà chúng tôi đang theo đuổi vụ kiện trong những ngày này đấy. 4- Đất nước chúng tôi tài nguyên phong phú, đất đai xây dựng nhà máy hãng xưởng luôn có sẵn, dù là thành phố, ngoại ô hay nông thôn. Các công ty quý quốc cần bao nhiêu diện tích, chúng tôi cung cấp ngay. Phá rừng để làm sân golf rộng rãi cho các vị đại tư bản ngoại giải trí cũng chẳng thành vấn đề. Vì chúng tôi có một lực lượng giải tỏa nhanh chóng, chuyên nghiệp. Giải tỏa xong rồi mà vì lý do nào đó, các công ty chưa thể đến xây dựng thì cũng chớ lo. Quy hoạch treo là một trong những khái niệm kinh tế độc đáo của chúng tôi. Cũng xin đừng bận tâm về chuyện đền bù, cung cấp nơi sinh sống làm việc mới cho những kẻ bị di dời. Mặc kệ bọn chúng. Thí cho chúng vài chung cư mà tuổi thọ chỉ có vài năm cũng được rồi. Những đứa nào không bằng lòng việc đền bù hay bất mãn chuyện tước đoạt, chúng mặc sức kiện. Các cấp địa phương sẽ đùn đẩy cho nhau. Chúng ra tận Hà Nội thì đã có nhà tiếp dân trung ương cho chúng nuôi ảo vọng, có vườn hoa Mai Xuân Thưởng cho chúng dãi dầu mưa nắng, có lực lượng công an giỏi nghiệp vụ trấn áp, trừng trị cho chúng biết thế nào là lễ độ khi đi kiện các đầy tớ của nhân dân, khi phá rối giấc ngủ của hàng lãnh đạo, khi bôi bẩn bộ mặt chế độ giữa chốn thủ đô của nước nhà. Nhiều đứa khiến kiện từ đời ông đời cha, sang đến đời con đời cháu, mà có ăn thua gì. Điều quan trọng là khi các công dân HK đến đất nước chúng tôi, ăn ở làm việc tại thành phố hay giải trí tại các khu du lịch, thấy nhà cao cửa rộng, phục vụ đàng hoàng, trả cho chúng tôi đôla hậu hĩ là chúng tôi mừng rồi. Nhắc đến đôla, tôi nhớ trên các đồng tiền của quý quốc luôn có hàng chữ: “Chúng tôi tin ở Thượng Đế”. Đối với người Cộng sản vô thần chúng tôi, Thượng Đế đó chính là Đôla. Chúng tôi chỉ biết có thần quyền lực và thần tiền tài. Vậy, chúng tôi nguyện xin Thần Đôla phù trợ tất cả chúng ta. May dollar bless us! Ban Biên Tập sao lục

 

Chủ tịch nước CSVN Nguyễn Minh Triết đã chuẩn bị khá kỹ chuyến viếng thăm Hoa Kỳ. Trước đó mấy tuần, khi nghe tin “người bạn lớn của nhân dân Việt Nam”, Dân Biểu Earl Blumenauer, Chủ tịch Nhóm Tham vấn Mỹ-Việt, đã từ chức chủ tịch nhóm này để phản đối CSVN đàn áp dân chủ, ông Triết liền cho thứ trưởng ngoại giao Lê Văn Bàng sang dụ khị là sẽ thả 3 tù nhân chính trị nhân chuyến Mỹ du (nhưng rồi chỉ thả hai, kiểu ăn quịt ). Song song đó, để lấy lòng tư bản Mỹ, ông cũng nhét cặp khoảng một tỷ đô-la (tiền ông vay mượn, dân nai lưng trả) sang mua hàng của các đại công ty như Boeing, Microsoft… nhưng đồng thời lại kêu gọi sự trợ giúp tài lực và nhân lực về nhiều mặt khác như giáo dục chẳng hạn, theo kiểu ăn xin… Để khơi gợi lòng thương cảm của quần chúng Mỹ, ông cũng phái đi trước một nhóm người mệnh danh “nạn nhân chất độc da cam” sang đó để kiện cáo các công ty hóa chất và chính quyền Mỹ theo kiểu ăn vạ. Và biết thế nào cũng bị chất vấn về ý niệm và thành tích nhân quyền, nên trước đó, ông đã tuyên bố những câu thật hách: “Việt Nam đã trải nghiệm chiến tranh và hiểu rõ việc mất nhân quyền và không có tự do. Vì thế chúng tôi cực kỳ yêu chuộng những quyền căn bản của con người”, đồng thời cũng thủ sẵn trong đầu nhiều lối lập luận tựa như: “quan niệm nhân quyền tùy thuộc văn hóa và hoàn cảnh lịch sử từng nước”, hoặc “hành động kết án ông Lý được sự ủng hộ của Giáo Hội Công Giáo, vì chưa có giám mục nào lên tiếng phản đối cả.” Quả là ông quyết ăn thua với thiên hạ!! Thế nhưng, khi vừa đặt chân xuống đất Mỹ, vị chủ tịch nhà ta đã được dạy cho nhiều bài học đích đáng mà chắc ông sẽ nhớ suốt đời, nếu còn một chút liêm sỉ và tự trọng, những bài học -dưới nhiều dạng ngôn hành- xuất phát từ các hạng người mà ông và đảng ông mong muốn lấy lòng hơn cả. 1- Dốt nát về lịch sử và chính trị: Tại New York, ngày 20-06-2007, trước báo giới quốc tế, khi tìm cách biện minh cho chế độ độc tài đang áp đặt trên nhân dân Việt Nam, ông Triết nói: “Mỗi nước có hoàn cảnh, điều kiện lịch sử khác nhau. Từ đặc điểm của mình, mình sẽ chọn mô hình nào cho thích hợp.” Đồng ý! Nhưng từ cái tiền đề chung chung đó mà biện hộ cho chế độ cộng sản rằng: “Tại sao lại bắt Việt Nam phải theo một khuôn khổ cố định nào đó?” thì quả là dốt nát và cười không nổi! Chả ai hay chính phủ nào lại muốn “bắt Việt Nam phải theo một khuôn khổ cố định” Dân chủ là một khái niệm có thể được áp dụng theo nhiều khuôn khổ khác nhau và dưới nhiều dạng thức khác nhau. Nhưng ai cũng phân biệt được chế độ dân chủ khác hẳn chế độ độc tài, chế độ đa nguyên khác hẳn chế độ độc đảng. Ông Triết còn để lộ thêm cái dốt nữa, khi nói với một nhà báo Mỹ rằng: “Tôi không bao giờ thấy một tổng thống Pháp nói với tổng thống Mỹ: Ông nên có nhiều đảng hơn, chứ không phải chỉ có hai đảng!” Dẫn chứng như thế quả là lố bịch, lý do đơn giản là tại Hoa Kỳ, ngoài hai đảng lớn nhất là Cộng Hòa và Dân Chủ, còn nhiều chính đảng khác nữa. Ông còn lý giải rằng: có nhiều cách quan niệm về nhân quyền, vì nhân quyền tùy thuộc văn hóa, lịch sử, tâm tính, hoàn cảnh xã hội của mỗi quốc gia dân tộc. Xin ông chủ tịch đọc lại lời mở đầu Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị (1966) mà Việt Nam đã xin tham gia ngày 24-9-1982: “Việc thừa nhận phẩm giá bẩm sinh cùng những quyền bình đẳng và bất khả nhượng của mọi phần tử trong đại gia đình nhân loại là nền móng của tự do, công lý và hoà bình thế giới… những quyền ấy xuất phát từ phẩm giá bẩm sinh của con người”. Xin ông nhớ cho: nền tảng của nhân quyền chính là nhân tính, là bản tính con người vốn như nhau trên mọi quốc gia, đại lục, chế độ. Dĩ nhiên dù không nói ra, báo giới tại New York chỉ có thể coi chủ tịch nhà ta là kẻ dốt nát và lưỡi gỗ, lại còn dám lên mặt dạy đời. 2- Tránh né ngụy biện về nhân quyền: Chiều ngày 21-06 tại Washington, thay vì đọc diễn văn trước lưỡng viện Quốc hội Hoa Kỳ (như danh dự dành cho mọi nguyên thủ quốc gia), chủ tịch Triết chỉ được gặp sáu nhà lập pháp liên bang trong phòng họp riêng của bà Chủ tịch Hạ viện. Tại đó, ông đã phải đối diện hàng loạt câu hỏi về vấn đề nhân quyền, mặc dù ông và phái đoàn liên tục cố gắng đổi sang nói chuyện thương mại. Tất cả các dân biểu có mặt đều đặt vấn đề với ông về vụ đàn áp các nhà tranh đấu, dành gần hết thời giờ cho đề tài nhân quyền vì đó là mối quan tâm chính của họ. Trong khi hầu hết thế giới đều đi theo hướng ngày càng dân chủ hóa, thì nhà cầm quyền CSVN chơi ngông đi ngược lại, đàn áp những nhà bất đồng chính kiến và siết chặt thông tin ra vào Việt Nam. Hết dân biểu này tới dân biểu khác đặt vấn đề về vụ xử Linh mục Nguyễn Văn Lý, nêu trường hợp nhiều thanh niên chỉ vì lên Internet hay Paltalk mà bị bắt giam, trường hợp các luật sư bị xử tù vì cổ vũ cho tự do dân chủ, trường hợp các lãnh tụ tôn giáo bị tiếp tục đàn áp hay sách nhiễu, trường hợp 18 nhà bất đồng chính kiến bị giam từ tháng Tám năm ngoái tới nay chưa được thả mà cũng không được xử. Vị chủ tịch nhà ta đã trả lời những câu hỏi của các dân biểu theo kiểu né tránh vấn đề và chà đạp sự thật, không biện minh được lý do Việt Nam đàn áp tự do tôn giáo và nhân quyền. Ông còn giải thích lếu láo trường hợp Lm Lý là: “Hành động của chính quyền Việt Nam được sự ủng hộ của Giáo Hội Công Giáo, bằng chứng là chưa có giám mục nào lên tiếng phản đối cả” !?! Thế là bị dân biểu Ed Royce đốp lại: “Không giám mục nào phản đối chẳng có nghĩa là Giáo hội đồng tình và ủng hộ. Chúng ta cũng cần nhìn việc không có giám mục phản đối trong bối cảnh những người lên tiếng nói sự thật đều có thể bị bắt giữ, bị bịt miệng. Việc thiếu sự phản đối công khai của các giám mục chẳng bào chữa được cho hành động của chính quyền Việt Nam!” Hậu quả chua cay của cuộc họp mặt này là Dự Luật Nhân Quyền Việt Nam, từng được Hạ viện thông qua hai lần với tỷ số rất cao nhưng rồi bị khựng lại ở Thượng viện, nay rất có thể sẽ chẳng còn bị chặn nữa. Bởi lẽ các nhà lập pháp đã biết nhiều hơn về tình trạng nhân quyền tại VN. Cuộc đàn áp nặng tay và quy mô bắt đầu từ tháng 8-2006 đã gây ấn tượng mạnh lên họ. Cộng đồng người Mỹ gốc Việt cũng đã đưa nhiều thông tin tới các nhà lập pháp hơn. 3- Không xứng là nguyên thủ quốc gia. Đau nhất cho chủ tịch ta là việc chính quyền Tổng thống Bush đã cắt giảm phần lễ nghi khi tiếp đón phái đoàn CSVN ngày 22-06 tại tòa Bạch ốc, do âm hưởng các vụ bắt giữ và xử tù các nhà đối kháng trước đó. Tổng thống Hoa Kỳ đã tiếp lãnh đạo Cộng sản tại phòng Bầu dục chứ không tại tư gia như bao nguyên thủ, và sau cuộc gặp gỡ đã chẳng có tuyên bố chung nào, chứng tỏ hai bên còn rất nhiều xung khắc dị biệt. Hoa Kỳ cũng đã không tổ chức bắn 21 phát đại bác chào mừng, trải thảm đỏ đón tiếp, mời duyệt hàng quân danh dự, mở đại yến thết đãi. Chủ tịch nước ta cũng đã chẳng được mời ở lại Blair House trong khuôn viên Tòa Bạch Ốc, vốn là nhà khách chính thức chính phủ Mỹ dùng đón tiếp các nguyên thủ thế giới. Một điều cũng đáng nói là vị chủ tịch oai phong, hét ra lửa trong nước, và đòan tùy tùng phải đi lối sau, lòn cửa hậu để vào tòa Bạch ốc, hầu tránh mấy ngàn bà con hải ngoại đứng “dàn chào” ông phía mặt tiền. Trước và sau đó cũng thế, như lời tường thuật của phóng viên Nguyễn Hùng đài BBC: “Để vào khách sạn ở New York, ông Nguyễn Minh Triết đã phải đi nhanh vào một con đường nhỏ được phủ kín bởi nhiều lớp vải, giống như ông đương chui ống cống để vào khách sạn. Tôi chỉ chụp được một tấm hình với cái lưng của ông thôi”. Trong tư cách “nguyên thủ quốc gia”, điều ấy quả là ô nhục. Tiếc thay, đó lại là hình ảnh của ông Triết và phái đoàn CSVN suốt mấy ngày viếng thăm nước Mỹ. Việc ông và phái đoàn đến các nơi sinh hoạt, hội họp bằng đường dành riêng cho xe đổ rác, xe vệ sinh, rồi vào những nơi đó bằng cửa hông, cửa hậu, là điều đã được dự trù. Sự lẩn lút của phái đoàn ông Triết khiến người ta không khỏi liên tưởng đến hành tung của những kẻ tội phạm. 4- Chẳng phải là đại diện của dân tộc. Trước khi chủ tịch nhà nước ta đến Hoa Kỳ, thì đồng bào hải ngoại, đặc biệt tại Mỹ, đã chuẩn bị “dàn chào” ông thật kỹ lưỡng, rầm rộ chưa từng thấy. Ngày 18-6-07, bước xuống phi trường JFK, chỉ có mấy chục người Việt & Mỹ thân cộng cầm cờ Mỹ và cờ Máu để đón ông. Rồi lẽ ra phải tới thẳng Tòa kháng cáo của HK tại Foley Square để yểm trợ cho phiên tòa phúc thẩm vụ chất Da Cam, nhưng đối diện với cuộc biểu tình của cộng đồng người Việt tại đây, ông Triết đã phải huỷ dự tính tham gia phiên toà. Sáng 22-06, tại công viên La Fayette, trước tòa Bạch ốc, đồng bào hải ngoại từ nhiều vùng nước Mỹ, với cờ vàng thay cho thảm đỏ, với tiếng hô đả đảo thế tiếng đại bác chào mừng, với 3000 con người lố nhố thay hàng quân danh dự, đã nồng nhiệt và khí thế “dàn chào” kẻ tự xưng là thay mặt nhân dân Việt Nam. May mà ông đã rất “minh triết” (sáng suốt khôn ngoan) chui lòn cửa hậu vào gặp Tổng thống Mỹ, khiến đồng bào phải chưng hửng ra về. Chiều ngày 22-06, đồng bào quận Cam đã tận tình dàn chào kẻ có gan đến thủ đô của người Việt tỵ nạn. Gần 5000 người đã rầm rộ biểu tình trước khu khách sạn nghỉ mát ven biển St. Regis Monarch Beach thuộc thành phố Dana Point, tiểu bang California. Trái với buổi sáng tại tòa Bạch ốc, chủ tịch nhà nước ta chiều nay phải đi cửa chính vì không còn con đường nào để vào khu nghỉ mát này cả. Thế là mọi cờ quạt đều bị dẹp bỏ, các ô-tô của phái đoàn để gương mờ, còn đích thân vị chủ tịch ngồi kín trong xe cảnh sát. Dĩ nhiên tiếng hô đả đảo vang trời dậy đất thì không thể không lọt tai, từ trong xe nhìn ra thì hình cờ vàng, ảnh cha Lý bị bịt miệng vẫn thấy rõ mồn một. Quả là không như lòng mong đợi của chủ tịch: “Sau khi hội đàm với Tổng thống Hoa Kỳ, tôi và phái đoàn đã đến Los Angeles, đến với quận Cam, lý do là vì có rất nhiều người Việt Nam sống ở quận này. Chúng tôi tới đây để bày tỏ tình cảm với bà con mình”. Chính vì thế mà con số vài chục người Việt chọn mời từ nhiều vùng nước Mỹ (theo điều tra của báo Vietland) trong đó có vài kẻ nổi tiếng kiểu tai tiếng, hiện diện trong phòng khánh tiết để tham dự buổi chiêu đãi chào mừng phái đoàn CS, đã được báo chí công cụ chấy lên thành cả ngàn người. Chủ tịch nước ta cũng phải nén lòng phát biểu kiểu đãi bôi: “Tất cả người VN, dù trong hay ngoài nước, giờ cũng nên hướng về đất mẹ, về Tổ quốc VN và đóng góp sức mình xây dựng nước ta thành một quốc gia hùng cường, vững mạnh… Nếu có ai còn ngại ngần, chưa hiểu hoặc hiểu lầm, xin các bạn ở đây hãy về nói lại rằng mẹ hiền VN lúc nào cũng giang rộng vòng tay đón bất cứ người con nào muốn quay về”. Mẹ hiền VN thì thế nhưng đảng CSVN thì không. Hàng chục kiều bào về nước đầu tư bị lột sạch, hàng trăm nhà dân chủ bị cầm tù, hàng ngàn tín đồ thiểu số bị bách hại, hàng vạn thiếu nữ bị đẩy vào đường mãi dâm, hàng ức thanh niên bị bán làm nô lệ lao công cho nước ngoài, hàng triệu nông dân và thị dân bị cướp lấy đất đai nhà cửa, hơn 80 triệu người đang rên siết trong nhà tù vĩ đại mang tên CHXHCNVN, có thấy hình ảnh mẹ hiền Tổ quốc nơi đảng CS chăng? Năm ngàn đồng bào đang đứng ngoài khu nghỉ mát có xem chủ tịch nhà ta là đại diện của dân tộc chăng? Điều này thì ông Triết, nếu còn có chút liêm sỉ và tự trọng, có thể trả lời. Hay là ông và đảng ông đã quen thói chịu đấm ăn xôi?

 

1- Thế là xong! Qua các phiên tòa liên tục ngày 30-03-2007 tại Huế, ngày 03-05-2007 tại Đồng Tháp, ngày 10-05-2007 tại Sài Gòn, ngày 11-05-2007 tại Hà Nội, ngày 15-05-2007 tại Sài Gòn, đảng ta đã dùng “chuyên chế vô sản”, “bạo lực cách mạng” bịt mồm được (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng) những tên phản động sừng sỏ đã dám “tuyên truyền chống Nhà nước CHXNCN Việt Nam ưu việt”, nói xấu “Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu vĩ đại”, bôi nhọ “Đảng Cộng sản quang vinh”, hạ thấp “Đỉnh cao trí tuệ loài người”! Mấy “tên” còn lại đang trong vòng giam giữ như Trương Quốc Huy, Lê Quốc Quân, Nguyễn Thị Thuỳ Trang, Trần Khải Thanh Thuỷ, Hồ Thị Bích Khương… hay đang trong vòng truy nã như Nguyễn Chính Kết, Lê Trí Tuệ, Bạch Ngọc Dương… rồi cũng sẽ bị đảng ta trừng trị đích đáng! Thế là xong! Qua cuộc bầu cử “đầy hồ hởi, phấn khởi” hôm 20-5, với toàn dân tham gia từ 99 đến 100 phần trăm (ngang bằng với cuộc bầu cử Saddam Hussein tại Iraq năm nào), trong “không khí nao nức tưng bừng của một ngày hội” , đảng ta đã nặn ra được một Quốc hội hoàn toàn trung với đảng, hiếu với Bộ chính trị. Mấy tên dám gọi đó là trò hề, là màn đóng kịch cả nước, là cuộc “đảng cử, dân bó buộc đi bầu”, dám trả lại thẻ cử tri, xua đuổi tổ bầu cử đến mời, ngang nhiên gạch bỏ mọi ứng viên trước đôi mắt công an trong phòng kín, nhất định không ký vào biên bản lập ra đối với chúng như tội phạm, thì “thái độ chống đối đảng và nhà nước của bọn chúng như thế sẽ bị xử lý nay mai” (nguyên văn lời một cán bộ tại phòng phiếu ở Gò Vấp, Sài Gòn). Với những trò khôn khéo từ lúc chuẩn bị đến lúc hoàn thành, đảng ta đã biến và sẽ biến tân Quốc hội khóa XII này như là phát ngôn nhân cho đảng và là công cụ bịt miệng đám thảo dân. Đúng thế, tân Quốc hội cũng sẽ là bàn tay của đảng bịt miệng nhân dân vì bản thân các đảng biểu, í quên, đại biểu, đã là những kẻ bị bịt miệng rồi. Chủ trương bịt miệng này, đảng CSVN đã thực hiện từ hơn 60 năm qua, đối với mọi giới và bằng nhiều phương cách. Trước hết, đối với quảng đại quần chúng, đảng bịt miệng bằng cách nắm trong tay mọi phương tiện truyền thông, từ báo chí đến phát thanh truyền hình, tự mình xác định mọi đường lối từ giáo dục đến thông tin, văn hóa….“Nghe theo đảng, nói theo đài” là châm ngôn sống mà mọi người dân đều bị bó buộc thực hiện. Toàn thể nhân dân chỉ được hiểu biết một chiều, suy nghĩ một chiều, nói năng một chiều và viết lách một chiều. Chiều này do đảng ấn định, không phải là chiều của sự thật, của lẽ phải khách quan, của ý dân, của lòng người phổ cập, nhưng là chiều của chủ thuyết Mác-Lê, của ý muốn bộ chính trị Nhà báo, nhà văn, tác gia, nghệ sĩ thay vì phản ảnh hiện thực xã hội khách quan (nói lên lòng người), thì phải phản ảnh hiện thực xã hội chủ nghĩa (trình bày ý đảng). Công an, bộ đội, viên chức thay vì tuân theo tiếng lương tâm và pháp luật chính đáng, sẽ chỉ còn biết nhắm mắt câm miệng, im lặng mù quáng tuân theo mệnh lệnh của đảng! Đối với các thế hệ trẻ, đảng bịt miệng bằng cách trình bày và áp đặt một “mẫu gương tuyệt vời”, “một hình ảnh lý tưởng”, “một nhân cách vĩ đại”, “một anh hùng kiệt xuất”, tức con người Hồ Chí Minh vốn hoàn toàn ngược lại trong thực tế. Đảng bịt miệng giới trẻ bằng cách đề cao một thứ chủ nghĩa đã bị vứt vào sọt rác, tô hồng một kiểu xã hội hoang tưởng và tệ hại, đánh bóng cho một lịch sử đầy giết chóc và lường gạt, trát phấn cho một chế độ chỉ toàn là máu và nước mắt, thất bại và suy đồi. Nơi tâm hồn giới trẻ, lòng yêu đảng được đồng hóa với lòng ái quốc, niềm hiếu trung với nước bị đồng hóa với niềm vâng phục ý đảng. Thành thử bất chấp sự sa đọa đạo đức của học đường, sự sa sút trình độ của học sinh, đảng chỉ cần và chỉ biết tạo ra những tâm hồn nô lệ, những ý chí bạc nhược, những đầu óc mù quáng. Đối với giới lãnh đạo tinh thần (giới trí thức và giới tu sĩ), Đảng bịt miệng bằng cách bắt thấm nhuần chủ nghĩa song song với việc trau dồi kiến thức chuyên môn, bằng cách trao ban chức tước và học vị với điều kiện đi kèm, bằng cách bắt mua giấy phép xuất dương, du học, tổ chức, xây dựng… với cái giá là sự im lặng, im lặng trước tội ác của đảng, sai lầm của chủ nghĩa, thất bại của chế độ, im lặng trước cảnh khổ của toàn dân, trước băng hoại của xã hội, trước cuộc đấu tranh của những nhà dân chủ. Đảng bịt miệng giới lãnh đạo tinh thần bằng cách khiến họ giải thích sự im lặng đồng lõa đó như là nhân đức nhẫn nhục, hiền lành, khiêm tốn, bác ái, hay ngược lại buộc họ lên tiếng kết án những đầu óc bất phục, những quả tim can trường, những ý chí bất khuất, bằng cách buộc họ dung hòa chủ nghĩa với giáo lý, đồng hóa nội quy với luật đảng, tham gia những màn kịch đồng diễn (như bầu quốc hội), đóng góp vào trò đánh hội đồng (như vụ án ngày 30-3). Và xem ra đảng đã thành công với trò bịt miệng này. Bởi lẽ trước vụ đày dọa quân cán chính VNCH vào trại cải tạo, vụ “đánh tư sản” cướp của nhân dân miền Nam, vụ bán đất biển tổ tiên qua hai hiệp định lãnh thổ và lãnh hải, vụ nông dân Thái Bình nổi dậy bị đàn áp, vụ ngư dân Thanh Hóa và Quảng Nam bị Trung cộng sát hại, vụ người sắc tộc Tây Nguyên vùng lên bị nghiến nát, vụ buôn nô lệ lao công và nô lệ tình dục ra nước ngoài, vụ nông dân và thị dân bị cướp bóc đất đai nhà cửa và vô vọng khiếu kiện, vụ các chức sắc và tín đồ nhiều giáo hội bị bách hại, vụ các nhà đấu tranh dân sự và tôn giáo bị hành hạ, sự băng hoại của nền giáo dục và y tế, sự lộng hành của quan chức và công an, sự nhiễm độc của môi trường và thực phẩm, sự suy đồi của luân lý và văn hóa… người ta đã chờ đợi sự lên tiếng ở nơi có bổn phận lên tiếng nhất, có khả năng lên tiếng nhất, có sức mạnh lên tiếng nhất, nhưng hầu như chỉ thấy sự dửng dưng, im lặng, ngậm miệng ăn tiền, thậm chí phụ họa cho đảng, đổ tội cho dân, hay nhẹ hơn là cho cơ chế, cho thời cuộc! 2- Nhưng có phải đảng đã thực sự bịt miệng được toàn dân, mà trước hết là những tiếng nói dân chủ đối kháng chăng? Hoàn toàn không! Các nhà dân chủ hiên ngang khí phách không bao giờ bị bịt miệng, dù có cả ngàn bàn tay hộ pháp kiểu Nguyễn Minh Tân. Tiếng nói của họ vẫn sang sảng, bài viết của họ vẫn vang rền, sự bó tay của họ vẫn gây ảnh hưởng trên toàn cầu và sự im lặng của họ trong nhà tù vẫn đánh động lương tri thế giới. Ai mà chẳng thấy ngày 30-03-2007 đã đi vào lịch sử dân tộc, lịch sử nhân loại, lịch sử nhân quyền như “Ngày Bịt Miệng” với “Bức Ảnh Bịt Mồm” đã in ra hằng triệu triệu bản, phổ biến khắp chân trời góc bể! Tấm hình đó đã trở nên nguồn hứng khởi vô tận cho phong trào đấu tranh tại VN và khắp thế giới, trở nên cú bạt tai nẩy lửa tát vào bộ mặt bạo tàn man rợ của chế độ CSVN, trở nên lá bùa linh nghiệm trù yểm mọi hoạt động ngậm miệng xách bị xin tiền hay ngoác miệng khoe khoang “chế độ ta” dân chủ. Ai mà không nhớ những lời của một nữ anh thư thời đại đang bị tống ngục: “Tôi xin khẳng định bằng tất cả lương tâm, trách nhiệm và tình cảm của mình đối với đất nước VN và dân tộc VN là tôi sẽ chiến đấu tới cùng cho dù chỉ còn một mình tôi để đấu tranh, trước hết là để giành lấy nhân quyền cho chính mình, và giành lấy nhân quyền, dân chủ và tự do cho người Việt Nam. Và CSVN đừng có mong chờ bất kỳ một điều gì là thoả hiệp, chứ đừng nói là đầu hàng từ phía tôi... Gia đình tôi đã chuẩn bị cho trường hợp xấu nhất, đó là tôi sẽ bị khởi tố và có thể bị đi tù, nhưng tôi xin khẳng định một lần nữa đó vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất có thể xảy ra...” Ai mà quên được thái độ khinh miệt, nụ cười bất khuất trước tòa án CS của một Lê Nguyên Sang, của một Nguyễn Bắc Truyển, của một Huỳnh Nguyên Đạo ? Có phải đảng đã thực sự bịt miệng được toàn dân, mà đặc biệt là những tâm hồn non trẻ chăng? Xin hãy đọc lá thư chấn động của một nhóm sinh viên Đại học Bách khoa Sài Gòn vừa phổ biến rộng rãi trên mạng (trích): “Những thanh niên từ 21 đến 23 tuổi như chúng tôi hôm nay, lớn lên trong sự giáo dục xã hội chủ nghĩa, lâu nay vẫn tin rằng mình đang sống trong một điều kiện tốt nhất và luôn bị kẻ thù là "bọn phản động", "các thế lực thù địch", đặc biệt là "bọn người Việt hải ngoại" chống phá, ngăn cản sự tiến bộ của đất nước. Thế rồi cuộc đàn áp, thanh trừng của đảng CSVN liên tiếp đối với hàng chục người tay không tấc sắt trong thời gian ngắn vừa qua, những người mà chúng tôi hết sức bàng hoàng vì biết đó là luật sư, thanh niên, linh mục, nhà báo... họ là những trí thức bị kết tội chung là tuyên truyền phá hoại chủ nghĩa xã hội với điều luật mơ hồ mang số 88. Báo chí một chiều theo đuôi trong nước chỉ nói là họ có tội, nhưng không nói gì thêm ngoài việc bôi nhọ, lăng mạ, kết tội và thông qua đó đe doạ những ai mang ý thức chống đối. Chúng tôi nghe và hoang mang. Tại sao nhiều trí thức bị kết tội như vậy. Và họ tại sao lại bị án tù nặng nề vì những ý kiến bất bạo động của mình? Những thông suốt dần dần đến. Từ bộ phim Vượt Sóng của Hàm Trần, cho đến chương trình Asia Bước chân VN, chúng tôi được nghe, được thấy và như sực tỉnh, chấm dứt sự u mê của mình. Hoá ra, những gì mà chúng tôi vẫn nghe người dân Saigon kể lại về ngày "giải phóng" đất nước của CS tại Miền Nam là có thật chứ không phải là ngôn ngữ phản động. Những dòng người ra đi tìm tự do là có thật chứ không phải chạy theo "bọn quan thầy đế quốc Mỹ Ngụy" mà chúng tôi được học. Đó là những nạn nhân của cuộc chiến tranh chứ không phải là những kẻ "đáng chết" như chúng tôi được dạy dỗ. Những giải thưởng quốc tế vinh danh cho bộ phim này xác nhận với chúng tôi rằng đó là những điều có thật chứ không phải là giả tưởng. Thế giới bên ngoài không mù lòa, chỉ có chúng tôi được nhồi sọ thành câm điếc và phủi bỏ quá khứ của dân tộc mình... Và rồi khi nhìn thấy cái phiên toà bỉ ổi nhất mà chúng tôi được chứng kiến trong đời mình là một linh mục bị bóp miệng, bị kèm chặt ở hai bên bởi công an "nhân dân" trong cuốn Asia-54 Bước chân VN, chúng tôi chợt hiểu tất cả. Mọi thứ chỉ là giả dối, đảng CSVN đang làm tất cả để bảo vệ quyền lợi và hơi tàn của mình, bất chấp điều đó là hành động đầy chất vô luân và dã thú…”. BAN BIÊN TẬP

 

Trong các vụ án phi pháp và phiên tòa quái đản kể từ hôm 30-3-2007 tới giờ, Cộng sản Việt Nam đã bẽ mặt nhiều vì tiếng hô dõng dạc của linh mục Nguyễn Văn Lý, nụ cười bất khuất của bác sĩ Lê Nguyên Sang và khí phách can trường của luật sư Nguyễn Văn Đài cùng mọi chiến sĩ dân chủ liên hệ. Tuy nhiên, Bộ chính trị cũng hí hửng không kém vì vẫn còn thấy được sự trung thành tối mặt của đám gia nô qua các vụ án đó: từ đám gia nô báo chí đã đồng loạt đánh hội đồng, tuyên “cáo trạng” cách đê tiện đối với các bị cáo, đám gia nô công an thẩm vấn đã vận dụng mọi ngón đòn lừa gạt và hăm dọa để bức cung ép cung, đám gia nô viện kiểm sát đã dùng ngòi bút thâm độc để viết lên những bản cáo trạng vừa khôi hài vừa thô bỉ, vừa vu khống vừa ngụy biện, đến đám gia nô tòa án đã dùng mọi thủ thuật để tước các quyền của bị cáo, để ngoác miệng luận tội cách vu vơ, chẳng còn biết gì là công lý và liêm sỉ. Thậm chí có tên gia nô còn nhiệt tình đến độ dùng hai bàn tay hộ pháp của mình để bịt miệng và điểm huyệt cha Lý, trước cử chỉ gật gù của đám chánh thẩm và bồi thẩm. Quả là đảng đã thành công trong sự nghiệp giáo dục nhân dân thành người hèn (thay vì thành người hiền như truyền thống trị quốc xưa nay của nhân loại). Cũng làm Bộ chính trị hí hửng không kém là sự im lặng đáng tiền và đáng thưởng của những người có trách nhiệm với linh mục Lý về lý lẫn tình hơn cả! Chúc mừng đảng đã có được những tay sai nô bộc ở chỗ không ngờ nhất! Nay qua cái gọi là “cuộc bầu cử quốc hội khóa XII” vào ngày 20-5 sắp tới, đảng ta sắp tạo thêm được một đám gia nô mới, trong đó có cả một lô chức sắc tôn giáo quốc doanh, ra ứng cử với sự cho phép, chúc lành của bề trên họ! Và cũng như mọi lần, đảng đang nắm chắc phần thắng trong tay. Trước hết là nhờ tay sai Mặt trận Tổ quốc –qua ba cuộc hiệp thương kiểu đấu tố- đã mưu trí gạt bỏ mấy trăm kẻ ngây thơ (nhưng đảng gọi là “bọn có ý đồ”) nộp đơn tự ứng cử. Tiếp đến là nhờ những người nắm trong tay thế lực tinh thần và sức mạnh quần chúng, nhưng thay vì lên tiếng hướng dẫn công luận trong cuộc bầu cử theo lương tâm chức nghiệp và theo tấm gương đồng nghiệp bên trời Âu, thì họ lại bận bịu xách bị đi xin bên trời Mỹ, mặc cho thế sự xoay vần! Tiếp nữa là nhờ đảng đã mau mắn nhốt kín “bọn kêu gọi tẩy chay, phá hoại bầu cử” sau những cánh cửa sắt kiên cố của nhà tù. Giờ đây, ai trong nhân dân hoặc quốc tế có thắc mắc về bản chất quốc hội (Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất hay là Bộ Chính trị và Ban chấp hành Trung ương Đảng?), về ý nghĩa bầu bán (Cử tri thậm chí không biết mặt người được ứng cử là ai, họ đã, đang và sẽ làm được gì cho dân cho nước!), thì hãy nghe lời tuyên bố chắc như bắp rang, không biết ngượng ngập của một trong những tay gia nô hàng đầu: “Cần phân biệt hai vấn đề: Quốc hội là cơ quan đại biểu cao nhất của nhân dân, nhưng Đảng CSVN với đại diện cao nhất là Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị là lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Đảng lãnh đạo Nhà nước, Quốc hội, nhưng Đảng không làm thay nhiệm vụ của các cơ quan Nhà nước!” và “Ở các nước khác có chế độ tranh cử, nhưng ở Việt Nam không có tranh cử mà là vận động bầu cử và theo quy định” (Đối thoại trực tuyến tại website của báo Điện tử Đảng CSVN vào ngày 02-05-2007). Tuy nhiên, chẳng phải toàn dân đều đã bị đảng biến thành tay sai nô bộc cả. Thành thử chúng ta dù hiểu rằng bầu cử là quyền lợi thiết thực, nghĩa vụ cao quý và rằng Quốc hội là cơ quan cần thiết, thể chế ích lợi, nhưng nhất định không thể tiếp tục góp phần duy trì mà phải dẹp bỏ ngôi nhà lũ gia nô ăn hại, vì những lý do chính đáng sau đây: 1- Lý do chính trị: Việc chuẩn bị bầu cử Quốc hội tại Việt Nam xưa nay đều áp dụng phương thức gọi là Hiệp thương do Mặt trận Tổ quốc Việt Nam chủ trì. Qua bao nhiêu năm, việc hiệp thương ấy đã lộ rõ là một thủ đoạn xảo quyệt và trơ trẽn của đảng CS, nhắm làm mọi cách cho người của mình được đề cử vào Quốc hội thôi. Mặt trận Tổ quốc là một tổ chức ngoại vi, một công cụ của Đảng, nên dù hiệp thương rộng hay hiệp thương hẹp cũng chỉ dám theo chỉ thị của Đảng để chọn những kẻ "trung thành với tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa" mà thực chất là trung thành với Đảng CS. Tại các nước dân chủ thật sự có ba ngành lập pháp, tư pháp và hành pháp phân chia quyền lực rõ rệt, một người ở vai trò hành pháp hay tư pháp thì không thể là “đại biểu nhân dân” ở Quốc Hội, vì như thế là độc tài, là “vừa đánh trống vừa thổi còi”. Nhưng ở Việt Nam, Ðảng CS là đảng duy nhất được phép hoạt động, các đảng viên cao cấp vừa là thành viên chính phủ lại vừa là “đại biểu nhân dân”. Nhìn vào bản danh sách do báo Tuổi Trẻ đưa ra, Bộ chính trị có 14 người thì 12 người đã được “cơ cấu” ra ứng cử, chỉ trừ Phạm Quang Nghị (bí thư thành ủy Hà Nội) và Lê Thanh Hải (bí thư thành ủy Sài Gòn). Các đảng viên cao cấp nhất của đảng CS dù chỉ nắm chức vụ trong Ðảng như Nông Ðức Mạnh, hoặc nắm chính phủ như Nguyễn Tấn Dũng hoặc làm chủ tịch nước như Nguyễn Minh Triết trở xuống đều chiếm một ghế ở Quốc Hội, với vai trò giữ các “đại biểu” còn lại luôn trong tình trạng “gia nô”. Do đó, tiến trình và kết quả bầu cử Quốc hội từ bấy lâu nay tại Việt Nam là bất hợp pháp. 2- Lý do xã hội: Ban Tư tưởng Văn hóa Trung ương, đại biểu cho nhóm bảo thủ, giáo điều trong đảng CS, đã huênh hoang tuyên bố trên báo Nhân Dân hôm 27-3-2007 : “Ngày 20-5 tới đây sẽ diễn ra một sự kiện đặc biệt quan trọng trong đời sống chính trị nước ta. Ðó là ngày toàn thể cử tri Việt Nam thực hiện quyền lựa chọn những người đại diện cho ý chí, nguyện vọng của nhân dân để bầu vào Quốc hội, cơ quan đại biểu cao nhất của dân, cơ quan quyền lực cao nhất của nước…”. Nhưng qua các cuộc “hiệp thương” của Mặt trận Tổ quốc tại 182 đơn vị bầu cử trên cả nước, thì số người ngoài đảng và tự ứng cử là 238 người, nhưng nay bị gạn lọc chỉ còn khoảng 30 người, và họ có trúng cử hay thuần làm phận sự lót đường lại là chuyện khác. Ngoài ra, nhìn vào danh sách 876 người được chọn, ta không khỏi thắc mắc tại sao chỉ 29 ứng viên là có tôn giáo, số còn lại đều “vô tôn giáo” trong một đất nước mà đại đa số nhân dân đều có tín ngưỡng. Và ngày 20-5 tới, trong số 876 ứng cử viên được được chọn, nhân dân sẽ bỏ phiếu lấy 500 ghế Đại biểu, đang khi con số ứng cử lẽ ra phải là gấp ba: 1500 hay ít nhất gấp đôi: 1000. Ngoài ra, tiền chi phí cho cuộc bầu bán vô nghĩa, để chọn ra một Quốc hội vô ích này tốn hết 350 tỷ đồng, tăng gấp rưỡi phí tổn bầu khóa XI chỉ mất có 230 tỷ đồng. Tất cả đều là tiền thuế của nhân dân, của toàn xã hội. Hậu quả về mặt xã hội là cho tới nay, những cuộc bầu cử Quốc hội tại Việt Nam đã không đem đến một nền Pháp chế công minh, một nền Dân chủ đúng nghĩa, một nền Tự do đích thực cho Tổ quốc, đã không tạo nên những Đại biểu chỉ một lòng thực thi ý muốn của Dân, chỉ chịu hoàn toàn trách nhiệm trước Dân và chỉ dựa vào sức mạnh, niềm kính trọng, lòng tin yêu của Dân để hành xử, để soạn ra Pháp luật, mà chỉ nặn ra những gia nô cho đảng, những con rối cho bộ chính trị. Bởi thế Việt Nam vẫn đầy dẫy dối trá và bạo hành, thảm cảnh và tệ nạn, tụt hậu và suy đồi, không có các Quyền tự do cơ bản như Tự do Tôn giáo, Tự do Ngôn luận, Tự do Lập hội, Tự do Ứng cử và Bầu cử,… không thể vươn tới tầm cao phát triển nhân sinh nhân quyền như mọi Quốc gia Dân chủ Văn minh. Do đó, tiến trình và kết quả bầu cử Quốc hội bấy lâu nay tại Việt Nam đều vô ích, nếu không muốn nói là tai hại cho xã hội. 3- Lý do đạo đức: Trong hơn 60 năm rồi, qua 11 lần bầu cử dưới chế độ Cộng sản, việc đi bầu đã luôn là điều gượng ép đối với mọi người dân Việt. Theo bộ máy tuyên truyền của CS, tại Việt Nam có tự do đầu phiếu, ai muốn đi bầu hay không là tùy ý thích cá nhân và hoàn cảnh gia đình. Trong thực tế, Đảng và nhà nước CS đã luôn dùng nhiều biện pháp để lùa dân tới phòng phiếu, nhẹ thì buộc thân nhân bầu thay, nặng tay hơn là cưỡng bức bằng cách bằng cách đe dọa gây khó dễ về sau trong công việc làm ăn, xin chứng nhận giấy tờ..., đặc biệt thô bạo là trừng phạt những ai khước từ bỏ phiếu vì lương tâm xét thấy nghĩa vụ rất cao cả và quyền lợi rất cơ bản đó đã bị Đảng CS biến thành phương tiện để duy trì và củng cố ách độc tài của đảng. Cụ thể, mỗi người dân trong tổ dân phố, hay thôn xóm đều được cấp phát một Thẻ cử tri; đến ngày bỏ phiếu, cử tri đem thẻ đó đến phòng phiếu trình diện và công an trách nhiệm sẽ đóng mộc vào thẻ để chứng minh là cư dân ở địa chỉ đó có đi bỏ phiếu. Những ai bệnh nặng đi lại không được thì thùng phiếu sẽ được đưa đến tận nhà. Sau ngày bầu cử, công an khu vực kiểm tra lại và sẽ đối phó tùy theo đối tượng. Bằng chứng cụ thể mới nhất là việc CS đã và đang sách nhiễu, giam cầm, xét xử những thành viên cốt cán của Khối 8406, Liên minh Dân chủ Nhân quyền Việt Nam, đảng Thăng Tiến và đảng Dân chủ Nhân dân là những lực lượng quyết tâm tẩy chay cuộc bầu cử Quốc hội khóa 12 tới. Qua các cuộc bầu cử đầy gian trá và cưỡng bức như trên, đảng CS đã biến toàn thể nhân dân đủ mọi tầng lớp, mà đặc biệt là giới trí thức và giới tu hành, những con người ở vị trí hướng dẫn xã hội về mặt tinh thần, trở thành một quần chúng quen gian dối, làm một điều trái lương tâm như thế mà vẫn không hay ít áy náy hổ thẹn. Đảng CS đã biến toàn thể nhân dân đủ mọi tầng lớp trở thành một quần chúng hèn nhát, bạc nhược, bị cưỡng bức làm một điều vô ích, phi pháp, nghịch thường như vậy mà vẫn không phản kháng hay phản kháng cách tiêu cực, yếu ớt. Do đó, tiến trình và kết quả bầu cử Quốc hội từ bấy lâu nay tại Việt Nam là vô đạo đức, gây tổn thương cho tinh thần dân tộc. BAN BIÊN TẬP