Untitled Document
User:
Pass:

Quan Điểm >>  Xã Luận TDNL

===>> Nội dung của các bài đăng dưới đây không nhất thiết phản ảnh chủ trương và đường lối của Lương Tâm Công Giáo. LTCG không chịu trách nhiệm nội dung các ý kiến của độc giả.

 

Từ hơn 10 năm nay, đã có nhiều cuộc biểu tình tập thể nổ ra tại Việt Nam. Nhưng xem ra cuộc biểu tình hôm 05-03 mới rồi đã nhận được nhiều phản ứng trước và sau khá trái ngược nhau. Lời kêu gọi tổng biểu tình đã được cất lên trước đó khoảng một tháng, ngỏ với toàn thể đồng bào VN trong và ngoài nước, bởi một tổ chức mới toanh mang danh là Tập Hợp Quốc Dân Việt, một tổ chức không thấy ghi tên ai là lãnh đạo, ai là thành viên cả. Tuy nhiên, nội dung lời kêu gọi thì quá rõ ràng. Nó nêu lên lý do: “Tổ quốc Việt Nam đang đứng trước hiểm họa suy vong. Dân tộc Việt Nam đang đối diện nguy cơ diệt chủng! Những nguy cơ này là kề cận và rõ nét! Đó là bọn giặc ngoại xâm Trung Hoa với mộng bành trướng đã và đang xâm chiếm nước ta như họ từng chiếm Tân Cương, Tây Tạng, Nội Mông. Đó cũng là do bọn nội thù vong nô, phản quốc đã từng dâng đất, dâng biển cho giặc Tàu và hiện nay đang cúi đầu cam nhận làm tôi mọi cho ngoại bang để đổi lấy địa vị và quyền lợi riêng tư. Hai loại giặc nội thù và ngoại xâm câu kết nhau để đàn áp, bóc lột, tước đoạt mọi quyền tự do, quyền làm người của dân Việt chúng ta”. Nó xác định 3 mục tiêu: “Cứu nguy Tổ quốc - Bảo vệ sự sống còn của nòi giống Việt - Giành lại độc lập, tự do, dân chủ và công lý”. Nó đề nghị thời điểm và thời biểu xuống đường: “Đồng loạt biểu tình ôn hòa trên toàn quốc suốt năm 2017 trong tất cả các ngày Thứ bảy, Chúa nhật và ngày lễ, khởi đầu từ Chúa nhật ngày 5 tháng 3”. Sau đó chừng 3 tuần, ngày 25-02-2017, xuất hiện trên mạng bản “Hướng dẫn 16 điểm Tập Hợp Quốc Dân Việt biểu tình ôn hòa toàn diện suốt năm 2017” với chữ ký của Linh mục Nguyễn Văn Lý, tự giới thiệu như người hiệp thông hướng dẫn. Tưởng không có gì rõ ràng hơn. Ngay lập tức, đồng bào hải ngoại nhiều nơi đã hưởng ứng và lên kế hoạch biểu tình hiệp thông vào chính cùng ngày với quốc nội. Chẳng hạn “Khối 8406 hoạt động Hoa Kỳ phối hợp với Hội HO San Francisco cùng các Hội đoàn thuộc Vùng Vịnh và Miền Bắc Cali sẽ tổ chức rầm rộ một cuộc Biểu tình trước Lãnh sự quán Việt Cộng và sau đó sẽ biểu tình tuần hành đến Tổng Lãnh sự quán Trung Cộng tại San Francisco để cùng đồng bào quốc nội lên án bá quyền Trung Cộng và tay sai là bạo quyền Việt Cộng. Chúng tôi đã nhận được sự ghi danh tham gia tích cực từ các Cộng đồng Người Việt, các Tổ chức, đoàn thể và cá nhân thuộc : Bắc California, San Jose, Milpitas, Hayward, Oakland, San Rafael, San Francisco, Marin County, Sacramento”. Hoặc “Tập Hợp Quốc Dân Việt Vancouver Canada sẽ tổ chức cuộc biểu tình trước Lãnh Sự quán VC vào Ngày Thứ Bẩy 4-3-2017 từ 12:00pm đến 2:00pm”. Hội đồng Liên kết Quốc nội Hải ngoại, ngày 03-03-2017, cũng ra Lời Kêu gọi: “…Đáp ứng đòi hỏi cấp thiết của lịch sử, nhiều vị lãnh đạo tinh thần, nhân sĩ trí thức, chiến sĩ dân chủ, dân oan đòi đất, đồng bào trong nước và hải ngoại đã thành lập những tổ chức đấu tranh, liên kết thành các phong trào Quốc Dân Việt kế tục Diên Hồng hào khí, Lam Sơn khởi nghĩa, Tây Sơn nổi dậy năm xưa để diệt ngoại thù xâm lược và nội thù bán nước. Riêng LM Nguyễn Văn Lý đã kêu gọi đồng bào khắp nơi đồng loạt biểu tình ôn hòa liên tục trong những ngày Chủ Nhật kể từ mồng 05 tháng 03 nhằm nói lên quyết tâm và nguyện vọng của toàn dân. Trước tình hình bi thảm nguy cấp của đất nước, trước sự ngoan cố của tập đoàn cai trị cộng sản VN, Hội Đồng LKQNHNVN hoàn toàn ủng hộ các cao trào tranh đấu nói trên, nhiệt liệt hỗ trợ cuộc tổng biểu tình ngày 5-3-2017 và những ngày kế tiếp...”. Gần đến ngày đã định, cũng bất ngờ xuất hiện lời ủng hộ của hai nhân vật hải ngoại đang gây xôn xao dư luận là ông Đào Minh Quân, kẻ từ lâu tự xưng là thủ tướng và ông Trịnh Xuân Thanh, kẻ bị Hà Nội nói là đang truy nã. Trong nước, kẻ chú tâm nhiều nhất đến cuộc tổng biểu tình chính là nhà cầm quyền CS. Như thường lệ, dù biết nhân dân luôn biểu tình ôn hòa (ngoại trừ mấy cuộc biểu tình bạo loạn tại Bình Dương tháng 5-2014 do chính công an giật dây), mà lần này cụ thể nhắm vào công ty Formosa, tên tội phạm môi trường đang gây hại cho cả nước, và dù có nghe lời nhắn nhủ đầy hy vọng của THQDV: “Với sự đoàn kết, kiên trì trong ôn hoà của tất cả đồng bào, nhà cầm quyền sẽ không thể đàn áp hoặc làm ngơ trước nguyện vọng chính đáng. Chúng ta tin rằng họ cũng là người VN, sớm hay muộn họ cũng nhận thức được những nguy cơ của Tổ quốc”, cái não trạng độc tài toàn trị của Hà Nội vẫn cứ là ngăn chận và đàn áp. Lệnh báo động ban ra toàn quốc. Từ mấy hôm trước giờ G, những ai từng tham gia các cuộc biểu tình hay các hoạt động nhân quyền dân chủ ở Hà Nội, Sài Gòn và nhiều thành phố khác đểu bị canh gác chặt chẽ. Tại Huế, ở các giáo xứ mà linh mục Nguyễn Văn Lý từng cai quản và gieo tinh thần tranh đấu như Nguyệt Biều, An Truyền, công an cũng chẳng bỏ sót. Riêng vị tu hành này thì ngay trưa ngày 04-03, đang khi đơn độc biểu tình trong khuôn viên Nhà Hưu dưỡng-Tòa Giám mục Huế, thì đã bị gần 20 công an thường phục (thậm chí quần cụt) từ ngoài xông vào cướp đoạt lá cờ ngũ sắc mà ông cầm trên tay và hai khẩu hiệu “Chống Giặc Tàu – Đất Việt Của Người Việt” ghim trên áo; chúng lại còn xô đẩy ông vào phòng cách thô bạo. Vào đúng hôm 05-06, đã nổ ra nhiều cuộc biểu tình lớn nhỏ tại Nghệ An, Hà Tĩnh, Buôn Mê Thuột, Biên Hòa, Sài Gòn, Thủ Đức…. Sài Gòn và Ban Mê Thuột bị đàn áp ngay lập tức. Khoảng vài trăm người –đa phần là những khuôn mặt trẻ và lạ– tụ tập trước Nhà thờ Đức Bà với khẩu hiệu “Formosa cút khỏi VN”, “Người Việt không giết người Việt”… đã nhanh chóng bị các lực lượng sắc phục lẫn thường phục (trong đó có tên Phó bí thư Thành đoàn HCM kiêm chủ tịch Hội Liên hiệp Thanh niên) bắt lên xe buýt chở về các đồn công an phường tra tấn đánh đập. Có người còn cho rằng giữa đám đàn áp đó có những kẻ nói tiếng Tàu. Nếu đúng thế thì đây là vấn đề rất nghiêm trọng và cần phải được theo dõi cũng như quyết liệt lên tiếng. Chỉ có cuộc biểu tình tại Nghệ An của hai giáo xứ do 2 linh mục Đặng Hữu Nam và Nguyễn Đình Thục phối hợp tổ chức là đông đảo (đến cả 5000 người) và không bị đàn áp. Rồi cuộc biểu tình do các giáo dân Đông Yên tự động tổ chức ngay trước đại bản doanh Formosa Hà Tĩnh cũng được sự để yên của lực lượng công an lẫn quân đội vốn xem ra chỉ lo trấn giữ dinh lũy của kẻ thù. Đang khi đó, thì trên mạng, nhiều “anh hùng bàn phím” lên tiếng: “Tôi tôn trọng quyền biểu tình của tất cả mọi người nhưng không đồng tình với lời kêu gọi biểu tình vu vơ từ hôm 5/3 từ những người ẩn mặt… Nếu không có người tổ chức công khai chịu trách nhiệm, không có kế hoạch rõ ràng thì những người tham gia có nguy cơ không được bảo vệ khi bị hành hung, câu lưu. Tôi cũng không chấp nhận ai đó sử dụng phong trào đấu tranh cho những lợi ích đằng sau của những nhóm nào đó.” Hoặc “THQDV là tổ chức nào? Sao mình chưa nghe tên bao giờ? Có to và oai như “Liên minh Dân tộc Việt Nam tự quyết” không? Sao đến giờ này những người xuống đường biểu tình bị bắt, bị đánh đập mà chẳng thấy thằng nào đại diện cho tổ chức này ra mặt để nói với bà con một vài câu cho an lòng vậy? Hay là muốn chơi trò “đem con bỏ chợ”?… Mình tôn trọng ý kiến mọi người về việc xuống đường biểu tình… Mình chỉ tức giận vì họ bị lợi dụng mà thôi”. Đáp lại là những tiếng nói khác: “Các bạn hãy ngưng việc xem người tham gia biểu tình sáng nay là ngu, là bị lợi dụng, bị lôi kéo đi, vì đây chính là lý lẽ mà CS vẫn chụp cho các cuộc biểu tình. Người dân họ đơn thuần lắm. Thấy việc gì nên thì họ làm thôi. Và họ cũng biết biểu tình là sẽ bị đánh, bị bắt mà. Họ không “thông minh” để tính toán rằng phải là nhóm nào “uy tín” kêu gọi họ mới tham gia. Đơn thuần, họ chờ đợi một thời gian và địa điểm để quy tụ lòng yêu nước. Mà cả năm ròng, các hội nhóm “có uy tín” mải lo chuyện LỚN, đấu đá nhau hoài, có thèm đoái hoài gì đến lòng dân đâu! Tôi yêu lắm sự tự phát của người dân SG sáng nay. Cứ việc gì phải thì làm. Còn ai muốn mưu đồ ra sao thì trước sau cũng bị dẹp bỏ thôi”. Hoặc “Thay vì tức giận, bạn hãy cảm ơn tổ chức THQDV ảo này, vì họ dạy cho dân VN hãy tự đứng lên bằng đôi chân của mình, đừng mong chờ ai cứu, vì đấu tranh đòi biển sạch là cho chính chúng ta. Hôm nay mình rất xúc động khi thấy người dân xuống đường biểu tình nhưng không có những gương mặt nổi cộm cán trong làng dân chủ”. Hoặc “Khắp nơi xuống đường biểu tình đã thể hiện đúng tinh thần THQDV. Nếu có ai ra mặt nhận là đại diện THQDV mà thấy bất xứng thì tẩy chay ngay nhưng hãy tiếp tục chiến dịch như hôm nay và mạnh hơn nữa để toàn dân tham gia vì mục tiêu Fomosa và xóa bỏ độc tài – chống Trung Cộng xâm lược”. Hoặc “Không nên nói là Cha Lý hay người hôm nay đi biểu tình là bị lợi dụng. Nghe kỹ bài pv Cha Lý thì Cha giải thích cũng rõ ràng lắm, và đọc FB của đa số người tham gia thì họ tình nguyện và có ý thức chứ ko phải vì bị xúi dại đâu”. (Trích dẫn từ Bauxite VN) Dù sao, vào buổi chiều tối, chính những anh chị em hoạt động từng lên tiếng phản đối cuộc biểu tình ban sáng đã tập trung lại đi đến sân vận động Tao Đàn (nơi công an bắt những biểu tình viên đưa về đây) để đòi người. Như thế, sự thành công của cuộc biểu tình hôm 05-03 chính là ý thức công dân đã đến lúc nở rộ. Biết mình là con người, là công dân, tự chịu trách nhiệm về cuộc đời mình, về đất nước mình. Xác tín mình những người thay đổi xã hội, nên ai kêu gọi cũng được, không chờ lãnh tụ đem đến tự do, chỉ biết cố gắng liên kết thành từng nhóm nhỏ (teamwork) và khi có cơ hội là thẳng thắn và mạnh dạn lên tiếng. Bởi lẽ mọi lời kêu gọi biểu tình chống CS trong lúc này đều là chính đáng và đáng hưởng ứng. Vì phải nói phương tiện đấu tranh hữu hiệu nhất hiện thời là biểu tình (càng đông đảo và rộng khắp thì càng hữu hiệu). Hãy xem các nước Đông Âu. Và cũng chính lúc này đây, vai trò các lãnh đạo tinh thần và các cộng đoàn tôn giáo có tổ chức chặt chẽ rất quan trọng. Nhân đây, xin trích lại lời của Hồng y Tomasek, Tổng Giám mục thành Praha, kiêm Giáo chủ Công giáo miền Bohêmia, Tiệp Khắc, công bố ngày 21-11-1989, trước 200.000 người biểu tình tại Praha: “…Bây giờ cần phải ra tay hành động. Chúng ta cần có một chính phủ dân chủ, nếu không thì chúng ta không thể nào thành công trong việc chận đứng những tai họa về môi sinh và những tai ương khác. Tất cả những người có điều kiện muốn nói với chúng ta, họ phải được phát biểu tự do, để chúng ta chọn lựa từ nơi họ một chính phủ cùng tiến bước với chúng ta chứ không phải chống lại chúng ta. Chính vì thế tất cả chúng ta bây giờ đều có trách nhiệm đối với thời điểm hiện tại và tương lai của chúng ta và con em chúng ta. Các bạn thân mến, chúng tôi hợp sức với các bạn là những người đang kêu gào công lý cho tất cả mọi người”.

 

Cuộc tuần hành khiếu kiện của giáo dân Song Ngọc ngày 14-02-2017 đã ghi dấu máu của những ngư dân vô tội. Linh mục Nguyễn Đình Thục, lãnh đạo tinh thần của họ, trong Bản tường trình về sự kiện đó ngay hôm sau, đã cho biết có hai cuộc đàn áp của nhà cầm quyền tỉnh Nghệ An. Khoảng 16g, khi đến đoạn đường cách trạm 5, xã Diễn Hồng, huyện Diễn Châu chừng 1km, đoàn người thấy rất nhiều công an giao thông đứng phân luồng, tách đoàn đi riêng một bên. Đến trạm 5, công an bắt đầu dùng gậy uy hiếp và ép bà con tập trung nơi bãi đất trống bên đường. Được giới thiệu với đại tá Nguyễn Hữu Cầu, giám đốc công an tỉnh đang có mặt tại đó, linh mục Thục bắt tay ông với lời chào thân thiện. Bất ngờ cả một toán thường phục lao vào nhà tu hành, không phải để bắt ông đi mà là để tẩn cho ông một trận, ngay trước con mắt thản nhiên của đại tá Cầu và nhiều công an sắc phục. Cùng lúc, công an truy bắt các giáo dân cầm điện thoại hoặc cầm máy quay phim chụp hình. Nhiều người bị đánh tàn nhẫn, bị tước hoặc bị phá các phương tiện truyền thông, bị cướp tiền bạc và vật dụng khác. Có anh em còn bị đưa đi rất xa và bỏ lại nơi hoang vắng mà chẳng còn tài sản gì. Một chiếc xe hơi thuộc đoàn cũng bị cẩu lên xe cảnh sát và chở đi. Chừng nửa giờ sau, vâng lời trưởng ban hỗ trợ các nạn nhân ô nhiễm biển giáo phận Vinh, linh mục Thục dẫn đoàn người đến một bãi đất khá lớn khác để “làm việc” với phó chủ tịch tỉnh Lê Xuân Đại (kẻ từng đề nghị Tòa Giám mục chuyển Lm Đặng Hữu Nam ra khỏi Nghệ An) nhằm bàn chuyện tuần hành sao cho không trở ngại giao thông công cộng!?! Tay này xuất hiện nhưng chẳng thèm nói gì với Lm Thục, khiến ông linh cảm đây chỉ là chiêu trò, bẫy sập cho cuộc đàn áp lần thứ hai. Mà đúng thế, khoảng 17g, khi đoàn người đang đứng với nhau thì nghe có tiếng ồn ào cách mình chừng 150m. Họ thấy nhiều gạch đá tung lên trời từ giữa họ bởi những kẻ lạ hoắc đã trà trộn vào (dễ trà trộn vì giáo dân không đồng phục mà chỉ đeo một tràng chuỗi để phân biệt). Thoáng sau, họ nghe rất nhiều tiếng nổ kinh hoàng và nhìn thấy hàng trăm cảnh sát cơ động xông vào đánh đập mình cách tàn nhẫn, bất kể người già hay trẻ con, đàn ông hay phụ nữ. Trước tình thể đó, Lm Thục khuyên bảo họ ngồi xuống đọc kinh để khỏi hoảng loạn. Nhưng nhiều tiếng nổ vang ngay sát đoàn, khiến lắm kẻ yếu tinh thần phải bỏ chạy. Cảnh sát cơ động chỉ chờ có thế để truy sát. Hàng trăm giáo dân bị đánh, trong đó gần 30 người bị trọng thương. Nhiều người bị bắt và cướp tài sản. Cũng trong cùng ngày 15-02, trên mạng xuất hiện lá thư nặc danh của một cảnh sát cơ động trẻ có tham gia vụ đàn áp. Những lời anh ta viết đã xác nhận những gì Lm Thục tường trình về lần ra tay thứ hai. Anh ta cho biết bãi đất được chọn làm nơi để đàn áp, giải tán đoàn người ở gần quốc lộ 1, nơi đang san lấp mặt bằng của thị trấn Yên Lý huyện Diễn Châu. Khi đoàn giáo dân được dẫn xuống bãi đất, bảo đứng chờ đồng chí Phó chủ tịch tỉnh ra nói chuyện, ngay lập tức gần 100 công an mặc thường phục, túi quần nhét đầy những viên đá lớn, trà trộn vào đám đông. Lê Xuân Đại vừa rời, một tiếng pháo lệnh vang lên. Thế là đám CA thường phục đang xen lẫn giữa đoàn khiếu kiện nhất loạt lấy đá trong túi ném tới tấp vào hàng rào CSCĐ đứng vòng ngoài. Chỉ chờ có thế, CSCĐ cầm dùi cui xông vào đánh loạn xạ đoàn người, đặc biệt những ai cầm điện thoại đang ghi hình để cướp hoặc phá phương tiện của họ. Lúc này những CA thường phục ném đá vội tách khỏi đoàn người, nên chẳng có tên nào hề hấn. Còn giáo dân thì rất nhiều người bị thương tích, máu me be bét nhìn rất kinh hãi. Ai không bị chảy máu bên ngoài thì cũng lãnh nội thương bên trong, vì dùi cui của CA tuy bọc cao su lại làm bằng thép. Chưa hết, còn một trò dàn dựng thô bỉ khác nhằm vu cáo giáo dân vô tội. Trò này liên quan đến một chiếc xe BMW của cảnh sát đậu bên đường. Thay kính chống đạn mấy ngày trước đó, xe này đã bị đập vỡ tấm kính phía sau, đèn hiệu trên nóc ngay khi pháo lệnh nổ. Hình ảnh chiếc xe đã được đưa lên Báo Nghệ An như bằng chứng tội phạm, nhưng với nhiều đợt chỉnh sửa bằng photoshop rất nực cười và ngu xuẩn. Cũng trong ngày 15-02, Ban Công lý và hòa bình Giáo phận Vinh ra “Thông cáo về việc nhà cầm quyền dùng bạo lực ngăn chặn người dân nạp đơn khởi kiện Formosa”. Cùng lúc, thậm chí từ hôm trước, hàng loạt hình ảnh và video clip của báo lề dân về toàn bộ vụ việc đã bay khắp hoàn cầu. Đến ngày 20-02, Văn phòng Tòa Giám mục lại ra thông báo “Về việc hiệp thông với những người dân bị đàn áp trên đường đi nạp đơn khởi kiện công ty Formosa Hà Tĩnh”. Tất cả đều xác nhận tội ác của nhà cầm quyền, từ trung ương cho tới địa phương xứ Nghệ. Thế mà mới đây, ngày 23-02, sau một loạt bài báo bịa đặt, UBND tỉnh Nghệ An đã sống sượng trơ trẽn, mặt dày mày dạn ra Công văn số 1022 trực tiếp phản hồi 2 văn thư nói trên của Giáo phận Vinh (và gián tiếp là mọi audio, video clip và bài viết của công luận), cho rằng tất cả đã đưa thông tin sai sự thật, vu cáo chính quyền và các lực lượng chức năng. Tội nghiệp dữ! Công văn cho rằng ngày 13-02, UBND tỉnh và nhiều ban ngành huyện Quỳnh Lưu đã tỏ thiện chí bằng văn bản và hành động để thông báo và đề nghị Lm Thục không tổ chức đông giáo dân kéo vào Hà Tĩnh dễ xảy ra phức tạp về an ninh, trật tự!?! (Họ quên 2 tội là cản trở quyền khiếu kiện của công dân và cấm các xe thuê đến chở giáo dân Song Ngọc). Tiếp đó vu cáo rằng việc giáo dân tuần hành khởi kiện công ty Formosa đã dẫn đến gây ách tắc giao thông, một số giáo dân quá khích đã có hành vi chống người thi hành công vụ, gây rối an ninh, trật tự tại khu vực thuộc xã Diễn Hồng, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An chiều ngày 14-02-2017. Công văn cho hay trong quá trình đoàn di chuyển vào Hà Tĩnh, lãnh đạo tỉnh -thiện chí đầy mình- đã có mặt tại hiện trường để tuyên truyền, vận động, nói rõ sẽ trực tiếp nhận đơn khởi kiện Formosa của bà con giáo dân để gửi đến Tòa án thị xã Kỳ Anh giải quyết. (Ủa! Ai bị nấy kiện, và theo luật thì nguyên đơn phải tới tòa án! Đời nào nhà nước lại nhận đơn giùm dân? Tốt thế? Sao không tự mình đứng ra kiện Formosa cùng với dân đi?). UBND tỉnh sẽ theo dõi và thông báo tới Tòa Giám mục và giáo dân rõ kết quả giải quyết đơn khiếu nại. (Giải quyết bằng cách trả đơn lui như vụ Lm Đặng Hữu Nam và giáo xứ Phú Yên chứ gì!). Đồng thời đề nghị Lm Thục và giáo dân Song Ngọc quay trở về, thực hiện việc khởi kiện theo cơ chế cử người đại diện. (Đúng là chà đạp chính luật pháp VC, có từ thời Nguyễn Tấn Dũng, là cấm làm đơn tập thể. Cơ chế cử người đại diện bịa ra lúc nào vậy?). Ở đoạn cuối, công văn trắng trợn vu cáo: “Trong lúc các lực lượng chức năng làm nhiệm vụ đảm bảo an ninh, trật tự đang rút quân thì một nhóm người quá khích dùng gạch, đá tấn công lực lượng Cảnh sát, làm hư hỏng nhiều phương tiện chuyên dụng và các phương tiện đang lưu thông trên Quốc lộ 1A, làm một số cán bộ chiến sỹ bị thương. Trước tình hình đó, để lập lại an ninh, trật tự, lực lượng Công an buộc phải tiến hành giải tán đám đông, bắt giữ một số đối tượng quá khích để hạn chế tối đa các thiệt hại có thể xảy ra cho cả hai bên (Chính quyền tỉnh Nghệ An có đủ các tài liệu, bằng chứng phản ánh đúng thực tế vụ việc nêu trên)”. Làm rồi chối, bạo hành với dân rồi hoặc ngụy biện thiện chí cách trâng tráo, bẻ cong luật pháp cách bình thản, hoặc vu khống đổ tội cách trắng trợn, biến nạn nhân thành tội nhân, cho dẫu bằng chứng sờ sờ và thừa mứa trong thời đại internet này. Đó chính là phong cách bất di bất dịch, thâm căn cố đế của cộng sản, những kẻ hoàn toàn đứt dây thần kinh xấu hổ, chẳng hề còn chút lương tri và lương tâm, chỉ biết lấy dối trá và bạo hành làm phương tiện và lẽ sống. Dối trá và bạo hành này còn thể hiện cách khác, đó là phá phách, sách nhiễu. đánh đập hay giết chết nhân dân cách chùng lén, giấu mặt: mặc thường phục, đeo khẩu trang, tháo bảng số, lợi dụng bóng đêm, đợi chỗ vắng người. Bằng chứng gần đây là những cuộc tấn công vào những thành viên cốt cán của Hội Anh em Dân chủ, vốn đang phát triển mạnh. Như đêm 20-12-2016, nhà của kỹ sư Phạm Văn Trội ở Hà Đông bị hơn 30 tên ném gạch đá vào từ nhiều hướng. Cuộc tấn công bắt đầu từ 8g30 tối cho đến 12g đêm. Trước đó, chúng đốt cột điện cho cháy cả hộp 7 công-tơ để mất điện. Một ôtô chở máy phá sóng đến, có 5 hacker cùng máy móc truy tìm các thiết bị nghe nhìn. Một ôtô khác chở chừng 35 tên khủng bố lại. Chúng nhảy xuống bao vây nhà anh. Điện, mạng internet bị cắt, điện thoại không liên lạc được. Nhà anh bị cô lập hoàn toàn. Gạch và đá bay như mưa vào các cửa kính. Gần 3 giờ đồng hồ một vùng quê như loạn, tiếng gào thét của phụ nữ, người già và trẻ em xé tan màn đêm vốn yên bình của khu vực ngoại thành. Được gọi, công an có đến nhưng không can thiệp gì, chỉ đi đi lại lại. Mới hôm kia, chiều ngày 27-02, Mục sư Nguyễn Trung Tôn, gốc Thanh Hóa, và một anh bạn, trên đường đi đến giáo xứ Cồn Sẻ, đã bị nhóm người lạ mặt ngồi trên một chiếc xe 7 chỗ tấn công tại ngã tư Ba Đồn, Quảng Bình, bắt cóc, trùm mặt, chở lên vùng núi Hương Khê, Hà Tĩnh, đến một khu rừng vắng rồi hành hạ rất dã man! Chúng đánh hai người suốt từ 9g30 tối cho tới 1g sáng. Xong vất họ trần truồng trong đấy sau khi đã lột hết nhẫn, đồng hồ, quần áo tư trang tiền bạc. Tất cả những điều này đều bị công luận gắt gao lên án. Nhưng thói bạo hành của CS, nhất là của đám công cụ có giảm bớt chăng. E là không! Bởi lẽ mới đây, đài BBC loan tin: ngày 20-01-2017, Học viện Cảnh sát ND tại Hà Nội đã long trọng tổ chức lễ khánh thành tượng D. Dzerzhinsky, người sáng lập cơ quan CA Xô viết với câu nói nổi tiếng: “Cán bộ CA phải có cái đầu lạnh, trái tim nóng và đôi bàn tay sắt”. Y là cha đẻ chủ nghĩa khủng bố CS từ thời Lênin, từng ra lệnh trói tay những người bị lĩnh án tử hình với nhau và đến đêm đẩy lên các xà lan gỗ, đem ra Vịnh Phần Lan ném xuống biển. Hàng triệu dân LX đã chết trong các trại tập trung do y thành lập. Xây và đặt tượng đài một tên ác quỉ khủng bố tại một trường Dùi cui chuyên nghiệp, hẳn đảng CSVN biết nó đang làm gì, sẽ đưa đất nước và dân tộc đi về đâu! Viễn ảnh về một cơn ác mộng kinh hoàng triền miên đang chờ, trừ phi có một cuộc quật khởi! Vâng, cần phải có một cuộc quật khởi để cứu cả dân tộc. Thực hiện cuộc quật khởi này, thiết tưởng không gì tốt hơn là toàn dân phải xuống đường, xuống đường khắp cả nước, đông tới trăm ngàn người như bên Đông Âu trước đây. Ngày 05-03 tới là ngày khởi đầu thực tập cho công việc quan trọng và sống còn đó! BAN BIÊN TẬP.

 

Trái tim, hình ảnh biểu tượng của Ngày lễ Tình yêu (Valentine) năm nay tại Việt Nam (14-02-2017) đã nên đỏ sẫm. Đỏ của màu máu! Trước hết là máu của đoàn giáo dân giáo xứ Song Ngọc. bị thúc đẩy bởi tình yêu quê hương đất nước, đã đi từ Nghệ An vào Hà Tĩnh để nộp đơn khởi kiện tên tội phạm môi trường Formosa, nhưng rồi mới được khoảng ¼ đường đã bị đàn áp khốc liệt bởi dùi cui, nắm đấm, gạch đá, khói cay và cả đạn. Máu đã văng tung tóe trên đầu, trên mặt, trên mũi, trên miệng của họ từ già đến trẻ và nhuộm đỏ cả hàng vạn trang mạng internet. Tiếp đó là máu sôi lên trong huyết quản của của đám cầm quyền Việt cộng (VC) và lũ tay sai mù quáng tàn bạo, bị thúc đẩy bởi trái tim hận thù đối với nhân dân vốn đang vạch trần tội phản dân hại nước của chúng, tội bán đất bán biển của chúng, tội bao che quan thầy phương bắc của chúng để mong giữ ngai vàng túi bạc của chúng. Sau màn đánh đập và cướp bóc, nay chúng bày trò vu khống linh mục Nguyễn Đình Thục và giáo dân Song Ngọc đã ném đá vỡ kính xe giám đốc công an Nghệ An và làm cho tay này bị thương. Một sự dàn dựng hết sức trơ trẽn lố bịch, sớm bị dân mạng vạch trần! Quả thế, vụ việc đàn áp đẫm máu những ngư dân vô tội hôm qua tại Nghệ An đã một lần nữa cho thấy bản chất và bản mặt của đảng VC vốn ngày càng lộ rõ nét, hiện nguyên hình qua thảm họa môi trường biển xảy ra gần một năm nay, mà 2 tập đoàn Formosa Đài Loan và Luyện kim Trung Quốc là thủ phạm. Một thảm họa đã và đang làm điêu đứng cuộc sống của hàng triệu người thuộc 4 tỉnh miền Trung, gây lo lắng tâm tư cho toàn thể dân Việt từ quốc nội ra tới hải ngoại cũng như cho khắp hoàn cầu, và đặt cả nước trước nhiều vấn nạn về môi trường sinh thái, sức khỏe giống nòi và an ninh quốc gia mà chẳng biết đến bao giờ mới giải quyết nổi. Khó giải quyết nổi bởi lẽ trước đại nạn quốc gia chưa từng có ấy, đảng và nhà cầm quyền VC chẳng những đã không làm đầy đủ trách nhiệm trong tư cách những kẻ đang giành độc quyền lãnh đạo đất nước, mà còn muốn cho chìm lỉm tội ác và thảm họa lớn lao này, bất chấp những sự thật ghê gớm mà công luận ngày càng biết rõ. Sự thật đó là Formosa trên danh nghĩa là của nhà đầu tư Đài Loan, doanh nghiệp Đài Loan, nhưng vốn chủ yếu của nó là từ Trung cộng, với nhà thầu gian trá Trung cộng, công nghệ lỗi thời Trung cộng, hàng vạn binh lính trá hình công nhân Trung cộng! Sự thật đó là Formosa chính là mưu đồ Trung cộng tàn phá đất nước Việt, hủy diệt giống nòi Việt, tấn công quốc gia Việt trên phương diện chính trị, kinh tế, quân sự. Nó đã và đang làm hư hỏng nhân sự lãnh đạo của đảng cầm quyền, biến nhiều quan chức cấp chóp bu trong bộ máy cai trị thành những kẻ phản dân hại nước. Nó là mũi gươm thọc vào sườn cơ thể VN, dễ dàng cắt đôi đất nước VN. Nó làm chảy máu nền kinh tế VN, gây lụn bại cho môi trường VN! Vây mà toàn thể hệ thống chính trị VC vẫn coi như bất biết, đúng đầu óc của một lực lượng ngoại nhập. Kẻ mang danh Thủ tướng thì sau khi trễ tràng tuyên bố Formosa là thủ phạm, đã không tiến hành truy tố nó cùng với các đồng phạm trong bộ máy nhà nước (kể từ Nguyễn Tấn Dũng và Hoàng Trung Hải). Trái lại đã ngửa tay nhận từ nó một số tiền bồi thường hết sức bèo bọt nực cười, chẳng căn cứ vào một kết luận điều tra đầy đủ nào cả, rồi để cho nó tiếp tục tồn tại và phá hoại. Đến nay, việc bồi thường cho các nạn nhân với số tiền đó vừa chẳng đi tới đâu, vừa phân biệt kỳ thị, vừa bị xà xẻo tham nhũng, khiến gây ra rất nhiều cuộc biểu tình phản đối. Mới đây, Formosa còn được cung cấp thêm đất và được xây cất nhà ở to lớn vững bền, có cơ biến thành một tô giới bất khả xâm phạm. Cái bộ Tài nguyên Môi trường thì chẳng thấy vận dụng mọi phương tiện khoa học cần thiết để làm sạch biển, tái tạo các rặng san hô, tiêu diệt các loài thủy sản nhiễm độc. Trái lại chỉ đo đạc nước biển qua loa rồi ầm ỹ và nhiều lần tuyên bố biển đã tự làm sạch; diễn những trò lường gạt hết sức khôi hài như cho quan chức tắm biển, ăn tôm cá; trâng tráo gọi thảm họa Formosa chỉ là “sự cố môi trường” và mới đây còn loại nó khỏi danh sách 10 sự kiện sinh thái quan trọng trong năm 2016. Cái bộ Tư pháp thì chẳng những không tìm cách thực thi công lý đối với thủ phạm cùng các đồng phạm chính yếu, chỉ đưa ra tòa vài quan chức cấp nhỏ nhằm mỵ dân, lại còn tìm cách phối hợp với bộ Công an để cản trở chuyện khởi kiện của các nạn nhân, bằng việc trả lui hồ sơ cách bất hợp pháp, chặn đường các nguyên đơn đến tòa án cách thô bạo và sách nhiễu bắt bớ cách vô luật một số người đang góp tay vào công cuộc đấu tranh pháp lý quan trọng và chính đáng này. Đặc biệt có bộ Công an một đàng ra tay đàn áp dã man các cuộc biểu tình của nhân dân trên đường phố nhằm đòi hỏi một môi trường thiên nhiên trong sạch và một môi trường chính trị trong sáng; trấn áp các cuộc biểu tình trên mạng bằng cách dựng tường lửa, vu khống chửi bới, truy tầm địa chỉ để lùng bắt. Đàng khác lại tàn bạo ngăn chặn các nạn nhân tiến hành việc khởi kiện tên tội phạm cùng đám đồng lõa, còn hành hung giam giữ những công dân đã và đang tích cực trong vụ việc công chính này. Vụ việc hôm 14-02-2017 là bằng chứng mới nhất. Bộ Thông tin Truyền thông thì tích cực tung hỏa mù cho công luận, một đàng bằng việc lấp liếm bao che Formosa, cấm đoán và phạt nặng những tờ báo lề đảng còn đủ lương tâm để trình bày sự thật và đòi hỏi lẽ phải; đàng khác vu khống kết án những tờ báo lề dân (vốn ở trên mạng) quyết vận dụng ý chí để tố cáo sai lầm và tội ác của nhà cầm quyền liên quan tới thảm họa. Thậm chí mới đây còn tìm cách gây áp lực lên các mạng xã hội quốc tế hết sức nực cười! Bộ Y tế thì ngoài việc đưa những thông tin về an toàn thực phẩm biển rất đáng nghi ngờ và không đầy đủ, lại còn gây khó khăn cho việc xin xét nghiệm hay xin kết quả xét nghiệm những trường hợp nghi nhiễm độc hải sản. Bên cạnh đó, bộ lại chẳng có một chương trình bảo vệ sức khỏe lâu dài cho toàn thể nhân dân vốn đang đành phải tiêu thụ nhiều loài thủy hải sản nhiễm độc mà chắc chắn sẽ di họa qua nhiều thế hệ, như ở Minamata bên Nhật Bản năm nào. Và ai cũng biết tất cả mọi hoạt động phản dân hại nước của bộ máy cầm quyền trên đây đều phát xuất từ và bị chỉ đạo bởi Bộ Chính trị đảng với kẻ trách nhiệm hàng đầu là Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Thái độ của Trọng bao che cho thủ phạm và đồng lõa, dửng dưng với dân tình và quốc biến ngay từ những ngày đầu thảm họa cho tới hôm nay, và mới đây là việc tự tiện ký kết 15 văn kiện hợp tác toàn diện với kẻ đứng đàng sau vụ Formosa là Tàu cộng… Tất cả động thái đó càng đẩy đất nước vào tròng ách lệ thuộc và âm mưu thôn tính của kẻ thù truyền kiếp Bắc phương, đe dọa sự tồn vong của Dân tộc. Nhưng phải nói phản ứng tàn bạo nhất của nhà cầm quyền VC trong ý đồ làm chìm xuồng “vụ cá chết”, dẹp yên làn sóng phản đối tội ác Formosa, bao che dung dưỡng nó cho đến cùng, đó là đã tiến hành bắt bớ nhiều công dân từng phát ngôn hay hành động mạnh mẽ về thảm họa môi trường biển, dù gán cho họ nhiều tội danh vu vơ khác nhau theo Bộ luật Hình sự. Đó là blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (bút danh Mẹ Nấm), bị cáo buộc tội tuyên truyền chống nhà nước theo điều 88 bộ luật hình sự vì các bài đăng trên mạng. Đó là bác sĩ blogger Hồ Văn Hải (bút danh Hồ Hải) cũng bị cáo buộc theo điều 88 bộ luật hình sự, vì phê phán nhà cầm quyền qua trang blog cá nhân. Đó là hai nhà hoạt động Lưu Văn Vịnh và Nguyễn Văn Đức Độ bị buộc tội “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo điều 79 bộ luật hình sự, vì vận động thành lập nhóm dân chủ mang tên Liên minh Dân tộc Việt Nam Tự quyết. Đó là sinh viên Nguyễn Danh Dũng, bị buộc tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích Nhà nước” theo điều 258 bộ luật hình sự, vì đã tham gia Thiên An TV, một kênh trên YouTube có nội dung phê phán chế độ. Đó là nhà hoạt động nhân quyền Nguyễn Văn Hóa, cũng bị cáo buộc theo điều 258 bộ luật hình sự, vì đã loan tin tức về vụ cá chết lẫn hỗ trợ cuộc khởi kiện Formosa. Đó là cựu tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Oai, vì “tội” vi phạm lệnh quản chế và chống lại người thi hành công vụ, trong khi thực chất anh đã và đang hỗ trợ các cuộc xuống đường lẫn việc lôi Formosa ra tòa án. Đó là blogger Trần Thị Nga, bị khởi tố về tội “tuyên truyền chống chế độ” theo điều 88 bộ luật hình sự, vì đã miệt mài tranh đấu cho nhân quyền từ nhiều năm qua, và thậm chí đã bị gây thương tích trên thân thể. Vậy thì chúng ta cần phải làm gì? Trước hết phải xác tín vụ làm nhiễm độc biển miền Trung, từ đó gây nguy cơ về sức khỏe cho toàn dân và về an ninh cho đất nước là một thảm họa môi trường hết sức lớn lao, mang tính lịch sử và di hại lâu dài, chứ không phải là một sự cố môi trường nhỏ nhặt, như kiểu tuyên truyền của Hà Nội. Từ đấy phải thấy rằng động thái hiện nay của nhà cầm quyền VC đối với vụ việc đó và đối với những công dân lên tiếng về vụ việc đó vừa là một hành vi bất nhân thất đức đối với đồng bào, vừa là một tội ác nặng nề đối với dân tộc, vừa là một thách thức trắng trợn đối với pháp luật quốc tế, cần phải bị đưa ra trước tòa án và chắc chắn sẽ lưu xú danh trong lịch sử, ghi khắc bia miệng ngàn đời. Thứ đến là bày tỏ sự hiệp thông đồng cảm, trân trọng ghi nhớ thái độ phản đối thủ phạm Formosa và các đồng phạm của nó mà vô số công dân đã biểu lộ từ gần một năm rồi, qua các hành vi như lên tiếng, biểu tình, khởi kiện, vận động chữ ký… Vì đây là một thái độ hết sức cần thiết, hợp luật đúng quyền, chứng tỏ trách nhiệm công dân, bày tỏ tinh thần yêu nước. Đặc biệt là bênh vực hỗ trợ những ai đang bị đàn áp và bỏ tù vì việc này. Rồi vận động các chính phủ, các nhà tài trợ và các đối tác thương mại quốc tế xem xét lại quan hệ với nhà cầm quyền Việt Nam và nếu cần là chế tài đối với chế độ man rợ này. Bởi lẽ chuyện coi thường thảm họa môi trường và chuyện đàn áp những công dân lên tiếng về thảm họa đó đều tác hại chung lên toàn thể thế giới và mọi quốc gia vốn đang sống trong tình thế liên lập và tương thuộc như hiện nay. Cuối cùng là toàn thể nhân dân Việt Nam phải cùng đứng lên, nhằm cứu dân tộc thoát khỏi hiểm họa nhiễm độc từ Formosa rồi hiểm họa tàn độc từ chế độ cộng sản do Bắc Kinh và Hà Nội phối hợp cùng nhau để mãi mãi duy trì. Bằng không, chúng ta sẽ mất hẳn Tổ quốc, tiêu vong nòi giống Lạc Việt. BAN BIÊN TẬP

 

Bốn ngày, 10 cuộc gặp với hầu hết quan chửc Ban Thường ủy đảng Tàu cộng, 15 văn bản ký kết, 1 Thông cáo chung trong chuyến Hoa du chầu Tập đầu năm 2017, đó là thành tích mới nhất của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Một động thái ngoại giao tự tiện, bất cần ý kiến đóng góp, lời lẽ can ngăn của đông đảo đảng viên cao cấp, hàng trăm trí thức nhân sĩ, hàng ngàn công dân thiện chí trong các tổ chức dân sự và các trang blogs tự do. Một thành tích đáng ghi vào những trang sử đen của nước Việt cũng như khắc trên bia miệng dân Lạc Hồng ngàn năm. Giờ phút này đây, trong không khí xuân Đinh Dậu, bên cạnh món quà vòng kim cô “16 chữ vàng”, “4 chữ tốt” nhận từ lâu từ các kẻ tiền nhiệm, nay Tổng Lú đang vui mừng mân mê món quà mới được Đại đồng chí Bắc Kinh ban cho. Đó là “3 chữ đồng” lẫn “1 chữ nhất”: "đồng cảm, đồng thuận, đồng tâm" và “nhất quán”. Một sợi xích đồng khó đứt thắt chặt tình nghĩa cộng sản anh em, ràng buộc lòng trung của nô với chủ, để tên đầy tớ ở Ba Đình không được nhị tâm, bất thuận. Bất thuận, nhị tâm sao được vì chữ ký còn sờ sờ trên 15 văn kiện. Những văn kiện gắn bó nhiều mặt nhất, sâu đậm nhất giữa 2 đảng, 2 nhà nước cộng sản từ trước đến nay. Ta hãy điểm qua và sơ xét các văn kiện này để thấy được sự ràng buộc có lẽ chưa từng có trong thế giới cộng sản và trong nền ngoại giao khắp thế giới. 1 - Thỏa thuận hợp tác đào tạo cán bộ cấp cao giữa đảng CS Việt Nam và đảng CS Trung Quốc. Nghe thì có vẻ bình đẳng nhưng chắc chắn sẽ không bao giờ có chuyện "hợp tác" song phương, đào tạo qua lại, mà chỉ có chuyện thầy Bắc Kinh dạy trò Hà Nội, nặn ra một đám "thái thú bản xứ" làm tay sai cho thiên triều, để từ việc hán hóa cán bộ Ba Đình sang hán hóa đất nước VN. 2 - Bản ghi nhớ hợp tác giữa Ban Kinh tế Trung ương với Trung tâm Nghiên cứu phát triển Quốc vụ viện TQ. Điều này có nghĩa là mọi hoạch định kinh tế mà VC áp đặt lên đất nước sẽ phải hoàn toàn đi theo và là một phần của toàn bộ kế hoạch phát triển kinh tế của Tàu cộng, đúng thực chất “nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa”, nghĩa là vì quyền lợi 2 đảng. 3 - Biên bản ghi nhớ giữa Ngân hàng Đầu tư phát triển VN và Ngân hàng Phát triển TQ về việc hợp tác tài trợ dự án và cho vay song phương trung, dài hạn giai đoạn 2017-2019. Trước tình trạng nợ công sắp đến hồi bục vỡ, “tài khóa quốc gia có nguy cơ đổ sụp” (lời của Thủ tướng Phúc), Việt cộng đành phải sống bám và sống nhờ vào tiền của Tàu cộng. Như thế càng lệ thuộc hơn. 4 - Tuyên bố Tầm nhìn chung về hợp tác quốc phòng giữa Bộ Quốc phòng VN và Bộ Quốc phòng TQ đến năm 2025. Quốc phòng bao giờ cũng là vấn đề mang tính độc lập nhất, thế nhưng trong bối cảnh Tàu đang dần xâm chiếm Việt từ hải đảo vào đất liền, thì văn kiện "hợp tác" quốc phòng này cho thấy Trọng đã thay mặt toàn thể quân đội ký bản đầu hàng Bắc Kinh. 5 - Hiệp định khung hợp tác cửa khẩu biên giới đất liền giữa Bộ Quốc phòng VN và Tổng cục Hải quan TQ. Từ bao năm qua, nhiều vùng đất biên giới Việt-Trung đã bị Bắc Kinh chiếm hay Hà Nội dâng. Nay việc hợp tác cửa khẩu là sự tái công nhận những vùng đất của VN đã bị lọt vào tay Tàu cộng là của Tàu cộng, theo các thỏa thuận dâng quốc thổ của đám lãnh đạo Ba Đình. 6 - Bản ghi nhớ giữa Bộ Công thương VN và Tổng cục Giám sát chất lượng, kiểm nghiệm kiểm dịch quốc gia TQ về việc tăng cường hợp tác trong lĩnh vực hàng rào kỹ thuật thương mại. Điều này có nghĩa mức độ an toàn của mọi sản phẩm Tàu (đa phần độc hại và giả dổm) nhập vào VN sẽ không được kiểm soát bởi VN là quốc gia tiêu thụ. Nhân dân tiếp tục lãnh đủ. 7 - Thỏa thuận hợp tác thả giống nuôi trồng nguồn lợi thủy sinh khu vực Vịnh Bắc Bộ Việt Nam-Trung Quốc. Bao năm qua, ngư dân Việt điêu đứng nghề nghiệp và bấp bênh sinh mạng vì “Tàu lạ”, thế mà nay Nguyễn Phú Trọng vẫn cam kết để Trung cộng làm chủ, khai thác, hiện diện và hoạt động trên toàn Vịnh Bắc Bộ dưới danh nghĩa "thả giống nuôi trồng nguồn lợi thủy sinh". 8 - Kế hoạch hợp tác Du lịch Việt-Trung giai đoạn 2017-2019. Kế hoạch này là một ý đồ chính trị, tạo điều kiện vừa cho hàng vạn du khách Tàu "đổ bộ" VN (rồi âm thầm ở lại thực hiện việc đồng hóa mai sau) vừa cho các hướng dẫn viên Tàu trình bày lịch sử, tên gọi... của các danh lam thắng cảnh VN theo kiểu "gốc gác Tàu” đúng hướng “xâm lược mềm" của Trung Nam Hải. 9 - Thỏa thuận hợp tác giữa Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia (Sự Thật) và Nhà xuất bản Nhân dân TQ giai đoạn 2017-2021. Rồi đây dân Việt sẽ bị tiêm nhiễm những điều lếu láo, dối trá và xuyên tạc của Tàu cộng. Toàn bộ diễn giải về chính trị và lịch sử sẽ được Nhà xuất bản của Hà Nội trình bày theo ý hướng của Tàu cộng như là “sự thật” cho nhân dân VN. Sự nô lệ nào bằng! 10 - Bản ghi nhớ về việc hợp tác làm phim truyền hình chuyên đề “Sức lôi cuốn của Việt Nam - Sức lôi cuốn của Trung Quốc” giữa Đài Truyền hình VN và Đài Truyền hình Trung ương TQ cũng như Thỏa thuận hợp tác giữa Đài Tiếng nói VN và Đài Phát thanh quốc tế TQ càng gia tăng hơn sự khống chế về tư tưởng và sự thần phục về tâm tình cho một dân tộc luôn mang máu kháng Tàu. 11 - Bản ghi nhớ về kế hoạch hợp tác giai đoạn 2017-2021 giữa Liên hiệp các tổ chức hữu nghị Việt Nam và Hội Hữu nghị đối ngoại nhân dân Trung Quốc. Đây là việc mở rộng sự thần phục của đảng con đối với đảng cha, của đảng nô đối với đảng chủ ra đến toàn thể nhân dân, để một ngày nào đó người Việt thấy mình thành dân Tàu mà chẳng thắc mắc, y như con ếch bị luộc chín từ từ. 12 - Công thư trao đổi về việc hỗ trợ kỹ thuật lập quy hoạch tuyến đường sắt Lào Cai - Hà Nội - Hải Phòng. Trong bối cảnh thần phục Tàu, quy hoạch đường sắt LC-HN-HP vốn nằm trong đất Việt rõ ràng sẽ do Tàu làm chủ, với bao vấn đề kỹ thuật và tài chánh như nhiều dự án khác. Ngoải ra, thiết lộ nối từ biên giới núi về biên giới biền này chẳng hàm chứa nguy cơ quốc phòng sao? Bên cạnh đó, 2 ký kết mang tính nhân đạo: Bản ghi nhớ hợp tác giữa Trung ương Hội Chữ thập đỏ VN và Trung ương Hội Chữ thập đỏ TQ cũng như Bản ghi nhớ về hợp tác triển khai viện trợ không hoàn lại chuyên về lĩnh vực y tế công cộng giữa Bộ Kế hoạch và Đầu tư VN với Bộ Thương mại TQ phải chăng cho phép Bắc Kinh có mặt, kiểm soát và "giải quyết" những đại nạn về y tế, môi trường xảy ra ở mức vĩ mô mà nguyên nhân chính là các nhà máy công nghiệp xây dựng bởi Tàu cộng khắp cả nước, những sản phẩm tiêu dùng sản xuất bởi Tàu cộng ngập mọi nơi. Tóm lại, các văn kiện ấy nêu lên việc giúp nhau đào tạo cán bộ cấp cao, cùng nhau nghiên cứu lý luận chính trị, hợp tác trong an ninh biên giới, an ninh quốc phòng, quan hệ ngoại giao, đầu tư công nghiệp, giao thông vận tải, khai thác khoáng sản, giao dịch thương mại, ngân hàng tín dụng, xuất nhập hàng hóa, an toàn thực phẩm, truyền thanh truyền hình, xuất bản và du lịch... Nghĩa là một sự hợp tác, đúng ra là lệ thuộc toàn diện, tự siết chặt vòng kim cô từ phía VN! Sở dĩ Nguyễn Phú Trọng đã tức tốc sang Bắc Kinh và giao hẳn Việt Nam vào tay Trung Quốc bằng 15 văn kiện ký kết trước sự chứng kiến của Thành Cát Tư Hãn hiện đại là Tập Cận Bình, đó là vì tân tổng thống Donald Trump của Hoa Kỳ đang dần dần hé lộ chính sách thân Nga chống Tàu, đảng lẫn các quan chức Việt cộng thấy trước viễn ảnh hết làm giàu vì TPP bị khai tử, và đám tham quan bạo ngược đang lo sợ cảnh bị Hoa Kỳ và các nước dân chủ trừng phạt qua đạo luật nhân quyền Magnitsky mới ban hành và những đạo luật tương tự sẽ được thông qua. Để dọn đường cho hành động thần phục ngày càng toàn diện đó cũng như để chứng minh cho thái độ lệ thuộc ngày càng sâu đậm đó, nhà cầm quyền Hà Nội một đàng đã tỏ ra hết sức vô trách nhiệm (trước mắt dân Việt, nhưng rất trách nhiệm trước mắt đảng Tàu) trong việc giải quyết thảm họa ô nhiễm môi trường biển từ Vũng Áng do công ty Formosa gây ra dưới sự điều khiển của tập đoàn Luyện kim Trung Quốc. Cho tới nay, mặc cho biển Việt dẫy chết, đất Việt kêu trời, dân Việt ngất ngư, đám lãnh đạo Ba Đình vẫn quyết tâm không động tới sợi lông chân của thủ phạm chính đã nhận lệnh từ Trung Nam Hải để đầu độc giang sơn Việt và dòng giống Việt. Đàng khác, những tổ chức lẫn công dân từ lâu chống Tàu và nay càng chống Tàu quyết liệt hơn thì đã bị đàn áp tàn khốc. Từ những cuộc biểu tình phản đối Formosa năm rồi đến cuộc tưởng niệm Tử sĩ Hoàng Sa mới đây, từ những công dân và giáo xứ xuống đường đòi công lý cho bản thân và môi trường đến những chiến sĩ dân chủ, nhà báo độc lập. Họ hoặc là bị sách nhiễu, hăm dọa, bị vu khống, thóa mạ hoặc là bị bắt bớ, giam cầm. Chấn động công luận gần đây nhất là các cô Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga, là các anh Nguyễn Văn Oai, Nguyễn Văn Hóa… Những hành động thất nhân tâm và phản chính trị này đều xoay quanh chuyến đi Bắc Kinh của Nguyễn Phú Trọng. Giữa lúc đó, đứng trước mối nguy kép ngày càng lớn dần đến từ phương Bắc (một đàng Tàu cộng hung hãn xâm chiếm trọn vẹn Biển Đông và quyết tâm thôn tính đất Việt theo não trạng Đại Hán muôn thuở, với một kế hoạch tuần tự nhi tiến khởi thảo từ thời Mao Hồ; đàng khác Trung Quốc nay gặp khó khăn chia rẽ trong nội bộ đảng, gặp khủng hoảng nguy cơ là kinh tế mất đà, đồng nguyên sụt giá, nợ nần chồng chất, dự trữ ngoại tệ ngày một vơi đi, môi trường sinh sống càng lúc càng ô nhiễm, các dân tộc thuộc trị không ngừng nổi dậy; bên cạnh đó, Đài Loan tỏ ra cứng cỏi tự tin, có mòi đòi độc lập, Hồng Kông cũng ra mặt thách thức và muốn thoát khỏi sự chi phối từ Bắc Kinh), đứng trước mối nguy kép đó, ý kiến chung của số công dân yêu nước, sáng suốt và dũng cảm là: lúc này hơn lúc nào hết, lãnh đạo đảng và nhà nước phải công khai hóa nội dung mật nghị Thành Đô, dứt khoát từ bỏ sợi dây trói buộc "16 chữ vàng", "4 chữ tốt", “3 chữ đồng” đầy lường gạt, xem xét lại cụ thể các mối quan hệ, các dự án kinh tế, công nghiệp, xây dựng, thương mãi với Tàu cộng, lọai bỏ mọi ký kết bất bình đẳng, có thiệt hại lớn cho phía Việt Nam, xem xét số người Hoa trên đất nước trả về những ai không đủ giấy tờ hợp lệ. Nhưng với não trạng cuồng tín về ý thức hệ, với xích xiềng ràng buộc về chính trị, kinh tế, tài chánh, với hứa hẹn bảo vệ về quyền lực, đảng Việt cộng khó mà chuyển mình. Thành thử toàn dân phải ra tay. Cụ thể nhất và hữu hiệu nhất là xuống đường liên tục, đông đảo và rộng khắp, để dồn đảng Việt cộng vào chân tường. Cứ noi gương quần chúng bên Đông Âu và Trung Đông để may ra giải quyết các vấn đề của đất nước. BAN BIÊN TẬP.

 

Ngày 24-11-2008, Sergei Magnitsky, luật sư điều hành công ty luật Firestone Duncan ở Nga, đồng thời là cố vấn cho Quỹ Đầu tư Hermitage Capital ở Anh, bị Bộ Nội vụ Nga bắt giữ và truy tố tội trốn thuế trong vụ án hình sự chống Quỹ Đầu tư ấy, đang khi ông đang điều tra về việc tham nhũng của các viên chức bộ này. Magnitsky tố cáo họ đã tịch thu những cơ sở của Hermitage tại Nga và ăn cắp 230 triệu Mỹ kim của Bộ Tài chánh rồi chuyển lậu qua một số nước Âu châu và Hoa Kỳ. Đến ngày 16-11-2009, ông chết trong nhà tù sau gần một năm bị giam giữ. Để trừng phạt, một dự luật mang tên ông (Dự luật Trách nhiệm Nhân quyền Magnitsky) đã được Quốc hội Mỹ thông qua năm 2012 nhằm chế tài các cá nhân quan chức Nga bị cho là vừa tham nhũng vừa có trách nhiệm về cái chết của ông, và sau đó thì dự luật mở rộng ra cho mọi nước. Điều này đã gây hứng khởi cho nhiều quốc gia trên thế giới. Cùng ngày với việc Quốc hội Mỹ thông qua Dự luật Nhân quyền Magnitsky Toàn cầu, Nghị viện Estonia cũng đã phê chuẩn một tu chánh án của “Đạo luật Buộc rời bỏ và Cấm nhập cảnh 1998” để ngăn chặn những kẻ vi phạm nhân quyền vào Estonia. Hiện thời, một số dự luật mang tên Magnitsky đang được cứu xét tại Liên hiệp Ấu Châu. Nghị viện Anh thì đang bản thảo về một tu chánh án cho đạo luật chống rửa tiền để có thể tịch biên tài sản tại Anh của những kẻ vi phạm nghiêm trọng nhân quyền khắp thế giới. Nghị viện Canada cũng đã khởi công dự thảo một đạo luật trừng phạt những kẻ phạm tội tương tự từ tháng 3-2015, mang tên Đạo luật C-267: Công lý cho nạn nhân của quan chức ngoại quốc tham nhũng. Mới đây, trước khi rời chức vụ, dưới tác động mạnh mẽ của Quốc hội Hoa Kỳ, Tổng thống Barack Obama đã làm một việc có ý nghĩa, mang ảnh hưởng lâu dài và rộng khắp. Đó là hôm thứ Sáu 23-12-2016, ông đã biến Dự luật Trách nhiệm Nhân quyền Magnitsky Toàn cầu thành Đạo luật (Global Magnitsky Human Rights Accountability Act). Đạo luật này cho phép Tổng thống Mỹ trừng phạt bằng cách cấm nhập cảnh hay đóng băng tài sản trên đất Mỹ của bất cứ cá nhân hay pháp nhân nào khắp thế giới vi phạm nhân quyền và tham nhũng nghiêm trọng theo cách như sau: (1) Giết hoặc tra tấn ngoài vòng pháp luật hoặc vi phạm trầm trọng các quyền con người đã được quốc tế công nhận chống lại cá nhân ở bất cứ một nước nào chỉ vì cá nhân ấy tố cáo những hành vi bất chính của các viên chức chính quyền, hay thực thi hoặc khuyến khích những quyền con người và những quyền tự do. (2) Thi hành những vi phạm nhân quyền kể trên theo lệnh của một người khác. (3) Chịu trách nhiệm hay a tòng với tư cách viên chức chính quyền hay phụ tá cao cấp của đương sự trong việc ra lệnh hay trực tiếp có những hành động tham nhũng đáng kể, kể cả việc tịch thu tài sản tư nhân hay công cộng để làm lợi cho cá nhân, tham nhũng liên quan đến những hợp đồng của chính phủ hay khai thác tài nguyên thiên nhiên, hối lộ, hoặc giúp đỡ hay chuyển giao tiền hối lộ cho một giới thẩm quyền nước ngoài. (4) Trợ giúp đáng kể hay cung cấp tài chánh, vật liệu, hoặc yểm trợ kỹ thuật, hiện vật hay dịch vụ cho những hành động kể trên. Xem xét kỹ, ta thấy việc Đạo luật Magnitsky liên kết vấn đề đàn áp con người với tham nhũng bóc lột như thế là điều hết sức hợp lý, vì trước hết, cả hai cũng chỉ là chuyện vi phạm các nhân quyền. Tiếp đến, mọi chế độ độc tài, nhất là độc tài cộng sản, đều chủ trương bạo hành với công dân, với đồng bào để giữ vững quyền lực, và tham nhũng công sản, bóc lột tư sản để duy trì quyền lực. Ngoài ra, việc Đạo luật Magnitsky chỉ nhắm thẳng vào cá nhân tội phạm (kẻ chỉ đạo lẫn kẻ thừa hành) mà không trừng phạt nguyên cả một quốc gia, trong đó có những người dân vô tội vốn chiếm đại đa số, là một biện pháp bảo vệ nhân quyền khôn ngoan, vì trong các chế tài trước đây của quốc tế nhắm vào cả một chế độ (ví dụ CPC), tuy có lúc rất cần thiết, nhưng thường chính Nhân dân phải chịu trước tiên và trực tiếp mọi hậu quả nặng nề. Nay với Đạo luật Magnitsky là một trong những công cụ ngoại giao của Hoa Kỳ và rồi với những đạo luật tương tự trên toàn thế giới, những kẻ vi phạm nhân quyền và tham nhũng nghiêm trọng khắp năm châu từ đây hiểu rằng chẳng chóng thì chầy, họ không thể thoát khỏi các hậu quả do những hành động họ gây ra ngay cả khi quốc gia của họ bất động, chế độ của họ dung túng. Vì họ sẽ hết chốn dung thân rồi. Bởi lẽ từ trước tới nay, viên chức chính quyền tham nhũng ở những nước độc tài thường mua tài sản và cất giấu tiền bạc ở những nước giàu và tân tiến, nơi có hệ thống kinh tế tài chánh ổn định và thị trường đầu tư tốt, bảo đảm giá trị tài sản của họ. Chứ họ không để tại quốc gia, trong chế độ của mình, nơi mà “luật kẻ mạnh” đã giúp họ tham nhũng, bóc lột, bạo hành và đàn áp, nhưng cũng là nơi tiềm ẩn mối đe dọa đối với sinh mạng và tài sản của họ cũng như đối với tự tồn tại của chế độ họ đã góp sức tạo thành. Và đó chính là tình trạng đang thấy tại Trung Quốc lẫn Việt Nam hôm nay. Đảng và nhà cầm quyền CS hai nơi này đã và đang vận hành theo 3 nguyên tắc cai trị của chế độ cộng sản: chiếm đoạt vật chất (tài nguyên quốc gia) và chiếm đoạt tinh thần (ý thức dân chúng) để chiếm lĩnh quyền lực (độc tài độc đảng) và ngược lại. Chính vì thế, từ mấy mươi năm nay, nhà cầm quyền không ngừng đàn áp nhân dân bằng bạo lực hành chánh (hiến pháp và luật lệ) cũng như bằng bạo lực vũ khí (tra tấn và bỏ tù), thông qua những chính sách lẫn chỉ thị từ giới lãnh đạo và những hành vi đê hèn lẫn bạo ngược từ giới thừa hành đủ mọi loại, đặc biệt đối với những công dân cổ vũ hay đòi hỏi các nhân quyền. Và tất cả chỉ nhằm tạo điều kiện cho đảng viên cán bộ các cấp tham nhũng bóc lột, bòn rút tài nguyên quốc gia và chiếm đoạt tài sản quốc dân. Rồi sau khi vơ vét thì chuyển tiền bạc và gởi thân nhân ra nước ngoài hoặc bản thân liệu đường sang ngoại quốc. Bằng chứng cho những việc này quá rõ ràng và nhiều vô kể. Theo báo Tiền Phong ngày 17-06-2012, vào năm 2011, Viện Khoa học Xã hội Trung Quốc đã báo cáo cho biết trong khoảng thời gian từ 1995-2008 có tổng cộng hơn 18.000 quan chức chạy trốn ra nước ngoài mang theo số tài sản lên tới 800 tỷ nhân dân tệ (130 tỷ USD). Sau đó, ngày 23-05-2012, trong hội nghị toàn quốc các ngành Kiểm tra kỷ luật, Giám sát, Tư pháp, Công an Trung Quốc bàn biện pháp chống quan tham bỏ trốn họp ở Bắc Kinh, số liệu do Viện Kiểm sát tối cao công bố đã khiến người ta sửng sốt: 12 năm qua, cả nước đã bắt và dẫn độ được 18.487 quan chức bỏ trốn, trong 5 năm thu hồi được 54,14 tỷ tệ. Hiện vẫn còn khoảng 20.000 quan tham đang trốn ở nước ngoài với số tiền lên tới hàng ngàn tỷ tệ. Hồi tháng 4-2012, trong thời gian Quốc hội nhóm họp, Bộ trưởng Giám sát Mã Văn khi trả lời câu hỏi hiện có bao nhiêu “loã quan”, đã thừa nhận: “Chưa thể thống kê được số liệu chính xác”. Lõa quan (quan chức lõa thể, nghĩa bóng chỉ những kẻ đã chuyển trước tài sản, vợ con qua nước ngoài, chuẩn bị sẵn sàng chạy ra hải ngoại khi cần thiết) là một tầng lớp quan chức mới hiện hình thành ở TQ. Xuất hiện lần đầu trên mạng xã hội Weibo vào năm 2008 do một viên chức tỉnh An Huy đưa ra, từ “lõa quan” dùng để gọi những cán bộ đảng, chính quyền có thân nhân mang tài sản ra định cư ở hải ngoại. Dần dần, nó được mở rộng ra, bao gồm thêm cả những giám đốc công ty xí nghiệp quốc doanh nữa. Còn Việt Nam ta thì được tổ chức Minh bạch Quốc tế (Transparency International), xem là một trong những quốc gia tham nhũng nhất thế giới, bị xếp hạng 112/168 nước được điều tra với số điểm thấp 31/100 vào năm 2015. Theo mạng 10Hay.com, mười vụ tham nhũng nhất Việt Nam hiện nay là (1) EPCO Minh Phụng; (2) PMU18; (3) PCI; (4) Đề án 112; (5) Nexus Technologies; (6) Tiền Polime; (7) Chia chác đất công ở Đồ Sơn; (8) Vinashin; (9) Vinalines; và (10) PVC Trịnh Xuân Thanh. Về mặt đàn áp nhân quyền, thì theo tổ chức Freedom House, Việt Nam bị xếp vào số 51 nước không có tự do với số điểm về tự do là 6/7 (áp chót) và số điểm về quyền chính trị là 7/7 (tồi tệ), so với 89 quốc gia có tự do và 55 quốc gia bán tự do trong tổng số 195 nước được điều tra nghiên cứu vào năm 2015. Rồi theo đánh giá chung của công luận, mười viên chức cao cấp thuộc đảng CSVN chủ trương đàn áp Nhân quyền mạnh mẽ nhất là (1) Nguyễn Tấn Dũng (Thủ tướng 2006-2016); (2) Trần Đại Quang (Bộ trưởng Công an 2011-2016, Chủ tịch nước từ 2016); (3) Lê Hồng Anh (Bộ trưởng CA 2002-2011); (4) Tô Lâm (Bộ trưởng CA từ 2016); (5) Nguyễn Văn Hưởng (Thứ trưởng CA, cố vấn cho Nguyễn Tấn Dũng về an ninh và tôn giáo 2001-2013); (6) Trương Hòa Bình (Chánh án Tòa án Tối cao 2007-2016, Phó Thủ tướng từ 2016); (7) Nông Đức Mạnh (Tổng Bí thư 2001-2011); (8) Nguyễn Phú Trọng (TBT từ 2011); (9) Lê Thanh Hải (Bí thư đảng thành Hồ 2006-2015); (10) Phạm Quang Nghị (Bí thư đảng Hà Nội 2006-2016). Ngoài ra, ai cũng biết hai thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Xuân Phúc hiện có con cái và tài sản lớn ở Hoa Kỳ. Hôm tháng 7-2016, báo chí đưa tin đại biểu Quốc hội Nguyễn Thị Nguyệt Hường có quốc tịch ở cộng hòa Malta sau khi đã bỏ ra từ 500 ngàn đến 1 triệu bảng Anh để mua nó. Trang mạng Thanh Niên Tự Do ngày 23-07-2016 cho biết: theo Hồ sơ Panama bị rò rỉ, Việt Nam có tới 189 cá nhân và tổ chức với 19 công ty vỏ bọc được thành lập ở nước ngoài, chủ yếu là tại các “thiên đường trốn thuế”. Tổng cộng có 92 tỉ USD được chuyển phi pháp từ Việt Nam ra ngoại quốc, và 189 đại gia lẫn quan chức người Việt đã có sẵn thẻ xanh đi Liên hiệp Âu châu và Hoa Kỳ. Nhưng liệu từ rày về sau, với Đạo luật Magnitsky, họ còn có đất dung thân chăng? Việc đó cũng còn tùy thuộc phong trào tranh đấu tại VN. Trước món quà nhân quyền này của Quốc hội và Chính phủ Hoa Kỳ, phong trào cần ý thức mình có nhiều bổn phận liên hệ, vốn hoàn thành được nhờ sự trợ giúp của đồng bào lẫn cán bộ đảng viên thức tỉnh trong bộ máy cai trị. Một là khai dụng Đạo luật Magnitsky để hoàn thành những hồ sơ tố cáo tội ác đàn áp và bóc lột từ hệ thống cầm quyền CS gởi ra quốc tế. Hai là khai dụng những biến động hiện thời tại VN: thảm họa môi trường, áp bức chính trị, suy sụp kinh tế, nguy cơ quốc phòng, băng hoại xã hội… bằng những hành động đấu tranh ôn hòa nhưng quyết liệt, tập thể và kiên trì, để Đất nước không còn cái chế độ và những kẻ nhân danh quyền lực để tước đoạt mọi giá trị tinh thần và tài sản vật chất của Nhân dân. Đồng bào hải ngoại cũng có thể góp phần vào việc cung cấp thông tin về các đối tượng của luật Magnitsky, đồng thời vận động để các đạo luật kiểu này được hình thành tại đất nước mình tạm cư nếu chưa có. BAN BIÊN TẬP

 

So sánh với mọi chế độ độc tài từng hiện hữu trong lịch sử nhân loại, chế độ Cộng sản nổi bật lên như một chế độ toàn trị, nghĩa là thống trị toàn diện, tất cả, không trừ bất cứ thực thể đất nước hay con người nào, thực thể vật chất hay tinh thần nào, thực thể chính trị, kinh tế hay văn hóa nào. Nhiều nhà nghiên cứu đã tóm tắt sự thống trị toàn diện của chế độ CS trong 3 điểm: chiếm đoạt tinh thần (ý thức con người), chiếm đoạt vật chất (tài nguyên đất nước) và/để chiếm đoạt quyền lực (một mình cai trị quốc gia, tiến tới cai trị thế giới). Chương trình vĩ đại này đã được khởi thảo bởi thiên tài tội ác Lénine rồi được đào sâu, mở rộng, áp dụng thực tế bởi những thiên tài tội ác khác như Stalin, Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh, Tito, Ceaucescu, Zhivkov, Honecker, Castro… Trong một bài xã luận gần đây, chúng tôi có đề cập tới việc chế độ CS chiếm đoạt vật chất, tức toàn bộ đất đai tài nguyên của quốc gia bị nó thống trị, khiến nhân dân phải vùng dậy, gây ra vấn đề không phải tranh chấp đất đai mà là tranh đấu đòi lại quyền sở hữu thứ bất động sản quan trọng này. Hôm nay chúng tôi bàn đến việc CS chiếm đoạt tinh thần, tức là khống chế tư tưởng, tâm tình của mọi con người và mọi tổ chức trong xã hội, khiến nhân dân phải phản ứng mãnh liệt, nhân vụ Đảng hội (tên đúng nhất cho cái Quốc hội ở Ba Đình) mới ban hành Luật tín ngưỡng tôn giáo hôm 18-11-2016 (có hiệu lực từ đầu năm 2018, để có giờ bắt nhân dân học tập) và nhân vụ Hội Nhà báo Việt Nam hôm 16-12 công bố 10 qui định đạo đức nghề nghiệp mà người làm báo phải cam kết và có trách nhiệm thực hiện (có hiệu lực từ đầu năm 2017). 1- Luật Tín ngưỡng Tôn giáo 2016 (với 9 chương 68 điều so với Pháp lệnh Tôn giáo 2004 chỉ có 6 chương 41 điều) nếu đọc kỹ sẽ thấy đúng là sự đúc kết kinh nghiệm đối phó với các Giáo hội kể từ Pháp lệnh, nâng cao mức độ cưỡng bức của chính sách đàn áp tôn giáo từ nhà cầm quyền và đáp ứng mưu đồ kiểm soát chặt hơn đối với các Giáo hội đang ngày càng tích cực đòi hỏi các quyền tự do cho mình và cho Dân. Quả thế, trong Nhận định và Góp ý cho Dự thảo Luật này (gởi nhà nước ngày 4-5-2015), Hội đồng Giám mục VN đã thẳng thừng nhận định về nó như sau: “chưa làm rõ mục đích của luật, vì luật được tạo ra nhằm đảm bảo quyền con người, tạo sự bình đẳng cho các tổ chức, cá nhân có cơ hội đóng góp vào sự phát triển chung của đất nước, đem lại bình an cho xã hội cùng cộng đồng dân tộc… có những điều luật chỉ nhằm mang lại quyền lợi cho nhà cầm quyền mà quên đi quyền lợi của người dân… không công nhận sự “tồn tại” hợp pháp của một tổ chức tôn giáo trước pháp luật VN, qua việc không công nhận tổ chức tôn giáo là một “pháp nhân” (nay thì đã cho tư cách pháp nhân, nhưng là pháp nhân “phi thương mại”)?!? Tựu trung, dự luật “đi ngược lại với quyền tự do về tín ngưỡng và tôn giáo… đi ngược lại với Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế”. Kết luận, Hội đồng GMVN đã yêu cầu soạn lại Luật này. Nhiều tổ chức tôn giáo lẫn dân sự khác và nhiều cá nhân trong lẫn ngoài nước cũng đã đóng góp ý kiến vào các dự thảo đưa ra trước tháng 11-2016, trong thiện chí và ước vọng làm cho nó mang tính cách văn minh và dân chủ hơn. Nhưng phải nói xem ra chỉ có Hội đồng Liên tôn -quy tụ nhiều chức sắc của 5 Tôn giáo lớn nhắm mục đích tranh đấu cho Tự do Tôn giáo và Dân chủ Nhân quyền tại Việt Nam- là thấy được bản chất chế độ nên đã hoàn toàn bác bỏ Luật Tín ngưỡng Tôn giáo trong một Kháng thư viết hôm 22-10-2016, với những lập luận mạnh mẽ: “1- Chế độ cai trị hiện thời tại VN là chế độ CS với hai tính chất nổi bật: vô thần và toàn trị. Vô thần CS là vô thần tranh đấu, quyết tâm xóa bỏ hoàn toàn ảnh hưởng của Tôn giáo trên xã hội khi hoàn toàn bất lực xóa bỏ sự hiện hữu của Tôn giáo trong quốc gia. Toàn trị là kiểm soát, lũng đoạn để công cụ hóa mọi cá nhân và tập thể, mọi tổ chức và định chế, mọi thế lực và ảnh hưởng, mà đặc biệt là thế lực tôn giáo và ảnh hưởng tâm linh, để đảng CS muôn năm lãnh đạo và nhà nước CS muôn năm cai trị. 2- Mọi luật lệ xuất phát từ chế độ độc tài toàn trị CS đều không ngoài mục đích kiểm soát, lũng đoạn và công cụ hóa nói trên. Nên cho dù có đưa ra cho toàn thể nhân dân, mọi giai tầng xã hội đóng góp ý kiến cho có vẻ dân chủ, rốt cuộc đảng và nhà cầm quyền CS vẫn biên soạn các luật lệ (từ cao xuống thấp) hoàn toàn theo ý muốn độc đoán của họ và hoàn toàn nhằm mục đích tối hậu của họ: củng cố chế độ độc tài đảng trị. Hiến pháp 2013 là ví dụ rõ nhất. Luật Tín ngưỡng Tôn giáo cũng không nằm ngoài ý đồ thâm độc này. 3- Mọi Giáo hội đều là những tổ chức xã hội dân sự độc lập và mọi tín đồ đều là những công dân bình đẳng. Họ có các quyền và nghĩa vụ như mọi tổ chức và mọi công dân khác. Những quyền và nghĩa vụ này được xác định trong Hiến pháp và các bản văn dưới luật hình thành theo tinh thần tự do dân chủ, phù hợp với các Công ước quốc tế về Nhân quyền. Thành ra một luật riêng cho các Giáo hội và cho các Tín đồ là chẳng hề cần thiết, là trắng trợn kỳ thị, bộc lộ não trạng coi Tôn giáo như kẻ thù và chủ ý coi Tôn giáo cần phải bị chế ngự. Tại các nước dân chủ văn minh, chỉ có những thỏa ước giữa chính phủ và một Giáo hội nào đó về đất đai tài sản hay văn hóa giáo dục chẳng hạn”. Và Hội đồng Liên tôn đã thẳng thắn kết luận: “Khoác vào ách tròng cổ đó [tức Luật Tín ngưỡng Tôn giáo] là liều mình tự đánh mất danh dự của một con người có phẩm giá, của một cộng đồng sống đức tin, là chấp nhận được thí ban những tự do tôn giáo phụ tùy (xây dựng cơ sở, tổ chức lễ hội, đi ra nước ngoài…) và bị tước đoạt những tự do tôn giáo cơ bản (độc lập trong điều hành, tự quyền trong sinh hoạt, truyền đạo ra xã hội, giáo dục thanh thiếu niên, có phương tiện truyền thông riêng, có tín đồ tham gia hàng lãnh đạo chính trị…). Chấp nhận Luật Tín ngưỡng Tôn giáo là tiếp tục góp phần dung dưỡng chế độ vô thần độc tài toàn trị !” 2- Hội Nhà Báo VN hôm 16 tháng 12 có công bố “10 qui định đạo đức nghề nghiệp người làm báo Việt Nam”. Đây là một trong những hành động thực hiện Nghị quyết Trung ương IV khóa XII của cộng đảng về “tăng cường xây dựng, chỉnh đốn đảng, ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ”. Đúng theo bản chất của chế độ là lèo lái, khống chế mọi tư tưởng và tâm tình của con người, để chúng hoàn toàn quy về đảng, phụng sự đảng, củng cố sự cai trị của đảng, nên điều đầu tiên trong cái mang tên “Đạo đức nghề nghiệp của người làm báo” là “trung thành với sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc VN xã hội chủ nghĩa dưới sự lãnh đạo của đảng CS” với lý do (trấn an lương tâm) và mục đích (lường gạt trí não) là “vì lợi ích của đất nước, vì hạnh phúc của nhân dân, góp phần nâng cao uy tín, vị thế VN trên trường quốc tế”. Và điều thứ mười, chốt lại lần cuối cho chắc ăn, là phải “cam kết thực hiện những qui định đã nêu ra vì đó là bổn phận, nguyên tắc hành nghề, lương tâm và trách nhiệm của báo chí trong nước”. Cao cả vậy ư!?! Ngay lập tức, theo đài Á châu Tự do ngày 28-12-2016, bảng quy định trời đánh này đã gặp phải phản ứng mãnh liệt của những nhà báo còn có lương tâm, vốn hiểu rằng phóng viên, ký giả là tôi tớ cúa sự thật chứ không phải là công cụ của chế độ, của cộng đảng. Chẳng hạn ông Trần Ngọc Quang, từng làm cho báo của Bộ Y tế và báo đảng tỉnh Phú Yên nhưng nay là một nhà báo độc lập, đã phát biểu: “Cái này là qui định của một hội nhà báo đang ăn lương của đảng CS. Làm báo theo cái lối o bế như vậy nó mâu thuẫn với đạo đức nghề nghiệp. Nhà báo là những cần ăng-ten của xã hội, phải dự báo được cho toàn xã hội những cái nhạy cảm nhất. Đó là sự phát hiện tất cả những cái gì trái với đạo lý, trái với chân lý. Còn nếu cứ làm báo theo cách chỉ đạo, làm báo theo cái lối đó thì tất cả đều qua kiểm duyệt hết. Hội Nhà Báo VN nằm trong một số những tổ chức mà đảng lập ra, làm báo mà lại là đảng viên CS thì đấy là việc họ qui định với họ. Người ta không thích nghe nói thẳng nói thật vì nó trật lỗ tai, nói thẳng với đảng, góp ý với đảng thì đảng không nghe, đấy là bi kịch của một đất nước”. Đối với ông Bùi Văn Bồng, nguyên trưởng đại diện báo Quân Đội Nhân Dân vùng Đồng bằng sông Cửu Long, thì bộc bạch: “Không cho cá nhân tự thân đưa ra một cách sống hay một lối sống hay cách diễn đạt tư tưởng gì cả mà cứ phải áp đặt từ trên xuống dưới, đưa vào một khuôn phép chung chung, theo tôi rất vô nghĩa. Một nhà báo luôn luôn phải tôn trọng sự thật, phản ánh đúng sự thậ khách quan, đúng thực tế cuộc sống. Cái thứ hai là nhà báo phải có quan điểm tư tưởng để tự chủ nêu ra những vấn đề mà không chịu sự áp đặt náo khác. Đó là quyền tự do báo chí, tự do tư tưởng, tự do hành nghề của nhà báo”. Phần nhà báo Võ Văn Tạo, từng cộng tác với nhiều tờ lớn như Tuổi Trẻ, Thương Mại, Nông Thôn Ngày Nay, VietnamNet, Lao Động, Kinh Tế Sài Gòn và hiện là thành viên Hội Nhà báo Độc lập, một tổ chức xã hội dân sự, cũng nhận định rằng: “Ở các nước khác, tiêu chuẩn đầu tiên và cốt lõi của nghề báo là trung thực, khách quan, công bằng. Việt Nam thì khác, buộc phải trung thành với đảng với chủ nghĩa xã hội, những cái thứ mà lâu nay đã cũ rích rồi, không hợp với xu thế phát triển của nhân loại văn minh. Điểm lại thì hệ thống CS bao giờ cũng coi trọng công tác tuyên truyền. Báo chí theo quan niệm của đảng chỉ là công cụ tuyên truyền của đảng thôi chứ không phải là báo chí theo chuẩn mực chung của thế giới được”. Một lần nữa, chúng ta nhận thấy rằng đứng trước nguy cơ bị đào thải vì quá bất công và bất lực, quá tàn ác với nhân dân mà hèn với giặc Tàu, quá chồng chất những sai lầm và tội ác, đảng Việt cộng đang cố sức vùng vẫy như con thú dữ quẫy đuôi trước giờ sắp chết vì bị một nhát dao/phát súng trí mạng. Trên thực tế, đảng đang gia tăng cướp bóc tài sản như đất đai của nông dân, tiền bạc của toàn dân (qua những thua lỗ khổng lồ và tham nhũng trắng trợn của các công ty nhà nước lẫn đảng viên cán bộ và qua vụ đổi tiền nếu nó thực sự xảy ra), gia tăng đàn áp những công dân ái quốc chỉ mong cứu nước cứu dân khỏi bao nguy nàn, chỉ muốn cho dân cho nước được nhiều điều lợi (hai án tù khủng khiếp 13 và 12 năm dành cho các ông Trần Anh Kim và Lê Thanh Tùng mới đây và việc tăng lệnh tạm giam cho Ls Nguyễn Văn Đài là những thí dụ)… Trên lý thuyết, đảng tiếp tục đưa những luật lệ và quy định trời đánh nói trên đây hòng dập tắt mọi đòi hỏi về công lý và sự thật, về nhân quyền và dân quyền. Nhưng có dập tắt nổi không khi cơn bão/ngọn sóng biểu tình, khởi kiện của toàn dân đang chực bùng nổ để thanh toán cái chế độ khốn nạn nhất lịch sử Dân tộc này? BAN BIÊN TẬP

 

Ngày 5 tháng 12 vừa qua, Linh mục Nguyễn Đình Thục thuộc Giáo phận Công giáo Vinh, đại diện các nạn nhân của thảm họa môi trường biển, trong bản trình bày trước Quốc hội Đài Loan về tội ác do Formosa gây nên đối với dân sinh và môi trường Miền Trung, đã mạnh mẽ tố cáo: - Điều đáng căm phẫn là từ khi gây thảm họa đến nay, Formosa chưa một lần thông báo cho công luận biết họ đã thải những chất gì vào biển, số lượng bao nhiêu, thải trong thời gian nào! - Điều đáng sợ hãi là một số báo chí trong nước có đưa tin nhiều mẫu cá lấy ở Hà Tĩnh bị nhiễm cyanur, phenol và đặc biệt là kim loại nặng cadimi, chì, sắt, crom và thủy ngân vượt mức cho phép. Nhưng thông tin chính thức về các độc tố này thì lại không có, đang khi người dân đòi hỏi nhà nước phải công bố rõ ràng kim loại nặng trong nguồn gây ô nhiễm là những loại nào, đâu là tác động của chúng đối với môi trường và sức khỏe, tồn dư của chúng trong trầm tích đáy biển sẽ ảnh hưởng đến nhiều thế hệ người Việt ra sao. Hiện giờ hầu như ai cũng nghe nói đến thảm họa Minamata ở Nhật Bản cách đây hơn nửa thế kỷ và đều sợ rằng trong những thập kỷ tới, dân Việt cũng rơi vào tình cảnh tương tự. Nên từ khi thảm họa xảy ra, người dân không dám dùng các loại thủy hải sản (cá, tôm, nghêu, mực, muối, nước mắm…) vì chẳng biết những chất độc đã nhiễm vào chúng sẽ ảnh hưởng như thế nào đến sinh mạng. Và tình trạng này sẽ còn kéo dài bao lâu nữa? - Điều đáng ngỡ ngàng là người dân, đặc biệt những ai cảm thấy sức khỏe có vấn đề sau khi tiếp xúc với nước biển hay tiêu thụ sản phẩm biển, gặp rất nhiều khó khăn để lấy kết quả xét nghiệm liên quan đến kim loại nặng trong cơ thể của mình với những lý do rất khó hiểu. Hiện tại chỉ có một kết quả của một bệnh nhân cho thấy hàm lượng thủy ngân và chì trong máu vượt quá mức cho phép. Về bệnh tật, mặc dù chưa được chính thức công nhận, nhưng thông tin trên mạng xã hội ghi nhận ít nhất đã có ba trường hợp tử vong sau khi ăn cá biển. Một thợ lặn làm việc cho Formosa đã chết sau ngày bị nhiễm độc. Những thợ lặn khác cũng có các triệu chứng tương tự. Dĩ nhiên, tất cả những sự mập mờ lấp lửng, bưng bít thông tin (từ phía Formosa và nhà cầm quyền) mà linh mục Nguyễn Đình Thục đã tố cáo ở trên không có gì mới, chỉ có điều là chúng được nói lên công khai tại chính nơi Formosa đặt bản doanh, sào huyệt, trong một nỗ lực mới để duy trì “ngọn lửa” Formosa. Xin lưu ý: linh mục Thục cũng là một trong nhiều người (chức sắc và tín đồ) tại Giáo phận Vinh đã làm cho ngọn lửa Formosa bùng cháy qua những vụ đưa đơn đòi bồi thường, nộp hồ sơ quyết khởi kiện và xuống đường biểu tình cách đông đảo… Nhưng ngoài những việc “tiêu cực” nói trên đây, đảng và nhà nước Việt cộng còn thực hiện nhiều việc “tích cực” hơn nữa. Thời gian qua, đó là bao che dung dưỡng cho Formosa tiếp tục hoạt động, tiếp tục xả thải, tiếp tục đầu độc môi trường sau khi đã được nó thí cho một số tiền gọi là “bồi thường” hết sức bẻo bọt đến độ khốn nạn. Đó là không truy tố toàn bộ những quan chức chóp bu đã đưa tên tội phạm môi trường khét tiếng ấy vào VN hoặc đã lên tiếng bênh vực nó suốt mấy tháng trời cho tới cuộc họp báo chính phủ ngày 30-06. (Mới đây có truy tố -kiểu mỵ dân- một tên nhãi nhép là cựu chủ tịch xã Kỳ Anh về tội tham nhũng). Đó là tung toàn thể bộ máy công quyền, khối báo chí tay sai, dàn công an mạng, đám dư luận viên đồng loạt gọi đại thảm họa là “sự cố môi trường”, ngoác miệng tối thiểu hóa các nguy cơ, lùng sục những ai vạch trần vụ việc, vu khống chửi bới các cá nhân và tổ chức lên tiếng bảo vệ môi trường. Đó là trấn áp khốc liệt những cuộc biểu tình lớn nhỏ của nhân dân, của giáo dân nhằm tố cáo thủ phạm Formosa lẫn đồng phạm và đòi được bồi thường thiệt hại. Đó là hăm dọa, đánh đập, bắt bớ, xử tòa những công dân yêu cầu phải cho đất nước được sống trong một sinh thái an toàn. Đó là thay vì vận dụng tất cả mọi phương tiện kỹ thuật để thanh tẩy biển, tiêu diệt cá tôm nhiễm độc, khôi phục các rặng san hô, thì lại thỉnh thoảng họp báo để tuyên bố đại dương đã tự làm sạch mà không ngượng miệng, rồi xúi dân cứ đi tắm biển, nuôi trồng và tiêu thụ thủy sản. Đó là thay vì khôi phục và bảo vệ ngư trường ở miền Trung, để luôn có những “cột mốc bảo vệ chủ quyền đất nước trên Đông hải” vốn đang bị Tàu cộng lăm le chiếm đoạt, thì lại tìm cách buộc ngư dân phải chuyển nghề, rời biển, lên sống trên đất, qua lao động tận bên Lào, để lũ Bắc phương xâm lược dễ dàng hoàn tất kế hoạch. Đó là quyết tâm thực hiện một vụ Formosa thứ hai: xây dựng nhà máy thép mới với vốn của Trung Quốc ở Cà Ná, Ninh Thuận, mang tên Tôn Hoa Sen, để phối hợp cùng tên tội phạm ở Vũng Áng giết chết toàn bộ nguồn thủy sản của miền Trung và làm cho lãnh hải VN càng thêm thênh thang rộng mở cho Hán cộng tràn vào. Chưa kể vụ một nhà đầu tư Trung Quốc đang dự trù xây dựng nhà máy kẽm tại khu kinh tế Chân Mây–Lăng Cô, Thừa Thiên-Huế, cũng sát bên bờ biển. Mới đây, còn có những sự việc động trời như vụ tàu kiểm ngư của Thanh Hóa đâm chìm tàu đánh cá của ngư dân sáng ngày 16-11-2016 trên chính vùng biển Việt Nam. Như vụ đại tá Đặng Hoài Sơn, trưởng công an thị xã Kỳ Anh, Hà Tĩnh –với lời lẽ hăm dọa– đã buộc một ngư dân Đông Yên gỡ bỏ khỏi Facebook video clip mà anh đã quay được về chiếc tàu (nghi là từ Formosa ra) đang đổ hàng trăm tấn chất thải tại biển Vũng Áng ngày 20-11-2016. Rồi vụ sư đoàn 324 thuộc quân khu 4 vừa có cuộc diễn tập mà tình huống đặt ra là các chiến sĩ vượt sông để tấn công mục tiêu trên địa bàn Nghệ An. Theo công luận, mục tiêu giả định này chính là Giáo phận Công giáo Vinh nói chung và đầu não là tòa giám mục Vinh nói riêng (nằm bên một bờ sông) ở Xã Đoài. Trong quá khứ, sư đoàn 324 này từng đàn áp đẫm máu vụ giáo dân nổi dậy ở Quỳnh Lưu vào năm 1956, nơi mà mới đây, vào tháng 6-2016, cũng đã diễn ra một cuộc biểu tình phản đối Formosa từ phía các giáo dân. Tất cả mọi động thái đó của nhà cầm quyền đều nằm trong kế hoạch “nhận chìm vụ cá chết” và “dập tắt ngọn lửa Formosa” hầu bảo vệ sự thống trị đầy sai lầm, tội ác và thất bại của đảng. Nhưng dập tắt ngọn lửa Formosa sao được khi –vì ngu dốt? vì sợ hãi? vì đồng lõa? – Việt cộng đã ngửa tay nhận số tiền bồi thường 500 triệu đôla mà rõ ràng là chẳng thấm vào đâu so với thảm họa của môi trường và đòi hỏi của các nạn nhân đủ loại. Dĩ nhiên nhà nước đã có kế hoạch hỗ trợ cho tất cả những ai làm kinh tế biển ở 4 tỉnh miền Trung. Như ngày 21-10, với bản tin: “Địa phương đầu tiên chi trả bồi thường từ Formosa cho ngư dân”, báo VNExpress cho biết nhiều xã vùng duyên hải thuộc tỉnh Thừa Thiên-Huế đã được nhận tiền tạm cấp bồi thường là 400 tỷ đồng. Cũng tờ báo trên, ngày 16-11, lại loan tin ngư dân Quảng Trị được bồi thường lên tới 500 tỷ. Tuy nhiên, báo chí lề dân thời gian gần đây lại loan những tin tức không mấy tốt đẹp về vụ này, đặc biệt tại những địa phương thiệt hại nhiều hơn là Quảng Bình, Nghệ An, Hà Tĩnh. Dân Làm Báo ngày 25-10 cho hay: hôm nay, nhiều người dân xã Thạch Hạ đã đồng loạt vây hãm trụ sở UBND thành phố Hà Tĩnh biểu tình đòi đền bù thiệt hại do Formosa gây ra. Video và hình ảnh cho thấy người dân cầm theo băng-rôn lớn với dòng chữ: ---“Formosa làm thiệt hại nghề nghiệp và đời sống chúng tôi. Đề nghị chính quyền các cấp thực hiện công bằng”. ---“Formosa gây thảm họa, chúng tôi đang chịu hậu quả, đề nghị chính quyền giúp đỡ”. --"Các hộ dân xã Thạch Hạ đề nghị UBND tỉnh, UBND thành phố đền bù thiệt hại do Formosa gây ra” và đòi gặp lãnh đạo thành phố để gửi đơn khiếu nại. Đáp lại, nhà cầm quyền chẳng những không dám gặp dân, mà còn đóng kín cổng văn phòng, đồng thời huy động lực lượng công an ra ngăn chặn và không cho người dân vào bên trong để nộp đơn. Đài Á Châu Tự Do ngày 07-12 loan tin: Khoảng hơn 2.000 ngư dân xã Quảng Xuân, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình, đã biểu tình tại nhà văn hóa thôn Xuân Hòa của xã vào sáng hôm nay để phản đối quyết định đền bù thiệt hại cho người dân bị ảnh hưởng do thảm họa môi sinh mà họ cho là không công bằng. Số người biểu tình này cũng là giáo dân xứ Xuân Hòa, hạt Hướng Phương, giáo phận Vinh. Linh mục Mai Xuân Ái, chủ chăn của họ phát biểu: “Dân bức xúc ở chỗ Nhà nước chưa đền bù cho dân; nhưng cô giáo ở các trường đòi nợ học sinh bắt phải đóng học phí, bảo hiểm y tế trong khi không tổ chức khám theo quyền lợi của các em. Một lý do nữa là người đáng đền bù lại không đền bù, còn người đáng hỗ trợ lại kêu lên… Dân không tán đồng cách làm của cơ quan chức năng nên họ quyết tâm xuống đường để đòi lại công lý.” Trang mạng Tin Mừng Cho Người Nghèo ngày 12-12 cho biết: Hàng ngàn người dân vùng biển thuộc xã Kỳ Hà, Kỳ Vân và Kỳ Tân, tỉnh Hà Tĩnh đã quy tụ ngay đoạn đường đi vào thị xã Kỳ Anh, quốc lộ 1A, biểu tình đòi hỏi Formosa cút khỏi Việt Nam và yêu cầu nhà cầm quyền bồi thường thỏa đáng cho họ. Lý do chính khiến bà con xuống đường là vì Việt cộng đang làm ngơ trước sự mất mát cơ nghiệp của người dân và cả dân tộc, các gia đình lâm cảnh nghèo túng, trẻ em thất học dài dài… Nhiều băng-rôn biểu ngữ được bà con mang theo có nội dung: -- “Khởi tố Formosa”, -- “Formosa là thảm họa của đất nước”, --“Tôi cần biển, cần tôm, cần cá, không cần sắt thép”… Tất cả các cuộc biểu tình (mà trên đây chỉ là vài ví dụ tiêu biểu) ngày càng cho thấy Việt cộng không có thiện chí và chẳng đủ khả năng giải quyết đại thảm họa hiện thời của dân tộc. Mà từ xưa tới nay, có thảm họa lớn bé, khủng hoảng to nhỏ nào mà Việt cộng đủ tâm và đủ tầm để giải quyết ổn thỏa, ích lợi cho dân cho nước? Vì bản chất chế độ là quyết nắm mọi tài nguyên quốc gia (vật chất), mọi tư tưởng con người (tinh thần) để giữ mọi quyền lực, bất chấp dân tình đói khổ, đất nước điêu linh và giống nòi suy bại. Tất cả các cuộc biểu tình trên đây cũng ngày càng cho thấy giải pháp hữu hiệu hiện thời là tỏ bày sức mạnh tập thể, quyền lực nhân dân qua các cuộc xuống đường đông đảo và liên tục. Bên Đông Âu thập niên 80-90 thế kỷ trước, các giáo hội Công giáo, Tin lành, Chính thống một đàng vừa tổ chức những buổi cầu nguyện tập thể, thường xuyên, khắp cả nước cho quê hương, đàng khác vừa thiết lập thói quen xuống đường sau buổi thờ phượng Chủ nhật: lễ xong, từ mọi nhà thờ trong thành phố, tín đồ kéo nhau ra quản trường trung ương. Các lãnh đạo tinh thần tại Việt Nam có dám thử như vậy không, có dám bắt chước những đồng nghiệp bên trời Âu mà nay được xưng tụng là mục tử của Giáo hội và là anh hùng của Dân tộc? BAN BIÊN TẬP

 

1- Ba nhân tố thống trị con người của chế độ Cộng sản Ông Milovan Djilas (1911-1995), từng là phó tổng thống Nam Tư bên cạnh Tito, sau đó phản tỉnh rồi bị bỏ tù, có viết một cuốn sách tố cáo Cộng sản rất sâu sắc và nổi tiếng mang tên “Giai cấp mới” (bản dịch tiếng Việt đăng trên Talawas 2005). Trong tác phẩm ấy, có những đoạn đáng nhớ như sau: “Chủ nghĩa CS là chủ nghĩa toàn trị với ba nhân tố thống trị con người quyền lực, sở hữu và tư tưởng cả ba đều là độc quyền sở hữu của một đảng chính trị duy nhất hay như tôi đã trình bày và gọi ở trên là “Giai cấp mới”, còn trong tình hình cụ thể hiện nay thì là độc quyền của nhóm chóp bu của đảng đó hay giai cấp đó. Không có chế độ toàn trị nào trong quá khứ và cả hiện nay, ngoài chế độ CS, có được cùng một lúc cả ba tác nhân thống trị đối với con người như vậy”. (Ch. Bản chất, đoạn 2). “Tước bỏ quyền của những người CS đối với sở hữu cũng có nghĩa là thủ tiêu họ như một gia cấp. Đấu tranh để buộc họ cho những lực lượng xã hội khác tham giai quản lí tài sản (giống như các nhà tư sản bị các cuộc đình công và quốc hội buộc phải cho công nhân tham gia vào việc phân chia lợi nhuận) cũng có nghĩa là tước bỏ của họ độc quyền đối với tài sản, độc quyền tư tưởng và độc chiếm chính quyền. Đấy sẽ là khởi đầu của dân chủ và tự do dưới chế độ CS”. (Ch. Giai cấp mới, đoạn 3). Ở đây chỉ xin nói đến nhân tố thống trị con người thứ hai của CS: “độc quyền sở hữu tài sản”, tức chỉ mình làm chủ mọi tài nguyên đất đai của quốc gia. Tại VN, điều này đã bắt đầu từ cuộc Cải cách Ruộng đất ở miền Bắc thập niên 50 của thế kỷ trước. Nay ai cũng biết cuộc cải cách này không phải là đem lại công bằng xã hội, càng không phải “thực hiện ước mơ nghìn đời của nông dân: có ruộng cho người cày”. Vì sau khi một số bần cố nông và bần nông được chia ruộng, thì năm 1957-1958, đảng CS đã lùa họ vào hợp tác xã để tập thể hoá nông nghiệp, nghĩa là họ hết làm chủ ruộng đất của mình. Đến khi sửa đổi Hiến pháp năm 1980, bằng điều khoản 19+20, Đảng quốc hữu hoá toàn bộ ruộng đất trong cả nước dưới mỹ từ lừa đảo: “thuộc sở hữu toàn dân… do nhà nước thống nhất quản lý”! Đến khi có Luật Đất đai (1993), điều đầu tiên vẫn chính là: “Đất đai thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước thống nhất quản lý”. Hiến pháp 2013, đ. 53 còn trắng trợn hơn nữa: “Đất đai, tài nguyên... là tài sản công thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý”. Điều này dễ hiểu. Muốn độc quyền cai trị đất nước dài lâu, thì ngoài việc độc quyền định hướng tư tưởng nhân dân qua việc phải nắm cho được các phương tiện truyền thông, các trường học lớn nhỏ, các tổ chức văn hóa và tinh thần… đảng còn phải độc quyền sở hữu tài nguyên đất nước, một là để làm giàu cho mình, cụ thể cho nhóm chóp bu trong đảng, hai là để trả lương cho các lực lượng bảo vệ chế độ, ba là để nắm bao tử của đại đa số nhân dân, vốn làm nông nghiệp. Thành ra phải nói vấn đề ruộng đất ở VN (như ở các nước CS khác) không đơn thuần là vấn đề kinh tế mà chủ yếu là vấn đề chính trị, vì ruộng đất không chỉ là điều kiện để phát triển quốc gia mà còn là và nhất là phương tiện để đảng duy trì quyền lực của mình. Từ khi bộ sậu lãnh đạo Ba Đình buộc phải đổi mới kẻo phải chết chùm cả nước, chấp nhận kinh tế thị trường, cho ngoại quốc vào đầu tư từ năm 1985, vấn đề đất đai lại nổi lên với những bi kịch mới. Chủ trương quy hoạch đô thị, phát triển khu kỹ nghệ, kiếm đất cho các công ty nước ngoài thuê mướn để xây dựng nhà máy… đã động đến hàng triệu con người lâu nay sống trên mảnh đất mà dù chỉ được sử dụng chứ không được sở hữu, họ vẫn tạm yên lành. Nghĩa là họ buộc phải rời bỏ nhà cửa, ruộng vườn đã thừa hưởng từ cha ông, đã lấy đó làm kế sinh nhai, đã bao năm gắn bó máu thịt, để nhường chỗ cho những chủ nhân mới với những công trình mới. 2- Tranh chấp về đất đai hay tranh đấu vì đất đai? Vấn đề là họ phải rời bỏ nhà đất không phải vì có những kẻ mưu sâu thế mạnh trong xã hội đến lừa đảo, ức hiếp, hay là vì có thỏa ước trực tiếp “thuận mua vừa bán” với những người cần đất. Tuyệt đại đa số các trường hợp rời bỏ nhà đất tại VN hôm nay chính là bị cưỡng bức bởi nhà cầm quyền. Thay vì được tự do thương thuyết rồi bằng lòng giá cả với những công ty xí nghiệp bản địa hay ngoại quốc cần đất (như thường thấy ở hầu hết mọi nơi trên toàn thế giới), thì hàng vạn, và có thể tới hàng triệu thị dân lẫn nông dân VN đã bị nhà cầm quyền trước tiên dùng biện pháp hành chính với lệnh “thu hồi đất” (dựa trên nguyên tắc bất công phi lý là đối với đất đai, người dân chỉ có quyền sử dụng), kèm theo mức bồi thường do chính nhà nước ấn định. Trong đa phần trường hợp, mức bồi thường này -nếu bằng tiền- thì không tương xứng, chẳng đủ để mua nhà mới, tậu đất mới, học nghề nghiệp mới và có vốn làm ăn mới. Có trường hợp chỉ bằng 1-2% thực giá, hết sức khốn nạn và trắng trợn! Nếu bằng đất thì lắm khi phải di dời tới những nơi không thể sống và làm ăn như cũ được. Ví dụ trường hợp mấy trăm gia đình thuộc giáo xứ Đông Yên, Hà Tĩnh, vốn nằm cạnh Vũng Áng và làm nghề biển nhưng nay phải dời lên Đèo Ngang với muôn ngàn khốn đốn. Nếu người dân không đồng thuận mức đền bù hoặc chỉ muốn định cư tại chỗ (trường hợp tập thể như giáo dân Cồn Dầu Đà Nẵng, cư dân bán đảo Thủ Thiêm, nông dân Hưng Yên… trường hợp cá thể như gia đình Nguyễn Trung Can+Mai Thị Kim Hương+Nguyễn Mai Trung Tuấn hoặc chùa Liên Trì của Hòa thượng Thích Không Tánh…) thì a lê hấp, nhà cầm quyền sai lực lượng hùng hậu gồm công an, dân phòng, đầu gấu tới cưỡng chế bằng bạo lực. Có khi sau đó còn bỏ tù và san bằng nhà cửa. Một ví dụ điển hình là trường hợp bà Cấn Thị Thêu, dân oan Dương Nội. Từ cuối năm 2007, nhà cầm quyền tỉnh Hà Tây cũ (nay là quận Hà Đông, Tp Hà Nội) đã ra hàng loạt quyết định thu hồi đất mà không tổ chức cho dân được họp bàn, được đào tạo nghề nghiệp mới; các quy trình thủ tục thu hồi lại mắc nhiều sai phạm, khiến hàng nghìn người lâm cảnh thất nghiệp. Khi đó bà Cấn Thị Thêu đã đứng lên phản đối việc làm trái luật ấy, nhất là việc bồi thường quá rẻ mạt. Đền bù cho dân với giá 201.600 đồng/1m2, Trung tâm quỹ đất của quận Hà Đông sau đó rao bán trên mạng với giá khởi điểm là 31.500.000 đồng/1m2, gấp 150 lần giá đền bù. Tiếp đến bà tập hợp những ai cùng cảnh ngộ để đấu tranh đòi quyền lợi. Nhưng nhà cầm quyền vẫn sử dụng bạo lực để cưỡng chiếm đất. Ngày 28-11-2012 hàng chục tên đầu gấu xã hội đen kéo đến nhà bà đe dọa giết cả gia đình. Ngày 25-4-2014, nhà cầm quyền đã sai hàng nghìn công an bộ đội, côn đồ đầu gấu về đàn áp và tước đoạt đất đai của nông dân Dương Nội. Bà Thêu lúc ấy đang ghi hình mọi diễn biến thì đã bị đánh bất tỉnh và sau đó bị đưa về trại giam. Ngày 19-09 rồi 25-11-2014, qua hai cấp tòa, bà đã bị tuyên án 15 tháng tù với tội danh "chống người thi hành công vụ". Mới đây, cũng qua hai cấp tòa (20-09 và 30-11-2016) bà lại bị kết án 20 tháng tù vì đã tiếp tục tranh đấu đất đai. Thành ra phải nói ở VN, tranh chấp về đất đai (giữa cá nhân với cá nhân, với tập thể, hay thậm chí với một cơ quan nhà nước) cũng có như mọi nơi trên hoàn cầu, nhưng rất ít so với việc nhà cầm quyền tước đoạt từ nhà đến vườn, từ ruộng đến sạp chợ của người dân để quan chức chia chác cho nhau hay bán lại giá cao ngất trời cho các công ty xí nghiệp ngoại quốc hoặc bản địa, khiến người dân phải tranh đấu, một cuộc tranh đấu vì đất đai, mà lại tranh đấu trong vô vọng, làm nên hiện tượng và tầng lớp DÂN OAN chưa từng có trong lịch sử Dân tộc. Và có thể nói đây là vấn đề nhân quyền lớn nhất tại VN hiện nay. 3- Dân oan phải chăng không tranh đấu cho nhân quyền? Tuy nhiên có người nói Dân oan chỉ đấu tranh cho lợi riêng, hay cùng lắm là cho dân sinh chứ không phải cho nhân quyền, và càng không phải cho nhân quyền của toàn thể dân Việt!?! Trước hết, xin lưu ý rằng các Tuyên ngôn và Công ước Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc đã xác định con người có 26 nhân quyền cơ bản: 8 quyền về thân thể, 6 quyền về an cư, 8 quyền về lạc nghiệp, 4 quyền về tự do dân chủ. Để an cư, để lạc nghiệp, chẳng cần phải có một ngôi nhà để ở, để sinh hoạt, để làm ăn buôn bán? một mảnh đất để cày bừa, trồng tỉa, để nuôi gia súc và đào ao cá (như phần lớn dân Việt vốn làm nghề nông) sao? Nay bị nhà cầm quyền ngang nhiên tước đoạt những thứ quan yếu đó cách bất công và bằng bạo lực, các nạn nhân đứng lên đòi lại, đó chẳng phải là vì nhân quyền sao? Tuyên ngôn Nhân quyền còn nói rõ con người có quyền sở hữu tài sản. Đồng ý là các dân oan đòi nhà đất trước hết bị thúc đẩy bởi sự bất công giáng xuống cho bản thân và gia đình họ (đa phần các nhà đối kháng VN hiện đứng lên đòi tự do, dân chủ cũng chẳng đi từ kinh nghiệm bị đàn áp của mình sao?). Nhưng khi đấu tranh cho chính mình như thế thì xã hội cũng được hưởng lợi từ những thành quả mà cuộc đấu tranh của họ mang lại. Đó là hai mối liên hệ có tính hỗ tương, gắn liền với nhau. Ngoài ra, như đã nói trên, vấn đề đất đai tại VN bao trùm tất cả mọi người Việt (vì ai cũng chỉ có quyền sử dụng mảnh đất trên đó mình đang sinh sống hay đang sản xuất). Dân oan khi tranh đấu đòi lại đất chính là đánh vào nguyên tắc mang tính chất và hậu quả chính trị: "Nhà nước sở hữu đất đai" hết sức vô lý và phi pháp, khiến mọi người ý thức rằng đó là một nguyên tắc không thể chấp nhận. Còn nguyên tắc đó thì đảng CS đúng là đảng cướp sản, cướp tài sản và cướp tâm trí để kéo dài việc cướp quyền lực như Milovan Djilas từng phân tích về 3 nhân tố thống trị của chế độ. Ngoài ra, cũng phải thấy rằng từ vài năm qua, lực lượng dân oan cũng đã lên tiếng trước các bất công xã hội khác và vì những loại nạn nhân khác, chứ không chỉ ôm đơn kêu gào vô vọng như chục năm trước đây. Nào là dân oan bị đánh, bị bắt, bị bỏ tù theo điều 258. Nào là dân oan tham gia kêu gào công lý cho tử tù bị án oan. Nào là dân oan hợp lực đấu tranh bảo vệ môi trường, lên tiếng bênh vực các nhà dân chủ, tham gia các phiên tòa xử những người đối kháng. Họ cũng ngày càng tiến bộ về khả năng viết, nói, trình bày, lập luận, giao tiếp, kết hợp trong đấu tranh. Và phải nhớ là rất nhiều dân oan đã bị đánh đập tàn bạo, bị giam nhốt bất công và bị kết án nặng nề. Giải Nhân quyền VN trao cho hai thủ lĩnh dân oan là bà Cấn Thị Thêu và bà Trần Ngọc Anh năm nay là lời công nhận phong trào dân oan đấu tranh đòi đất chính là đòi nhân quyền, và qua nhiều hành động khác, họ là một lực lượng đấu tranh nhân quyền rất đáng khâm phục và rất đáng được hỗ trợ. BAN BIÊN TẬP

 

Là người Việt Nam trong lẫn ngoài nước không ai không biết Tổ quốc Việt Nam của chúng ta đang suy vong, nghĩa là suy yếu và đi đến diệt vong vì hai kẻ thù: nội thù và ngoại thù. Nội thù là chính đảng Cộng sản Việt Nam, nhất là Bộ Chính trị và Trung ương đảng, những kẻ đã và đang ngang nhiên tước đoạt mọi nhân quyền và dân quyền của Đồng bào, mọi quyền tự chủ và tự quyết của Dân tộc suốt hơn 70 năm qua. Chúng tự tung tự tác trên đủ mọi phương diện. Trên phương diện chính trị, chúng đã thiết lập một chế độ độc tài và toàn trị kiểu Stalin, thầy của chúng. Qua Hiến pháp và trên thực tế, đảng Việt Cộng tự cho mình là lực lượng duy nhất lãnh đạo đất nước, cai trị xã hội, không chấp nhận tranh quyền với bất cứ chính đảng nào khác, chẳng quan tâm đến tiếng nói của bất cứ công dân nào ngoài đảng. Cá nhân và tổ chức nào đứng lên đòi thiết lập một thể chế đa nguyên đa đảng, dân chủ văn mình thì liền bị trấn áp tàn nhẫn. Hậu quả là bầu khí chính trị trong đất nước trở nên nghẹt thở, nhân dân bị đối xử như thần dân nô lệ chứ không phải như những con người, nhiều đường lối sai lầm được thản nhiên hoạch định mà bất chấp hiệu quả lẫn hậu quả và chẳng lo phải chịu trách nhiệm, bởi lẽ không có sự phê phán và kiểm soát độc lập nào. Đất nước do đó rơi vào các cơn khủng hoảng đủ loại. Trên phương diện kinh tế, chúng đã đưa ra nhiều chính sách lỗi thời, nếu không muốn nói là nực cười phi lý, như kinh tế thị trường “theo định hướng xã hội chủ nghĩa” với các công ty, tập đoàn quốc doanh làm chủ đạo, và coi nhà nước là sở hữu chủ mọi đất đai tài nguyên. Thực tế, đó là nền kinh tế tư bản hoang dã, chỉ tạo cơ hội cho người của đảng làm giàu, tham nhũng và phá hoại, tận khai thác đất nước và tận bóc lột nhân dân. Hậu quả là tài nguyên quốc gia ngày càng cạn kiệt: rừng hết, mỏ sạch; môi trường sinh thái ngày càng ô nhiễm: biển chết, sông tàn (bằng chứng thê thảm nhất là vụ Formosa Vũng Áng), kinh tế quốc gia và giá trị đồng tiền càng lúc càng đi xuống, mức độ lạm phát và nỗi khổ dân sinh càng lúc càng lên cao, nguy cơ vỡ công nợ và rỗng công khố đang đến gần. Nhà nước thường xuyên đi vay nợ mới để trả nợ cũ. Gần 30 triệu tiền nợ đang đè lên vai mỗi người dân từ già đến trẻ. Hàng chục triệu dân oan mất đất mất nhà, mất nghề mất nghiệp đang khiếu kiện trong vô vọng và đang rên siết trong tuyệt vọng. Trên phương diện xã hội, đám nội thù ấy đã áp dụng những phương cách điều hành đất nước và quản lý con người hết sức bất nhân và thâm độc, do tâm lý thường trực lo sợ bị dân ra tay tước quyền, bởi lẽ chúng đã cướp quyền từ tay dân. Đảng CS dùng bạo lực và gian dối để đối xử với mọi tầng lớp đồng bào, mọi tổ chức xã hội dân sự; biến nhà nước, quốc hội, tòa án, báo chí thành tay sai mù quáng và ngoan ngoãn (dù nhiều thành viên trong đó không phải là không có trí tuệ, nhận thức); biến công an, quân đội và mặt trận thành công cụ vô tâm và tàn nhẫn, chỉ biết theo mệnh lệnh chứ không theo luật pháp, lại càng không theo tiếng lương tâm, chỉ biết còn đảng còn mình, nghĩa là còn đảng còn lợi; biến những ai đòi sự thật và công lý, nhân quyền và tự do, độc lập Tổ quốc và toàn vẹn lãnh thổ, thành kẻ thù phải trấn áp khốc liệt: sách nhiễu cuộc sống, bao vây kinh tế, hăm dọa thân nhân, quản chế tại gia, tống vào tù ngục và nếu cần thì thủ tiêu sinh mạng. Hậu quả là Đồng bào sống nơm nớp lo âu, thấy tương lai mịt mờ đen tối; vô số công dân chỉ muốn đi qua nước ngoài sinh sống cho yên phận. Thậm chí cả những doanh nhân giàu có và đảng viên cao cấp cũng tính con đường bay ra ngoại quốc để an hưởng gia tài họ đã bóc lột từ đất nước và đồng bào, vì ở lại trong một chế độ không còn luật pháp như hiện nay, tiền bạc và sinh mạng của họ cũng bị đe đọa. Trên phương diện văn hóa, Việt cộng từ thời Hồ Chí Minh đã quyết tâm xây dựng một thứ “đạo đức cách mạng” với hai nguyên tắc: cứu cánh biện minh cho phương tiện và những gì có lợi cho đảng đều tốt lành, nghĩa là một nền luân lý không nhằm hướng thượng con người mà chỉ nhằm củng cố Cộng đảng. Đảng tự nhận là đạo đức văn minh. Chúng muốn biến giới trí thức dân sự lẫn tôn giáo thành đám tay sai, thành những dư luận viên cao cấp, những phản biện gia trung thành, biến các giáo hội thành loa tuyên truyền, đồ trang sức, mất hết khả năng đề kháng, biến mọi hình thức văn hóa nghệ thuật và nền giáo dục thành phương tiện phục vụ chế độ và lò đẻ ra những tâm hồn nô lệ bạc nhược. Hậu quả là văn hóa dân tộc ngày càng suy đồi, đạo đức truyền thống ngày càng tiêu biến, giềng mối xã hội ngày càng tan vỡ (nhất là từ sau cuộc Cải cách Ruộng đất). Bạo hành và lường gạt tràn lan khắp nơi, con người giành giật nhau mà sống, theo gương giới thượng tầng lãnh đạo và các cơ quan công quyền vốn ngày đêm chỉ nghĩ đến chuyện đàn áp và bóc lột. Trên phương diện ngoại giao, chúng bảo thủ quan niệm phân thế giới làm hai: tư bản dân chủ là kẻ thù và cộng sản độc tài là bạn hữu. Chúng bang giao với thế giới văn minh Âu Mỹ không ngoài mục đích kiếm lợi về kinh tế thương mãi chứ không phải học đòi các giá trị dân chủ nhân văn. Chúng tham gia các định chế nhân quyền của hoàn vũ nhưng là để lấp liếm sự đàn áp nhân quyền ở nội quốc. Chúng còn muốn lừa gạt cả Vatican và các tổ chức lãnh đạo tôn giáo cao cấp trên thế giới để dễ bề thao túng các Giáo hội bản địa. Chính vì lẽ đó, cộng với các thất bại nói trên, VN chẳng hề được quốc tế thực sự hợp tác và tôn trọng. Nhưng đảng CSVN lại đặc biệt gắn bó với đảng CS Trung quốc với nhiều lý do: vì dây ràng buộc ý thức hệ, vì mối đe dọa về nội chính đảng, vì món nợ chiến phí và kinh tế, vì những cam kết về an ninh quốc phòng, trong một thái độ thần phục đê hèn quỵ lụy. Chưa có đảng CS nào trên thế giới và trong lịch sử lại lệ thuộc đàn anh (Nga rồi Tàu) với tâm thức nô lệ như đảng CSVN. Và ngoại thù chính là đảng Cộng sản Trung Quốc đó, những kẻ từ hơn 70 năm nay luôn coi đảng CSVN như chư hầu, luôn muốn biến nước Việt Nam thành thuộc quốc, theo truyền thống và não trạng xâm lăng muôn thuở của Đại Hán, luôn tìm mọi cách xâm nhập quốc gia Việt Nam trên mọi địa hạt. Quả thế, CSTQ đang khuynh loát nền chính trị Việt Nam, điều khiển đảng CSVN như con rối, nhân sự lãnh đạo cao cấp của Ba Đình đều phải được sự chuẩn nhận của Trung Nam Hải, quan chức cao cấp nào của Hà Nội cũng đều tỏ ra hữu hảo với Bắc Kinh. CSTQ đang lũng đoạn nền kinh tế thương mại Việt Nam với những công trình xây dựng cơ bản lạc hậu, ít hiệu quả và gây ô nhiễm, với những sản phẩm rẻ tiền nhưng kém phẩm chất và đầy độc hại, với những chiêu trò doanh thương giết chết dần dần các doanh nghiệp của người Việt; đang hiện diện trên đất nước Việt Nam ở nhiều nơi, lập thôn làng phố thị với mưu đồ dần dần đồng hóa nòi giống Lạc Việt, nhất là tại những vị trí chiến lược, quốc phòng trải dài từ nam chí bắc, từ đông sang tây, để ém quân tại đó dưới dạng công nhân xây dựng. CSTQ đang dần dần chiếm lĩnh Đông Hải, chặn đường tiến ra biển của Dân tộc và chặn nguồn thực phẩm biển của Đồng bào; đang vây chặt Việt Nam với hai tiền đồn phía đông mà chúng đã cướp lấy, với hai quốc gia chư hầu phía Tây mà chúng đã thu phục, để từng bước tiến hành các giai đoạn thôn tính mà những tên bán nước như Phạm Văn Đồng, Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười đã phải ưng thuận năm nào tại Thành Đô. Rõ ràng nguy cơ mất tổ quốc, diệt nòi giống đang đến. Dân tộc như con ếch bị luộc trong nồi nước đang sôi lên dần mà vẫn vô tư. Đứng trước những hiểm họa nói trên từ hai kẻ thù của Dân tộc như thế, tất cả những người Việt Nam yêu nước hôm nay không thể cứ cam chịu ngồi yên để “Đảng và Nhà nước lo” được nữa, không thể cứ hy vọng hão là đảng sẽ tự sửa sai, tự đổi mới để canh tân đất nước, hoàn thiện xã hội, cũng như cứ mù quáng tin tưởng là kẻ nội thù sẽ sẽ cùng Dân tộc đứng lên chống kẻ ngoại thù! Đồng đảng và đồ đệ của Hồ Chí Minh chưa bao giờ có ý thức quốc gia đất nước cả. Vụ bao che Formosa và đàn áp những ai phản đối Formosa hiện thời là bằng chứng quá rõ rệt! Tất cả đồng bào hãy vượt thắng mọi e dè, sợ hãi và hãy dũng cảm đứng lên. Tất cả các lực lượng tiến bộ, cụ thể là các tổ chức xã hội dân sự độc lập (trong đó có cả những Giáo hội) hãy cùng nhau gác lại những dị biệt, bỏ qua những thành kiến, để hợp sức hình thành một Liên minh Dân tộc rộng rãi, với mục tiêu trước mắt là thoát cộng và thoát Trung. Cả hai phải cùng tiến hành đồng thời. Các cộng đoàn tôn giáo hãy vận dụng sức mạnh tinh thần vốn nằm nơi cơ cấu của Giáo hội mình, các xã hội dân sự độc lập hãy phát triển khả năng tổ chức của mình, các bạn trẻ –vốn sẽ thừa hưởng tương lai– hãy đem tất cả bầu nhiệt huyết và óc sáng kiến của mình… Tất cả nhằm khơi dậy quần chúng để hướng dẫn họ xuống đường biểu tình đông đảo, trong trật tự và bất bạo động. Những người có lương tri hiện đang công tác trong bộ máy công quyền, kể cả hai lực lượng quân đội và công an, hãy cùng đứng về phía dân tộc, chứ đừng đứng về phía giai cấp cầm quyền trong đảng Cộng sản, bởi vì phần lớn trong số họ nay đã phản bội dân tộc. Theo quy luật tất yếu và theo xu thế thời đại, Đảng có thể mất, nhưng nếu Dân tộc còn thì các anh chị và gia đình vẫn còn. Theo một đề nghị mới đưa ra trên mạng, hãy xây dựng lực lượng toàn dân theo mô hình kim tự tháp. Bí mật lập một tổ bạn 10 người, không cần danh sách. Mỗi người trong tổ bung ra các địa phương khác, lập thêm tổ 10 người. Cứ thế mà tiếp tục. Sau một thời gian, chỉ cần thông báo biểu tình là cả nước sẽ vùng lên. Nghĩa là trong mô hình kim tự tháp này, viên đá đầu tiên không phải nằm dưới chân, mà nằm trên đỉnh. Người có lòng tự nguyện làm viên đá đầu tiên sẽ tập hợp độ 10 người cùng chí hướng. Thí dụ một linh mục, đại đức, một thầy giáo, nhà dân chủ, một công nhân, sinh viên, một blogger, facebooker... sinh hoạt với một nhóm độ 10 người. Bước kế tiếp, mỗi người trong nhóm trở thành viên đá đầu tiên của một nhóm khác. Xây dựng kim tự tháp trong bí mật là an toàn nhất. Không cần danh xưng tổ chức, hồ sơ lý lịch cũng chẳng cần lãnh tụ. Mỗi người là một chiến sĩ yêu nước vô danh. Khó có nội tuyến vì mỗi nhóm thân nhau, tin nhau. Nếu bị phản chỉ bể 1 cell nhỏ, không ngăn được sự phát triển. Không cần huấn luyện, chỉ cần khắc cốt ghi tâm là cố gắng phát triển sức mạnh toàn dân. Chờ ngày cả nước vùng lên tổng biểu tình, đồng thời toàn quốc tổng đình công bãi thị, để dồn VC đến chỗ trao lại quyền cho toàn dân. Các dân tộc Đông Âu đã lật đổ được CS cũng từng làm như thế. BBT

 

Trận lũ lụt ở miền Trung mới rồi (đặc biệt tại Quảng Bình và Hà Tĩnh) được gây ra bởi trời thì ít mà bởi người thì nhiều, chủ yếu do thằng thủy điện Hố Hô nằm giữa biên giới hai tỉnh đã xả lũ cuồng loạn giữa đêm khuya với lưu lượng 1.800 m3/giây trong 4 giờ đồng hồ. Tính đến ngày 17-10-2016, có 35 người chết, 4 người mất tích, khoảng 100.000 căn nhà bị ngập nặng, trâu bò mất mạng cả hàng ngàn con; thiệt hại tài sản, mùa màng vô kể. Riêng tại làng chài Cảnh Dương, Quảng Bình, nước lũ tràn về đã khiến ít nhất 9 tàu bị lật úp, 19 tàu thuyền bạc tỷ khác bị cuốn trôi ra biển. Đó là hình ảnh của nhiều cơn lũ lụt đang ập xuống tập đoàn lãnh đạo chính trị và điều hành kinh tế Việt cộng mà phải nói là do chính tập đoàn ấy tự gây ra cho mình. 1- Trước hết là cơn lũ tài chính, hay nói nôm na là lụt nợ. Theo Vietnamnet hôm 23-10, Chính phủ vừa có báo cáo gửi Quốc hội về hoạt động đầu tư, quản lý, sử dụng vốn nhà nước tại doanh nghiệp trong phạm vi toàn quốc năm 2015. Báo cáo cho hay, các tập đoàn, tổng công ty nhà nước có tổng số nợ phải trả lên đến 1,5 triệu tỷ đồng, tăng 1% so với thực hiện năm 2014. Hệ số nợ phải trả/vốn chủ sở hữu bình quân năm 2015 là 1,23 lần. Thế nhưng vẫn có trường hợp cá biệt: 25 doanh nghiệp nhà nước có tỷ lệ nợ phải trả/vốn chủ sở hữu lớn hơn 3 lần. Trong đó, đứng đầu là Tổng công ty Phát thanh truyền hình thông tin 32,84 lần, Tổng công ty Xăng dầu quân đội 15,41 lần, Tổng công ty Cơ khí xây dựng hơn 10 lần. Một số DNNN có số nợ vay từ các ngân hàng thương mại và tổ chức tín dụng tương đối lớn. Đứng đầu là Tập đoàn Điện lực (134.014 tỷ đồng); Tập đoàn công nghiệp Than–Khoáng sản (42.743 tỷ); Tập đoàn Hóa chất (29.997 tỷ); Tập đoàn Viettel (16.313 tỷ); Vinalines (14.734 tỷ)… Dĩ nhiên toàn là nợ xấu, khó đòi, khó trả. Đang khi đó thì kinh tế ngày càng lụn bại, tài nguyên ngày càng cạn kiệt, dân sinh ngày càng cơ cực, và các doanh nghiệp ấy đang đứng bên bờ vực phá sản. Ngoài ra, theo RFA, Việt Nam phải trả nợ Vốn vay Hỗ trợ Phát triển (gọi tắt là ODA) mỗi năm khoảng 1 tỷ đôla bao gồm cả gốc lẫn lãi. Đó là thông tin Cục quản lý nợ và tài chính đối ngoại thuộc Bộ Tài chính công bố chiều ngày 25 tháng 10 vừa qua. Phát biểu tại buổi họp báo, Phó Cục trưởng Cục Quản lý nợ và tài chính đối ngoại cho biết từ năm 2005 đến 2015, tổng số vốn ODA mà Việt Nam đã ký kết khoảng 45 tỷ đôla, được dùng chủ yếu cho các lĩnh vực cân đối tài chính vĩ mô, phát triển hạ tầng, y tế, giáo dục, biến đổi khí hậu và nông nghiệp. Nhưng do điều hành kinh tế, quản lý tài chánh, sử dụng ngoại tệ vừa ngu dốt vừa tham lam, ăn và phá nhiều hơn làm, nay nhà nước phải thường xuyên vay nợ mới để trả nợ cũ. Dĩ nhiên, tất cả gánh nặng nợ nần nói trên đè xuống trên đầu trên cổ nhân dân từ đời cha đến đời con, đời ông đến đời cháu. Cơn lũ tài chính, nợ nần ấy cuốn trôi tương lai của nhiều thế hệ, và dĩ nhiên cũng sẽ cuốn phăng cái chế độ thối nát này. 2- Thứ đến là cơn lũ pháp lý, hay nói nôm na là cơn lụt khiếu kiện. Như chúng ta đã biết, sau khi xảy ra thảm họa môi trường biển từ đầu tháng 4-2016 do tập đoàn Formosa và các công ty liên hệ gây nên, toàn dân đã mong chờ nhà cầm quyền thi hành trọn chức năng, thực hiện đúng pháp luật đối với các thủ phạm và đồng phạm, cũng như đối với các nạn nhân (những khu vực sinh thái và những giới làm kinh tế biển). Thế nhưng, nhận món tiền bố thí gọi là bồi thường của Formosa xong, Việt cộng tiếp tục duy trì sự hiện diện của nó, chẳng hề cải tạo môi trường biển, đưa thông tin sai lạc đầu độc dư luận, trừng phạt những tiếng nói đòi hỏi sự thật, đàn áp những công dân xuống đường bảo vệ sinh thái, bồi thường cho các nạn nhân cách bất cập, lại còn muốn ngư dân thôi làm nghề biển (để trao Đông hải cho Tàu cộng). Thái độ phản dân hại nước đó đã khiến đồng bào phản ứng bằng cách tiến hành trận chiến pháp lý, khởi kiện thủ phạm. 22-09-2016, gần 1.100 hộ gia đình thuộc giáo xứ Đông Yên, xã Kỳ Lợi, huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh –dưới sự hướng dẫn của linh mục Trần Đình Lai– đã gửi lên Quốc hội và Chính phủ đơn yêu cầu bồi thường cho họ hơn 2.000 tỷ, với đòi hỏi phúc đáp sau 15 hôm. Ngày 26-09-2016, hơn 600 ngư dân thuộc giáo xứ Phú Yên, xã An Hòa, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An –dưới sự hướng dẫn của linh mục Đặng Hữu Nam– đã đến tòa án thị xã Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh để nộp 506 hồ sơ khiếu kiện Formosa, đòi hỏi bồi thường 56 tỷ. Ngày 03-10-2016, 619 hộ ngư dân tại Quỳnh Lưu, đa phần thuộc giáo xứ Song Ngọc –dưới sự hướng dẫn của linh mục Nguyễn Đình Thục– cũng đã gửi lên Quốc hội và Chính phủ đơn yêu cầu bồi thường cho họ 446 tỷ, cũng với đòi hỏi phúc đáp sau 15 hôm. Thế nhưng nhà cầm quyền –do sợ hãi trước trận chiến pháp lý này– tỏ ra có thái độ thù nghịch. Đã gấp đôi thời hạn 15 ngày mà Chính phủ và Quốc hội chẳng hề phúc đáp đơn yêu cầu bồi thường của hai giáo xứ Đông Yên và Song Ngọc. Rõ ràng là não trạng khinh dân như thường thấy. Chưa hết, ngày 8 tháng 10, tòa án nhân dân thị xã Kỳ Anh đã trả lại toàn bộ 506 đơn khởi kiện Công ty Formosa với lý do “không đưa ra được tài liệu chứng minh về những thiệt hại thực tế” và “chính phủ đã ra Quyết định bồi thường hôm 29-09 rồi”. Hành vi trái luật này đã khiến cho ngày 18-10-2016, dưới sự hướng dẫn của linh mục Đặng Hữu Nam, 1000 ngư dân Quỳnh Lưu dự tính đi xe hơi vào tòa án Kỳ Anh để nộp đơn khiếu nại và nộp thêm 100 hồ sơ khiếu kiện. Thế là bộ công an, ban tuyên giáo trung ương và nhà cầm quyền Nghệ An đã ra tay: đe dọa các chủ xe được thuê mướn, áp lực lên tòa Giám mục Vinh để giảm số người đi khiếu kiện từ 1000 xuống 100. Nhưng rồi với 40 người, đoàn khiếu kiện cũng bị hàng ngàn công an sắc phục, an ninh thường phục, côn đồ đầu gấu thô bạo ngăn cản bằng rải đinh, chặn xe, đánh đập, hăm dọa đoạt mạng, khiến dự tính nộp đơn khiếu nại và nộp thêm đơn khiếu kiện bất thành. Trong cùng ngày, linh mục Nguyễn Đình Thục cũng đã bị công an côn đồ ngang nhiên gây khó rồi cấm đi vào Hương Khê, Hà Tĩnh để cứu trợ đồng bào nạn nhân bão lụt, vì nghi ngờ linh mục Thục đi hỗ trợ cho Lm Nam. Toa rập với nhau, ngày 21-10, UBND thị xã Kỳ Anh đã ngang ngược ra công văn đề nghị Quỳnh Lưu cấm cư dân đi khiếu nại vì hôm 18-10 là “hết hạn gửi đơn” rồi. Nhưng những hành vi bẩn thỉu hèn hạ, vô luật pháp và thất nhân tâm đó có ngăn chặn được cơn lũ khiếu kiện, trận chiến pháp lý của ngư dân miền Trung chăng? Vì theo tin cho biết, hàng chục ngàn lá đơn đã được chuẩn bị, và các nguyên đơn đã thề quyết sẽ chiến đấu tới cùng. Đang khi đó nguồn tiền ủng hộ từ hải ngoại nghe nói cũng đang tuôn về cuồn cuộn. 3- Ba là cơn lũ nhân tâm, nay nói nôm na là cơn lụt của lòng căm phẫn. Trước hết là sự căm phẫn của các tôn giáo. Trong khóa họp từ ngày 20-10, Quốc hội có thể sẽ phê chuẩn Dự luật Tín ngưỡng Tôn giáo đã được phác thảo nhiều lần từ đầu năm 2015 tới nay. Luật này đúc kết kinh nghiệm đối phó với các Giáo hội kể từ Pháp lệnh Tôn giáo 2004, nâng cao mức độ cưỡng bức của chính sách đàn áp tôn giáo từ nhà cầm quyền, và đáp ứng mưu đồ kiểm soát chặt hơn đối với các Giáo hội đang ngày càng tích cực đòi hỏi các quyền tự do cho mình và cho dân. Chính vì thế, Hội đồng Liên tôn đã thẳng thắn hoàn toàn bác bỏ Luật đó, với nhiều lý do. Như chế độ hiện thời là chế độ vô thần đấu tranh và độc tài toàn trị, quyết tâm xóa bỏ hoàn toàn ảnh hưởng của Tôn giáo trên xã hội khi hoàn toàn bất lực xóa bỏ sự hiện hữu của Tôn giáo trong quốc gia; kiểm soát, lũng đoạn để công cụ hóa các thế lực tinh thần này. Như mọi luật lệ xuất phát từ chế độ độc tài cộng sản đều không ngoài mục đích kiểm soát, lũng đoạn và công cụ hóa nói trên; nên cho dù có đưa ra cho nhân dân góp ý, nhà cầm quyền rốt cuộc vẫn biên soạn Luật tôn giáo theo ý muốn độc đoán của họ và nhằm mục đích tối hậu của họ: củng cố chế độ độc tài. Như mọi văn kiện pháp lý của nhà cầm quyền CSVN từ xưa tới nay về Tôn giáo, đều không ngoài mục đích dùng bạo lực hành chánh -kết hợp với bạo lực vũ khí- để cướp đoạt mọi tài sản tinh thần (các quyền tự do) và tài sản vật chất (đất đai, cơ sở) của các Giáo hội, để sách nhiễu, bắt bớ, cầm tù, thậm chí thủ tiêu nhiều chức sắc và tín đồ can đảm, nhằm làm cho các Thực thể Tinh thần này bị tê liệt hoạt động, bị cản trở sứ mạng, thậm chí bị biến đổi bản chất. Hậu quả là xã hội ngày càng tràn ngập bạo hành gian dối, ngày càng suy đồi về văn hóa đạo đức, kéo theo suy đồi các lãnh vực khác nữa. Cơn lũ của lòng căm phẫn còn phát xuất từ nhân dân, đặc biệt qua trận lụt mới rồi. Trước hết vì thái độ thất nhân tâm và vô trách nhiệm của hàng lãnh đạo. Khi tang thương đang xảy đến, Thủ tướng chỉ ra chỉ thị qua quít cho cấp dưới chống lũ, rồi tiếp tục ngồi trong phòng lạnh nhắn tin ủng hộ người nghèo; Chủ tịch Quốc hội thì chưng diện lòe loẹt, mặt tươi hơn hớn đi dự khai mạc Festival áo dài tại Hà Nội; Chủ tịch nước bận đi thăm lính, còn Tổng bí thư bận họp đảng kêu gọi đảng viên cứu đảng. Đập thủy điện Hố Hô phạm tội giết dân rõ mười mươi, thế mà các kẻ hữu trách từ trên xuống cố chấp bênh vực nhau, nào “đúng quy trình”, nào “dân giữ được mạng là tốt lắm rồi”, nào “chấp nhận được”. Bên cạnh đó, trước việc nhân dân thể hiện tinh thần “lá rách đùm lá nát”, trao tiền quà cho các tôn giáo, tổ chức xã hội dân sự và nghệ sĩ biểu diễn, thẳng thừng tuyên bố “ngu gì giao quà cho bọn cầm quyền tham nhũng, bọn mặt trận giẻ rách”, Ban tuyên giáo Việt cộng vẫn khốn nạn văng lời: “Các bạn cần tỉnh táo, không giúp đỡ tiền bạc cho những kẻ đang đánh bóng tên tuổi, những hội nhóm bất minh, thường xuyên gây rối loạn và giờ ra vẻ “giúp đỡ”… Giúp được bằng sức mình thì giúp, không thì quyên góp vào các tổ chức chính thống như Hội chữ thập đỏ, các cơ quan báo chí, quân đội đang túc trực ngày đêm tại vùng rốn lũ”. Túc trực để cứu dân hay để khủng bố các nhóm thiện nguyện độc lập? để cướp lại 400/500 ngàn dân nghèo vừa được biếu? để chuyển gạo cứu trợ vào kho tư thương? Con phẫn nộ này cũng bùng lên nhân vụ một blogger nhiệt thành đấu tranh chống Formosa là Mẹ Nấm bị tống vào tù. Công luận cho rằng trong cơn lụt lịch sử vừa qua tại Quảng Bình và Hà Tĩnh, thiên tai một mà nhân tai mười. Nước lũ từ trời thì ít mà từ đập thủy điện xả vô trách nhiệm, bất chấp hậu quả cho dân thì nhiều. Các đập này, dày đặc khắp miền Trung, từ lâu nay là những hung thần, chuyên thả “bom nước” tàn hại không thể tưởng. Nhưng nhân tai quan trọng nhất chính là một nhà cầm quyền hoạt động thiếu hiệu quả, không đủ tầm cũng chẳng đủ tâm để lo cho dân cho nước. Nhưng CS thì làm gì có sức hay có chí lo cho nước cho dân? Nên mong rằng sẽ sớm có những cơn lũ cuồng nộ từ dân sẽ quét sạch nó vĩnh viễn. BAN BIÊN TẬP.