Untitled Document
User:
Pass:

Tin Tức Khắp Nơi

===>> Nội dung của các bài đăng dưới đây không nhất thiết phản ảnh chủ trương và đường lối của Lương Tâm Công Giáo. LTCG không chịu trách nhiệm nội dung các ý kiến của độc giả.

 

; ĐÀI LOAN - TRUNG QUỐC - Bài đăng : Chủ nhật 05 Tháng Chín 2010 - Sửa đổi lần cuối Chủ nhật 05 Tháng Chín 2010 Bản đồ các vùng bị Nhật Bản chiếm đóng năm 1940 trong cuộc chiến tranh Trung - Nhật. Hôm nay 5/9, báo chí Đài Loan đăng tin là chính quyền hòn đảo này đã bác bỏ tuyên bố của Bắc Kinh, theo đó, đảng Cộng sản Trung Quốc đóng vai trò chủ chốt trong việc bảo vệ Trung Hoa lục địa chống lại sự xâm lăng của Nhật Bản trong đại chiến thế giới lần thứ hai. Đài Bắc nói rõ là Quốc dân đảng đã cầm quyền trên lãnh thổ Trung Hoa trong suốt cuộc chiến tranh Trung-Nhật kéo dài 8 năm, và đảng này đã lãnh đạo cuộc kháng chiến cho đến khi kết thúc vào năm 1945. Đài Loan đã có phản ứng như trên sau khi Nhân dân nhật báo, hôm thứ sáu 3/9 vừa qua, đã có một bài xã luận nói rằng đảng Cộng sản Trung Quốc đã lãnh đạo cuộc kháng chiến. Mặc dù là người chủ trương cải thiện quan hệ với Trung Quốc, nhưng tổng thống Đài Loan Mã Anh Cửu, thuộc Quốc dân đảng, đã lên tiếng phản bác và khẳng định rằng chính Quốc dân đảng đã lãnh đạo Trung Quốc đến thắng lợi cuối cùng trong cuộc kháng chiến chống Nhật. Ông nhấn mạnh, đó là lịch sử và không thể bóp méo được. Hôm qua, Bộ Quốc phòng Đài Loan cũng đã ra thông cáo bác bỏ sự tự nhận công lao của chính quyền Trung Quốc và nhấn mạnh, hơn 3,2 triệu người phục vụ Quốc dân đảng đã thiệt mạng trong hơn 1.000 trận chiến chống quân xâm lược Nhật Bản. Xin nhắc lại là vào năm 1949, chính phủ Quốc dân đảng của Tưởng Giới Thạch đã phải rút chạy từ lục địa sang Đài Loan sau khi thua các lực lượng cộng sản do Mao Trạch Đông lãnh đạo, kết thúc cuộc nội chiến.

 

Tiếp tục theo dõi vụ Cồn Dầu, chúng tôi có cuộc phỏng vấn chị Phương, vợ của anh Minh, một thành viên trong hội Đồng Giáo Xứ Cồn Dầu bị bắt và giam giữ vô cớ từ hơn 3 tháng nay. RFA file Photo Công an, cảnh sát cơ động được huy động đến ngăn cản tang lễ cụ bà Hồ Nhu ở Cồn Dầu, Đà Nẵng hôm 4-5-2010. Buổi phỏng vấn do Mặc Lâm thực hiện sau đây. Mặc Lâm: Thưa bà.chúng tôi nhận được tin công an đã cho phép gia đình những người bị bắt mới đây được phép đi thăm nuôi, bà có gặp ông Minh - chồng bà hay không? Bà Nguyễn Thị Phương: Dạ, mới gặp ảnh. Ảnh bị nhốt 3 tháng 5 ngày mới gặp được. Sức khỏe suy yếu, tinh thần sa sút. Mặc Lâm: Thưa, bà nhận thấy sức khỏe của ông Minh ra sao? Bà Nguyễn Thị Phương: Dạ thấy ảnh sức khỏe yếu và tinh thần ảnh khiếp đảm lắm, anh ơi. Hồi mô đến chừ ở nhà ảnh can đảm lắm mà chừ lên thấy ảnh tinh thần mất mát hết (thở dài). Dạ, thấy ảnh kinh sợ lắm, hỏi cũng không dám nói gì hết, anh ơi. Dạ, ảnh ốm và sa sút nhiều lắm, anh ơi. Dạ thấy ảnh sức khỏe yếu và tinh thần ảnh khiếp đảm lắm, anh ơi. Bà Nguyễn Thị Phương Về tinh thần ảnh không còn cái chi hết trơn, ảnh lo sợ không biết có bị công an đánh đập chi mà ảnh lo sợ quá sức (khóc). Không biết công an có ép cung ảnh không, có bắt ảnh chịu tội này nọ không (khóc). Tinh thần ảnh quá sa sút (khóc). Ảnh không có tội chi mà cũng bị bắt điều tra. Người ta có ép chi ảnh không mà tinh thần sa sút quá (khóc). Mặc Lâm: Công an có cho biết chừng nào ông Minh sẽ ra tòa không ạ? Bà Nguyễn Thị Phương: Dạ không. Không nghe nói gì hết. Nó tạm giam, nhốt miết trong đó thôi chớ không nghe nói gì khi nào ra tòa hết. Không biết bắt vì tội gì Một người dân tham dự đám tang ở Cồn Dầu bị công an đánh bất tỉnh. RFA Mặc Lâm: Thưa bà, xin được hỏi là sau khi ông nhà bị bắt thì công an có còn thường xuyên tới nhà bà như lúc trước hay không? Bà Nguyễn Thị Phương: Dạ, thì lúc đó tới chừ thì nói đúng họ cũng ít tới. Lúc mà chồng tôi bị bắt thì chỉ có hai đứa nhỏ ở nhà thôi. Tôi đang ở bệnh viện thì tôi về thì hai đứa cháu nhỏ ở nhà khóc quá nức nở, không có ai hết. Tôi nghĩ là do chồng tôi bị vu oan; không biết tội gì mà bắt chồng tôi đem nhốt, ba tháng mười ngày mới cho gặp mặt. Mặc Lâm: Gia đình có mời luật sư cho ông Minh hay không, thưa bà? Bà Nguyễn Thị Phương: Dạ, ở nhà cũng có can thiệp mà luật sư thì cũng nói vậy chứ chưa gặp được ảnh. Mặc Lâm: Bà có thể kể lại việc công an bắt chồng bà như thế nào không ạ? Bà Nguyễn Thị Phương: Ngày đó tới ngày 21 là ảnh mới có giấy triệu tập. Công an quận triệu tập. Ngày 22 - 23 trúng ngày Thứ Bảy - Chủ Nhật là không triệu tập. Đến ngày 24 là tiếp tục triệu tập ảnh. Đến ngày 25 thì buổi sáng tiếp tục triệu tập thì ảnh hẹn là buổi chiều, 1 giờ rưỡi chiều, vì buổi sáng chở vợ là tôi đây đi khám bịnh tại Bệnh Viện Đa Khoa Đà Nẵng. Lúc đó tôi đi khám bịnh tại Bệnh Viện Đa Khoa thì tôi không có ở nhà, cả ngày ở tại bệnh viện. Hai đứa con nhỏ ở nhà chúng nó thấy. Ảnh hẹn đúng giờ là 1 giờ rưỡi lên công an phường - quận, thì từ đó có chở ảnh về lại khám xét nhà rồi từ đó bắt ảnh lên đi luôn. Cũng không biết bắt chồng tôi vì lý do gì hết. Cũng không có một cái giấy gì để lại hết. Cũng không biết chi hết. Mặc Lâm: Xin được phép hỏi bà là hoàn cảnh của bà hiện nay ra sao? Vì ông nhà là trụ cột chính thu nhập cho gia đình, vắng mặt ông nhà chắc là gây thêm khó khăn cho gia đình lắm phải không, thưa bà? Tôi nghĩ là do chồng tôi bị vu oan; không biết tội gì mà bắt chồng tôi đem nhốt, ba tháng mười ngày mới cho gặp mặt. Bà Nguyễn Thị Phương Bà Nguyễn Thị Phương: Dạ, ba đứa con, đứa lớn học lớp 11, đứa thứ nhì học lớp 9, còn đứa nhỏ mới 5 tuổi. Ảnh là lao động chính trong gia đình mà chừ ảnh bị bắt không có ai lo cho gia đình hết. Tôi thì bịnh hoạn nữa, không có lo được (khóc). Ảnh còn cha già 95 tuổi và mẹ già 92 tuổi (khóc); ngày nào mẹ cũng khóc nỗi oan ức cho con quá. Mẹ buồn phiền tới nỗi rụng tóc hết (khóc). Mặc Lâm: Thưa, bà có thể kể lại sơ qua về việc làm của ông trong nhà thờ trước khi bị bắt hay không? Bà Nguyễn Thị Phương: Ảnh cũng nằm trong Ban Hội Đồng Giáo Xứ, thì nói đúng ra họ cũng giải tỏa trắng, đưa giáo dân đi xa Nhà Thờ, nhưng mà ở đây bà con, nhứt là những người già không chịu, nhứt thiết là phải ở lại gần Nhà Thờ để sáng lễ chiều kinh. Ảnh cũng nói với chính quyền, ảnh cũng nói với bí thư thành ủy Đà Nẵng, ảnh nói là không nỡ nào mà con xin trứng cho đá, xin cá cho "bạt cọp", cứ kêu khẩn miết, ảnh coi chính quyền cũng giống như một người cha rứa. Ăn rồi cứ nói giải tỏa trắng đi, không cho giáo dân ở gần Nhà Thờ chi hết. Mặc Lâm: Theo như lời bà kể thì ông nhà đâu có làm gì sai trái để phải bị bắt như vậy? Bà Nguyễn Thị Phương: Nói đúng ra là ảnh cũng nằm trong Ban Hội Đồng Giáo Xứ thì lúc mà đi lễ tang cho bà cụ thì lần đầu ảnh nói với gia đình, nói với vợ con ở nhà là "Ba đi tang thôi chớ không đưa tang qua nghĩa địa". Lúc đó chính quyền nhờ ảnh vì ảnh nằm trong Ban Hội Đồng Giáo Xứ thì chính quyền nhờ anh phải đi để dàn xếp giáo dân. Lúc qua tới nghĩa địa thì có hàng rào chắn của chính quyền thì ảnh nói với bà con dừng lại, đừng có la ré gì cả, để gia đình tang quyến thương lượng với chính quyền. Ngày đó là ngày 4 tháng 5, lúc đó 8 giờ, nhưng mà gia đình họ không chịu yêu cầu của chính quyền. Từ đó ảnh rời khỏi quan tài và ảnh đi ra khu vực khác chớ ảnh không ở đó. Ba lúc nào về? Mặc Lâm: Được biết bà có nói là còn người con còn nhỏ lắm vậy thì khi không thấy cha một thời gian lâu như vậy thì các cháu có hỏi han gì về ông nhà hay không? Bà Nguyễn Thị Phương: Dạ, đau lòng lắm (khóc). Ba đứa nhỏ dại ở nhà thì hai đứa nhỏ nhứt hỏi miết là "Ba lúc nào về? (khóc) Mẹ ơi, Ba lúc nào được về, Mẹ? (khóc). Tôi quá đau lòng, (khóc) tôi nói lên đây để cho những người yêu công lý, yêu sự thật giúp đỡ cho gia đình (khóc). Gia đình tôi quá oan ức (khóc dữ). Chồng tôi là người lao động chính trong gia đình, từ ngày ảnh bị bắt tới giờ gia đình tôi cô đơn (khóc), ai cũng sợ hết, không muốn nói chuyện với tôi, ai cũng tránh qua hết (khóc), nhứt là ba đứa con tôi ngày đêm cứ nhớ Ba mà khóc, bỏ học hành, không chịu ăn uống, đổ bịnh. Ngày nào cũng hỏi "Ba lúc nào về, Mẹ ơi!" (tiếp tục khóc). Mặc Lâm: Thưa, xin cám ơn bà.

 

Bai chia se cua Duc Cha Micae Hoang Duc Oanh vao dip phong pho te tai DCCTSG MONDAY, 30. AUGUST 2010, 08:51:51 Ngày 28/8/2010, Thánh lễ phong chức Phó tế cho 6 tân phó tế tại Dòng Chúa cứu thế Sài Gòn, 38 Kỳ Đồng do Đức Cha Micae tấn phong. Cũng gần đây, khi phong chức linh mục tại đây, có hai vị không được nhà nước đồng ý, vì vậy có Đức cha đã ngại ngần không dám nhận phong chức dù đã nhận lời. Đức cha Micae đã phong chức cho các linh mục này. Sau đó, một số cuộc gặp gỡ của cán bộ với ngài và ngài đã có ý kiến. Mời quý vị đọc và nghe bài chia sẻ của ĐC Micae trong lễ Tấn phong phó tế ngày 28/8/2010: Cách đây hai tháng tôi phong chức cho 9 anh em linh mục ở đây, trong đó có hai anh em không được sự chấp thuận của ‘xã hội’. Sau đó chúng tôi có dịp gặp gỡ những vị liên hệ, hôm nay tôi cũng chia sẻ với cộng đoàn một chút không ngoài mục đích để mỗi người chúng ta ý thức rằng chúng ta có ơn gọi, có sứ mạng loan báo Tin Mừng. Khi tôi trình bày ở đây tôi trình bày với tư cách là một người công dân hết lòng với quê hương đất nước này và trong mỗi trường hợp tôi làm thì tôi đặt quyền lợi của quê hương đất nước trên tất cả. Nhưng mà tôi cũng xác tín rằng quyền lợi của quê hương đất nước cũng là quyền lợi của Giáo hội, cũng là quyền lợi của mỗi người chúng ta. Vì thế trước và sau khi truyền chức tôi có dịp gặp gỡ và trình bày với các vị liên hệ rằng bí tích là của Hội Thánh và truyền chức Thánh cho các tiến chức bên Giáo hội Công giáo làm rất thận trọng. Sau nhiều ngày đào tạo, tìm hiểu, điều tra, tham khảo ý kiến cũng như lời cầu nguyện của không riêng một người mà của cả Hội Thánh. Vì thế khi tôi nói chuyện với cá vị liên hệ tôi cũng nói đây là điều mà cần phải tôn trọng lẫn nhau. Trong các tổ chức, có những phạm vi, lãnh vực mà chúng ta phải tôn trọng không có có giơ tay dài quá đụng đến nhau. Chúng ta cần phải nói để cho mọi người hiểu và giúp cho nhau mỗi ngày hiểu nhau hơn. Nhất là trong hoàn cảnh đặc biệt rất tế nhị, nhảy cảm của Việt Nam chúng ta. Tôi nghĩ rằng mỗi chúng ta cần phải nói lên để giúp nhau ngày càng hiểu nhau và biết tôn trọng lẫn nhau có như thế thì mới có thể gọi là yêu nước, yêu đồng bào, xây dựng cách thiết thực. Cụ thể mỗi khi gặp khó khăn tôi nhớ lại câu chuyện cổ tích mà tôi có nhiều dịp nói lên với quý vị ở trung ương cũng như địa phương trên văn bản cũng như là qua cuộc nói chuyện và qua giảng dạy. Hôm nay tôi xin chia sẻ với cộng đoàn, tôi nghĩ rằng đây là một cách để chúng ta cùng nhau suy nghĩ để làm sao để cho mọi người khi tiếp cận với chúng ta ngày càng sát gần nhau hơn để cùng xây dựng dất nước Việt Nam thân yêu chúng ta. Tôi nhớ câu chuyện cổ tích thế này: Một hôm môn đệ hỏi thầy: thưa thầy, hạnh phúc là gì? Tự do là gì? Ông thầy không trả lời. Mấy ngày sau nhà hiền sĩ gọi người đệ tử đi chơi, đến nhại mồ hôi rồi nhảy xuống khúc sông tắm. Khi đang tắm vui vẻ mát mẻ, nói chuyện trời đất mông lung. Thì ông thầy bất thình lình túm tóc của người học trò dí xuống, nó ngộp thở nó ngoi lên. Dí xuống lần thứ hai, nó ngộp thở nó ngoi lên. Ông thầy dí lần thứ ba nó gần chết, nó đạp ổng một cái. Ông thầy buông nó ra, nó ngoi lên, ông thầy hỏi: Con đã hiểu hạnh phúc là gì chưa? Tự do là gì chưa? Và tôi nói, người có niềm tin tôn giáo cũng như anh đệ tử kia vậy. Người có niềm tin tôn giáo cũng tha thiết được sống với niềm tin của mình. Hệ ai mà ép buộc thì chịu không nổi. Ép lần thứ nhất ráng chịu. Ép lần thứ hai cũng ráng mà chịu. Ép lần thứ ba thì chúng tôi cũng phải đạp (tràng pháo tay dài). Mà khi đạp như thế thì xin đừng ai hiểu là chúng tôi phản động hay là âm mưu lật đổ chính quyền hay diễn tiến này nọ […] Không có đâu, chỉ có muốn thở (…) thôi (tràng pháo tay dài)… Nhiều khi chúng ta không gặp gỡ nhau hay là nói xa nói gần dễ bị hiểu lầm nhau. Và khi gặp gỡ thì cứ nói thật, nói thẳng với nhau đi, nói một cách chân tình và bác ái. […] đây là một cách mình xây dựng quê hương đất nước một cách hữu hiệu, cụ thể nhất. Hôm nay tôi tới Hội dòng, tôi tới với tư cách là một người yêu đồng bào, yêu nước, yêu quê hương. Và tôi cũng cố gắng làm tất cả những gì để giúp cho mỗi người chúng ta hiểu nhau, gần gũi nhau để cùng xây dựng quê hương đất nước này. Chính vì thế, một lần nữa tôi xin cám ơn cha Giám Tỉnh, cám ơn anh chị em. Tôi tỏ bày một chút tâm với anh chị em hy vọng rằng với ơn Chúa Thánh Thần giúp đỡ, mỗi người chúng ta có thể chu toàn sứ mạng của mình một cách tốt đẹp nhất đó cũng là một cách phục vụ quê hương tốt đẹp nhất. Cám ơn anh chị em. Xem them tai dia chi : http://www.youtube.com/watch?v=q0aOqT4Jy1I&feature=player_embedded

 

HÀ NỘI (VB) -- Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng khẳng định trong một buổi lễ vinh danh công an, rằng phải ra sức ngăn cản “diễn biến hòa bình,” và “kiên quyết không để hình thành các tổ chức chính trị đối lập”... Bản tin trên báo Đất Việt nhan đề “Lực lượng công an nhân dân phải giữ vững chủ quyền quốc gia” hôm 18-8-2010 đã viết, trích: “Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chỉ đạo, trong bất cứ tình huống nào, lực lượng công an nhân dân cũng phải tham gia giữ vững chủ quyền quốc gia và sự ổn định chính trị - xã hội. Phải chủ động đấu tranh ngăn chặn và làm thất bại mọi âm mưu thâm độc xảo quyệt của các thế lực thù địch... “Trong bất cứ tình huống nào cũng phải giữ vững bằng được chủ quyền quốc gia và sự ổn định chính trị - xã hội. Phải chủ động đấu tranh ngăn chặn và làm thất bại mọi âm mưu thâm độc xảo quyệt của các thế lực thù địch”, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phát biểu tại lễ mít tinh kỷ niệm 65 năm ngày thành lập Công an nhân dân (CAND), hôm qua. Sẵn sàng hy sinh bảo vệ nhân dân Đại tướng Lê Hồng Anh, Bộ trưởng Bộ Công an nhấn mạnh, trong suốt 65 năm qua, lực lượng CAND Việt Nam đã giành được nhiều chiến công đặc biệt xuất sắc, góp phần to lớn vào sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc...(...) ...Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhấn mạnh: suốt chặng đường hơn 6 thập kỷ qua, lực lượng CAND đã không ngừng phấn đấu và trưởng thành. Cán bộ, chiến sĩ CAND đã nêu cao bản lĩnh chính trị vững vàng, trung thành tuyệt đối với Đảng, Nhà nước, với Tổ quốc và nhân dân; phối hợp chặt chẽ với Quân đội nhân dân, với các ngành, các cấp, các đoàn thể nhân dân và đã hoàn thành xuất sắc trọng trách của mình trong sự nghiệp bảo vệ an ninh, trật tự. Thủ tướng cũng nêu rõ: tình hình thế giới, khu vực sẽ còn diễn biến phức tạp, tiềm ẩn những bất trắc, khó lường. Các thế lực thù địch vẫn ráo riết thực hiện các hoạt động “diễn biến hòa bình”, gây rối, gây bạo loạn, làm mất ổn định chính trị - xã hội, hòng xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, lật đổ chế độ. Những nhân tố đe dọa chủ quyền quốc gia và trật tự, an toàn xã hội vẫn chưa bị đẩy lùi, có nơi, có lúc còn diễn biến phức tạp. Theo Thủ tướng, tình hình trên đặt ra yêu cầu bảo vệ an ninh quốc gia, giữ gìn trật tự an toàn xã hội trong thời gian tới là hết sức nặng nề, quyết liệt. Vì vậy, trong bất cứ tình huống nào cũng phải giữ vững bằng được chủ quyền quốc gia và sự ổn định chính trị - xã hội. Phải chủ động đấu tranh ngăn chặn và làm thất bại mọi âm mưu thâm độc xảo quyệt của các thế lực thù địch, không để bị động bất ngờ, không để xảy ra gây rối, gây bạo loạn, khủng bố, phá hoại; kiên quyết không để hình thành các tổ chức chính trị đối lập chống phá chế độ; bảo vệ an toàn tuyệt đối các mục tiêu trọng yếu và các sự kiện chính trị quan trọng của đất nước...” (hết trích). Như thế, có nghĩa là bằng mọi giá vẫn độc đảng toàn trị, vì “không để hình thành các tổ chức chính trị đối lập...” Thực ra khuynh hướng cứng rắn naỳ đã hiển lộ qua nhiều sinh hoạt khác. Thí dụ như đại hội Hội Nhà Văn VN ở Hà Nội tháng trước rồi: qua việc cúp điện microphone để bịt miệng nhà văn Trần Mạnh Hảo ngay trong đaị hội, CSVN muốn cho biết là không có tiếng nói nào khác được cho phép, Và bây giờ ông Nguyễn Tấn Dũng đã dặn dò công an rồi, phải ngăn chận diễn biến hòa bình, không cho đối lập....

 

Kính thưa quý vị, Chúng tôi xin thông báo cùng quý vị những hành động sách nhiễu nhằm khủng bố tinh thần gia đình chúng tôi của nhà nước Việt Nam. Trong thời gian công an Việt Nam bắt anh Phạm Minh Hoàng lên thẩm vấn, người chị cả trong gia đình chúng tôi là Phạm Thị Uyên, công dân Pháp, cũng có mặt tại Sài Gòn để chăm nom sức khỏe cho bố mẹ chúng tôi, nay rất yếu và tuổi gần 90. Ngày 17/8, theo dự trù chị Uyên trở về Pháp theo tuyến đường Sài Gòn - Hà Nội - Paris. Sáng ngày 18/8, các con của chị ra đón mẹ ở phi trường Paris, nhưng chờ mãi vẫn không thấy chị Uyên, nên đã đến quày vé Vietnam Airlines để hỏi xem chị Uyên có trong danh sách chuyến bay hay không. Hãng này từ chối không trả lời, các cháu báo động với cảnh sát Pháp, sau khi biết là chị Uyên đã thực sự rời Sài Gòn và hoàn toàn không có tin tức. Nhiều giờ sau, các cháu mới nhận được tin là chị Uyên "bị trễ máy bay ở Hà Nội" và sẽ về Pháp ngày 19/8. Thật ra không phải chị Uyên trễ máy bay. Về đến Paris, chị cho biết là ngày 17/8, chuyến bay từ Sài Gòn ra Hà Nội diễn ra một cách bình thường. Nhưng khi đến phi trường Nội Bài, lúc qua cửa kiểm soát passeport để lấy máy bay về Pháp vào khoảng 22 giờ đêm, thì công an đã giữ lại, đưa vào phòng thẩm vấn cho tới 2 giờ sáng. Hôm sau lại tiếp tục thẩm vấn từ 8 giờ sáng đến khoảng 3 giờ chiều. Nội dung tra hỏi xoay quanh lý lịch gia đình chúng tôi, có tới 4, 5 công an luân phiên tra hỏi chỉ cùng một nội dung. Sau cùng, không tìm ra được những lý cớ nào khác để bổ túc thêm hồ sơ điều tra của anh Hoàng, họ cũng không hề đưa một chứng từ nói rõ lý do bắt giữ chị để tra hỏi, công an đã thả chị Uyên và để chị phải tự lo tìm vé trở về Paris một cách vô trách nhiệm. Lúc đầu quày vé đòi bán cho chị một vé về Paris trị giá lên tới 2000 Mỹ kim. Năn nỉ mãi một cô bán vé khác đã tìm ra cho chị một vé rẻ hơn nhưng chị vẫn không đủ tiền trả, và cô nhận lời cho vay 4 triệu đồng Việt Nam để chị tôi có thể trở về Pháp !!! Kể lại diễn tiến của việc này, chúng tôi muốn tố cáo thủ đoạn sách nhiễu những người vô tội một cách hạ cấp của công an Việt Nam. Nếu công an nghi ngờ chị tôi hay muốn thẩm vấn để tìm hiểu thêm về anh Hoàng, tại sao họ không chịu gọi chị ấy lên thẩm vấn khi còn ở Sài Gòn? Công an đã cố tình lừa, để cho chị tôi rời Sài Gòn một cách bình thường, nhưng lại giữ chị ở Hà Nội vào lúc 22g, thẩm vấn gần như suốt đêm, làm cho chị không lên được máy bay, sau đó phải tự một mình xoay sở ở một nơi hoàn toàn xa lạ, để tìm cách trở về Pháp. Đó là chưa kể công an hầu mỗi ngày vẫn tiếp tục sách nhiễu, đòi thẩm vấn chị Lê Thị Kiều Oanh, vợ của anh Phạm Minh Hoàng. Mặc dù chị đã trình bầy nhu cầu phải chăm lo cho cháu Trâm Anh mới được 6 tuổi và cha mẹ chồng già yếu đã gần 90, nhưng công an vẫn nhẫn tâm hạch sách và cố tình tạo áp lực lên tinh thần của chị Oanh. Đối với một người có quốc tịch Pháp như chị Uyên mà công an Việt Nam còn đối xử tệ như thế thì đối với công dân Việt Nam chắc chắn họ còn đối xử tệ hơn nhiều. Vì vậy chúng tôi viết thư này để báo động cùng dư luận khắp nơi về khả năng nhà nước Việt Nam có thể sẽ trù dập, khủng bố gia đình chúng tôi ở Việt Nam trong những ngày sắp tới nặng nề hơn. Không biết Chị Oanh với đứa bé 6 tuổi, bố mẹ già 90 tuổi sẽ còn bị những đòn hù dọa khủng bố đến mức độ nào. Gia đình chúng tôi xin trân trọng thông tin đến Quý vị và dư luận khắp nơi để mong được sự hỗ quan tâm và hỗ trợ của quý vị, giúp cho anh Hoàng sớm được tự do và trở về sống trong yên bình với vợ con và cha mẹ. Ngày 19 tháng 8 năm 2010 Thay mặt chị Phạm Thị Uyên và gia đình anh Phạm Minh Hoàng Phạm Duy Khánh dkhanh.pham@gmail.com

 

Một lãnh đạo hải quân Trung Quốc nói trên truyền hình rằng Việt Nam "sẽ hối tiếc" về việc hoạt động hải quân chung với Mỹ tại Biển Đông. Trong cuộc phỏng vấn với kênh truyền hình Phượng Hoàng, một kênh thân Bắc Kinh đặt tại Hong Kong, Đô đốc Dương Di nói Việt Nam "đang chơi trò chơi nguy hiểm là kích động hai cường quốc đối đầu nhau nhằm hưởng lợi". Việt Nam và Hoa Kỳ hiện đang có các hoạt động hợp tác hải quân, diễn ra trong một tuần nhằm kỷ niệm 15 năm thiêt lập quan hệ ngoại giao. Thiếu tướng Dương nói trên kênh Phượng Hoàng: "Việt Nam là nước đang có tranh chấp lãnh thổ rất gai góc với Trung Quốc tại Biển Đông". "Việt Nam muốn dùng quyền lực của Mỹ để đối trọng với Trung Quốc. Thế nhưng nói cho cùng thì (Việt Nam) sẽ chỉ là quân tốt thí trong ván cờ của Mỹ." Ông nói: "Tôi sợ rằng Việt Nam trong tương lai sẽ phải hối tiếc về việc này". Tướng Dương Di nhắc lại chính sách ngoại giao thời kỳ Chiến tranh lạnh của Hoa Kỳ, trong đó Mỹ lôi kéo Trung Quốc về phía mình để đối trọng với Liên Xô. "Cả thế giới đều biết tính thực dụng của người Mỹ." Ông nói Pakistan từng là một trong các đồng minh thân cận nhất của Mỹ trong Chiến tranh lạnh, nhưng rồi bị Mỹ bỏ rơi. Tránh xa ra khỏi Biển Đông Bắc Kinh đã cảnh báo Washington tránh xa ra khỏi các vùng biển gần Trung Quốc, đặc biệt là khu vực Biển Đông đang tranh chấp. Tuy nhiên, Mỹ vẫn có mặt tại các vùng biển Đông Hải, Biển Nhật Bản, và Biển Đông. Phát ngôn viên Lầu Năm góc Geoff Morrell tuần trước còn khẳng định hàng không mẫu hạm USS George Washington sẽ tham gia một cuộc tập trận nữa với hải quân Nam Hàn tại Hoàng Hải ngoài khơi bán đảo Triều Tiên. Một vị thiếu tướng khác của Trung Quốc, ông La Nguyên, chỉ trích việc Hoa Kỳ cương quyết điều hàng không mẫu hạm tới khu vực này, cho rằng Mỹ không biết tôn trọng quyền lợi quốc gia của các nước khác. Ông La viết trong bài bình luận trên tờ nhật báo của Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc: "Nước nào cũng cần được tôn trọng, quân đội nào cũng phải oai phong... có ăn miếng trả miếng thì cũng cần sòng phẳng." Tướng La cũng cho rằng áp lực quân sự đang đè nặng lên các nhà hoạch định chính sách của Bắc Kinh. Nói chung dư luận Trung Quốc cho rằng việc hàng không mẫu hạm USS George Washington tới neo đậu gần biển Đà Nẵng cho đoàn cán bộ Việt Nam ra thăm quan, cũng như hoạt động trao đổi giữa hải quân Mỹ-Việt, đều là các động thái thách thức Trung Quốc.

 

Hà Nội ngày 16/8/2010 Kính gửi: Ông Nguyễn Minh Triết – Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam Tôi là Cù Huy Hà Vũ, Công dân Việt Nam, Tiến sĩ Luật, thường trú tại 24 Điện Biên Phủ, Hà Nội, xin gửi tới Ông Chủ tịch nước lời chào trân trọng và yêu cầu Ông giải quyết vụ việc nghiêm trọng sau đây. Ngày 12/8/2010, trang thông tin điện tử Bauxite Việt Nam do các trí thức yêu nước gồm Giáo sư Nguyễn Huệ Chi, Nhà văn – Nhà giáo Phạm Toàn, Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Thế Hùng khởi xướng đã đăng một bức thư của công dân Kim Văn Vũ, cư ngụ tại ấp 2, xã Tân Hưng, huyện Bến Cát, tỉnh Bình Dương, có đầu đề “Công an tỉnh Bình Dương, quê của Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, truy bức, sách nhiễu người dân vì đọc bài của Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ trả lời Đài Tiếng nói Hoa Kỳ đăng trên Bauxite Việt Nam”. Bức thư của công dân Kim Văn Vũ có nội dung chính như sau: Ngày 21/6/2010, Bauxite Việt Nam đăng bài của Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ trả lời phỏng vấn của đài Tiêng nói Hoa Kỳ (VOA), cơ quan truyền thông chính thức của Chính phủ Hoa Kỳ, ngày 19/6/2010 có đầu đề “TS Cù Huy Hà Vũ: từ khởi kiện Thủ tướng đến yêu cầu xóa bỏ điều 4 Hiến pháp”. Ông Kim Văn Vũ đã đọc và rất thích bài này nhưng do bài này rất dài nên ông đã in ra để lúc rảnh rỗi thì đọc. Bạn bè, hàng xóm đến chơi thấy bài này thì tranh nhau mượn đọc. Thế là ông Kim Văn Vũ đã phải photo thêm một ít bản để cho họ đọc. Thế nhưng Công an huyện Bến Cát rồi Công an tỉnh Bình Dương đã truy bức, sách nhiễu ông Kim Văn Vũ và những người đã đọc hoặc nghe đọc bài trả lời phỏng vấn đài Tiếng nói Hoa Kỳ (VOA) của Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ vì các cơ quan Công an này cho rằng: 1. Bài trả lời phỏng vấn đài Tiêng nói Hoa Kỳ (VOA) của Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ có nội dung chống đối đường lối của Đảng và Nhà nước ta, xuyên tạc, nói xấu lãnh đạo Đảng và Nhà nước ta. 2. Trang Bauxite Việt Nam là trang mạng có nội dung đi ngược đường lối của Đảng và Nhà nước ta. 3. Đài Tiêng nói Hoa Kỳ (VOA) là đài xấu, có nội dung chống đối đường lối của Đảng và Nhà nước ta. Quan điểm của tôi, Cù Huy Hà Vũ, là Công an huyện Bến Cát, Công an tỉnh Bình Dương và Bộ Công an (nếu có) đã phạm “Tội vu khống” quy định tại Điều 122 Bộ Luật hình sự như chứng minh sau đây: Thứ nhất - Công an chỉ được quyền điều tra công dân, tổ chức khi có chứng cứ cho thấy công dân, tổ chức đó thực hiện hành vi phạm tội được quy định trong Bộ Luật hình sự. Thế nhưng trong Bộ Luật hình sự không có “Tội chống đối, đi ngược lại đường lối của Đảng Cộng sản Việt Nam và của Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” và “Tội xuyên tạc, nói xấu lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam và Nhà nước CHXHCN Việt Nam”. Thứ hai - Giả thiết trong Bộ Luật hình sự có “Tội chống đối, đi ngược lại đường lối của Đảng Cộng sản Việt Nam và của Nhà nước CHXHCN Việt Nam” và “Tội xuyên tạc, nói xấu lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam và Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” thì công an chỉ có quyền điều tra sau khi Đảng Cộng sản Việt Nam và Nhà nước CHXHCN Việt Nam với tư cách “bị hại” tố cáo hành vi phạm tội. Thế nhưng cho đến nay không có bất cứ chứng cứ nào cho thấy Đảng Cộng sản Việt Nam, Nhà nước CHXHCN Việt Nam bằng văn bản hoặc lời nói ghi thành văn bản tố cáo: Ø Bài của Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ trả lời phỏng vấn của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) có nội dung chống đối đường lối của Đảng Cộng sản Việt Nam và Nhà nước CHXHCN Việt Nam, xuyên tạc, nói xấu lãnh đạo Đảng và Nhà nước; Ø Trang thông tin điện tử Bauxite Việt Nam có nội dung đi ngược đường lối của Đảng Cộng sản Việt Nam và Nhà nước CHXHCN Việt Nam; Ø Đài Tiếng nói Hoa Kỳ (VOA) là đài xấu, có nội dung chống đối đường lối của của Đảng Cộng sản Việt Nam và Nhà nước CHXHCN Việt Nam; Thứ ba - Điều 69 Hiến pháp quy định Công dân Việt Nam có “Quyền tự do ngôn luận”, “Quyền tự do báo chí”, “Quyền được thông tin” và Điều 53 Hiến pháp quy định Công dân Việt Nam có “Quyền tham gia thảo luận các vấn đề chung của cả nước và địa phương”. Như vậy, việc Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ trả lời phỏng vấn của Đài Tiếng nói Hoa Kỳ (VOA), trang thông tin điện tử Bauxite Việt Nam đăng lại và ông Kim Văn Vũ và những người đã đọc và truyền nhau đọc bài trả lời phỏng vấn này chính là thực hiện những quyền cơ bản ấy của công dân Việt Nam được Hiến pháp long trọng bảo hộ hay thực hiện Dân chủ mà theo định nghĩa của Hồ Chí Minh là “Quyền của Dân được mở mồm ra nói”. Tóm lại, ngoài việc phạm “Tội vu khống” theo Điều 122 Bộ Luật hình sự, Công an huyện Bến Cát, Công an tỉnh Bình Dương, Bộ Công an (nếu có) còn phạm “Tội khủng bố” theo Khoản 3 Điều 84 Bộ Luật hình sự (uy hiếp tinh thần của công dân) do đã có hành vi truy bức, sách nhiễu ông Kim Văn Vũ và những công dân khác đã đọc và truyền nhau đọc bài của Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ trả lời phỏng vấn của Đài Tiếng nói Hoa Kỳ (VOA) được Bauxite Việt Nam đăng lại. Vấn đề còn lại là xác định nguyên nhân dẫn đến việc Công an huyện Bến Cát, Công an tỉnh Bình Dương và của Bộ Công an (nếu có) thực hiện các hành vi tội phạm nói trên. Theo những người hàng xóm tốt bụng của công dân Kim Văn Vũ, sở dĩ công dân này bị công an truy bức, sách nhiễu như vậy là vì “đây là quê của Nguyễn Minh Triết, Chủ tịch nước và Nguyễn Văn Khải, Chủ tịch huyện Bến Cát là cháu gọi Ngyễn Minh Triết bằng cậu ruột trong khi bài trả lời Đài Tiếng nói Hoa Kỳ (VOA) của Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ lại đụng chạm đến Nguyễn Minh Triết”. Đúng là trong bài trả lời phỏng vấn Đài Tiếng nói Hoa Kỳ (VOA) ngày 19/6/2010, tôi có bình luận về phát biểu “Bỏ Điều 4 Hiến pháp là tự sát” của Ông với tư cách Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam. Nguyên văn như sau: VOA: Ngoài những gì mà Tiến sĩ vừa nói về Điều 4 Hiến pháp thì Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết có nói đại ý là “Bỏ Điều 4 Hiến pháp là tự sát”. Ông nghĩ sao về phát biểu này? Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ: Trước hết phải khẳng định rằng đã sinh ra trong đời là để sống chứ không phải để chết và vì thế tự sát họa là hành vi của kẻ tâm thần, bệnh hoạn. Tuy nhiên sự sống không bao giờ giáo điều mà ngược lại, luôn thực tiễn. Nghĩa là không phải cứ hô mình vạn tuế là mình không thể chết và ngược lại, dám nhảy vào chỗ chết thì lại ra đất sống! Vấn đề là ai “tự sát” trong phát biểu này của Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, Ủy viên Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam, là dân tộc Việt Nam hay Đảng Cộng sản Việt Nam? Nếu đó là “dân tộc Việt Nam” thì phát biểu này là hoàn toàn ngô nghê, ngớ ngẩn vì dân tộc Việt Nam tồn tại từ 4000 năm nay trong khi Điều 4 Hiến pháp Việt Nam mới tồn tại non hai thập kỷ nay, từ 1992. Vậy chỉ còn khả năng chủ thể của “tự sát” trong phát biểu của Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết là “Đảng Cộng sản Việt Nam”. Tuy nhiên trong một chế độ dân chủ ai mà nói đảng cầm quyền rời bỏ vị trí đang nắm giữ là “tự sát” ắt bị trẻ nó cười vào lỗ mũi. Thế nên một âm hưởng “sợ chết” đến như vậy chỉ có thể toát ra từ những bạo chúa, từ những kẻ cầm quyền phạm tội ác chống lại chính dân tộc, chống lại chính nhân dân mình! Vậy phải chăng Đảng Cộng sản Việt Nam hay chính xác hơn, Ban lãnh đạo Đảng thuộc trường hợp này? Điều không thể chối cãi là bằng việc tiếp tay cho Trung Quốc xâm lược cả “mềm” lẫn “cứng” lãnh thổ của Việt Nam qua việc cho các công ty nước này hoặc trá hình khai thác bauxite tại địa bàn chiến lược Tây Nguyên và thuê trong 50 năm hàng bốn trăm nghìn hécta rừng đa phần giáp giới nước phương Bắc có thâm niên bành trướng này, bằng sự đớn hèn trước sự lấn lướt và đe dọa xâm lược vũ trang của Bắc Kinh tại những vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam tại quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa, bằng tham nhũng siêu nghiêm trọng từ tham ô trực tiếp tài sản quốc gia đến vay bừa tiêu vung để nhiều thế hệ người dân sẽ phải è cổ trả nợ, bằng cướp đất của người dân, đặc biệt của nông dân tràn lan kiểu “sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi”, bằng bóp nghẹt những quyền cơ bản của công dân được Hiến pháp bảo hộ các quyền tự do như quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn luận, quyền được thông tin, quyền biểu tình, quyền đình công, quyền giữ gìn nơi thờ tự của các tín ngưỡng…, Ban lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam rõ ràng đang đi ngược 180 độ lợi ích của dân tộc và toàn thể nhân dân Việt Nam. Chính bởi những hành vi “phản Nước hại Dân” siêu nghiêm trọng ấy mà sự tiêu vong của Ban lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam kéo theo sự tiêu vong của Đảng với tư cách tổ chức là có thể nhìn thấy trước! Vì vậy, nỗi hãi hùng, thậm chí hoảng loạn của Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đại diện cho Ban lãnh đạo Đảng trước viễn cảnh này là hoàn toàn có cơ sở. Vì vậy, để tránh bị triệt tiêu thậm chí một cách thê thảm, Ban lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam không còn sự lựa chọn nào khác là phải quay về với dân tộc, quay về với nhân dân bằng cách tự phá bỏ quy chế độc tài của bản thân và thực hiện một nền chính trị Đa đảng. Vả lại, Đa đảng là cội nguồn, là đường lối của chính Đảng Cộng sản Việt Nam do Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh sau này - sáng lập. Thế nhưng đã gần 2 tháng trôi qua kể từ khi bài trả lời phỏng vấn của tôi được phát và đăng trên Đài Tiếng nói Hoa Kỳ (VOA) và trên Bauxite Việt Nam, tôi không nhận được bất cứ phản bác chính thức nào của Ủy viên Bộ chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam, Chủ tịch Nước Nguyễn Minh Triết nói riêng, của Ban lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam và Nhà nước CHXHCN Việt Nam nói chung. Điều này chứng tỏ Ông và các thành viên khác của Ban lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam và Nhà nước CHXHCN Việt Nam nếu không thuộc trường hợp tán đồng những quan điểm của tôi theo nguyên tắc “Im lặng là đồng ý” thì cũng không bác bỏ quan điểm này. Suy cho cùng thì trước những hành vi “Phản Nước hại Dân” của Ban lãnh đạo Đảng Cộng sản và Nhà nước CHXHCN Việt Nam mà tôi đã chứng minh rành rẽ trong bài trả lời phỏng vấn Đài Tiếng nói Hoa Kỳ (VOA), trước hành vi của UBND quận Bình Thạnh đập nhà, cướp đất của bà Dương Thị Kính, thân nhân của 3 Liệt sĩ theo lệnh của tên ác ôn Lê Thanh Hải, Chủ tịch UBND thành phố Hồ chí Minh (nay là Ủy viên Bộ chính trị, Bí thư ĐCSVN thành phố Hồ chí Minh) mà bà Kính đã làm Đơn tố cáo gửi Ông với tư cách Bí thư ĐCSVN thành phố này, Ông hay Ban lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam và Nhà nước CHXHCN Việt Nam họa là Kẻ thù của Nhân dân thì mới dám bác bỏ những quan điểm kết án của tôi. Do đó việc công an truy bức, sách nhiễu ông Kim Văn Vũ và những công dân khác đã đọc và truyền nhau đọc bài của tôi trả lời phỏng vấn Đài Tiếng nói Hoa Kỳ (VOA) được Bauxite Việt Nam dăng lại chỉ có 3 khả năng: Hoặc là do cay cú vì bị “mất mặt” ngay tại quê của Ông là huyện Bến Cát, tỉnh Bình Dương nhưng không thể trả đũa công khai được nên Ông đã chơi trò “ném đá giấu tay”, lợi dụng chức vụ, quyền hạn xúi bẩy công an làm như vậy, hoặc là do các cơ quan Công an này kiếm cớ để nịnh Ông, hoặc là hai khả năng này kết hợp lại! Tuy nhiên tôi cho rằng có thể loại trừ khả năng 1 và khả năng 3 vì những khả năng này hoàn toàn tréo ngoe với phát biểu “Bất đồng chính kiến là chuyện bình thường”của chính Ông với tư cách Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam trong chuyến thăm Mỹ tháng 6/2007, công khai thừa nhận mọi người có quyền chống đối nhau về tư tưởng – quan điểm chính trị! Đương nhiên là thế! Bởi nếu không chấp nhận “Bất đồng chính kiến là chuyện bình thường” thì đã không có chuyện chính quyền cộng sản ở Việt Nam và chính quyền “phi cộng sản”, nếu không muốn nói là “chống cộng sản” ở Hoa Kỳ thiết lập quan hệ ngoại giao từ 15 năm nay, đã không có chuyện Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết rồi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sang Mỹ để hội đàm với Tổng thống Mỹ không phải là thành viên Đảng Cộng sản Mỹ! Đương nhiên là thế! Bởi nếu không chấp nhận “Bất đồng chính kiến là chuyện bình thường” và đàn áp những người có quan điểm chính trị khác biệt với mình thì Ông và các thành viên khác của Ban lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam và Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam hẳn đã bị pháp luật Việt Nam xử lý nghiêm khắc vì đã xâm phạm trắng trợn “Quyền Bất đồng chính kiến” được thể hiện qua “Quyền tự do ngôn luận”, Quyền tự do lập hội”, “Quyền tự do biểu tình” được Hiến pháp long trọng bảo hộ! Tóm lại, bất đồng chính kiến hay đối lập chính trị là chuyện bình thường, chỉ các hành vi “Phản Nước hại Dân” mới là Tội phạm, cần phải điều tra kỳ cùng để trừng trị theo quy định của pháp luật! Vậy thực hiện Quyền làm Chủ của Dân, tôi yêu cầu Ông Chủ tịch Nước Nguyễn Minh Triết với tư cách “Đầy tớ của Dân” xử lý ngay lập tức theo quy định của pháp luật những quan chức chính quyền và công an đã và đang truy bức, sách nhiễu công dân Kim Văn Vũ và những công dân khác đã đọc và truyền nhau đọc bài của Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ trả lời phỏng vấn Đài Tiếng nói Hoa Kỳ (VOA) được Bauxite Việt nam đăng lại cho dù đó là cháu ruột của Ông - Nguyễn Văn Khải, chủ tịch UBND huyện Bến Cát như trên đã đề cập và thông báo kết quả xử lý cho tôi biết! Ngoài việc gửi trực tiếp cho Ông, tôi trân trọng nhờ Giáo sư Nguyễn Huệ Chi, người điều hành Bauxite Việt Nam đăng Thư này để bảo đảm Công khai, Dân Chủ, bảo đảm cho mọi Công dân Việt Nam Quyền Biết, Quyền Bàn và Quyền Kiểm tra cách giải quyết của Ông đối với yêu cầu hợp pháp nêu trên của tôi. Tôi chân thành cảm ơn Ông Chủ tịch nước và đề nghị Ông sớm phúc đáp, Tiến sĩ Luật CÙ HUY HÀ VŨ ĐT: 0904350187 havulaw@yahoo.com Nơi nhận: - Như trên; - Ông Kim Văn Vũ (để biết); - Giám đốc Công an tỉnh Bình Dương (để biết); - Chủ tịch UBND huyện Bến Cát Nguyễn Văn Khải (để biết); - Trưởng Công an huyện Bến Cát (để biết); Được đăng bởi bvnpost vào lúc 08:30 Nhãn: Lên tiếng

 

Tin từ Việt Nam cho biết cách đây 2 ngày ông Phạm Minh Hoàng, Giảng viên Đại Học Bách Khoa TP.HCM, vừa bị công an bắt giữ, để điều tra về các mối liên hệ bạn hữu của ông khi còn ở nước ngoài. Giảng viên Phạm Minh Hoàng cũng bị công an điểu tra về việc tổ chức các lớp học miễn phí về kỹ năng mềm cho sinh viên trong thời gian gần đây. Ông Phạm Minh Hoàng từng du học bên Pháp từ năm 1973, đến cuối thập niên 1990 ông trở về Việt Nam dạy học với ước mơ góp phần đào tạo một thế hệ ý thức được bổn phận và trách nhiệm để tích cực xây dựng một đất nước tiến bộ hơn về mọi mặt. Gần đây, ông được nhiều người biết đến sau khi ký tên và kêu gọi bạn bè cùng ký tên vào bản kiến nghị yêu cầu nhà nước ngưng cho phép Trung Quốc khai thác bauxite ở Tây Nguyên, và tham gia buổi tọa đàm về Biển Đông và Hải Đảo Việt Nam tổ chức ở Sài Gòn hồi cuối tháng Chín năm ngoái. Ngay sau khi nghe được tin ông bị bắt, Ban Việt Ngữ - Đài Á Châu Tự Do đã liên lạc với vợ ông là Bà Lê Thị Kiều Oanh đã hỏi thêm chi tiết. Sau đây là nội dung cuộc nói chuyện giữa bà Kiều Oanh và biên tập viên Khoa Diễm của Đài RFA. Lý do bị bắt? Khoa Diễm: Dạ. Xin thưa, đây có phải là bà Kiều Oanh, vợ của Giảng viên Phạm Minh Hoàng không ạ? Bà Lê Thị Kiều Oanh: Dạ. Dạ đúng ạ. Tôi là vợ của Giảng viên Phạm Minh Hoàng ạ. Khoa Diễm : Dạ. Thưa bà, trước hết xin bà tóm tắt sơ chuyện gì đã xảy ra cho chồng bà là ông Phạm Minh Hoàng ạ? Bà Lê Thị Kiều Oanh : Tôi cũng không biết lý do từ đâu nữa, nhưng mà vào ngày 11 tây tháng 8 thì có những người công an tới mời tôi và chồng tôi đi lên làm việc. Chồng tôi thì làm việc một nơi, còn tôi thì được làm việc một nơi khác. Tôi cũng không biết từ đâu mà họ nói là có một người khai ra là chồng tôi và tôi là đảng viên của Đảng Việt Tân, nhưng mà thực sự thì tôi không phải là như vậy, mà tôi cũng biết chồng tôi không phải là như vậy. Sau mấy ngày họ cứ mời lên mời xuống chúng tôi để hỏi cung, mà thực sự là họ chưa đưa ra được bằng chứng gì để mà buộc tội chúng tôi hết, mà tôi không biết tại sao. Tới tối ngày 13 thì họ tới đọc lệnh khám xét nhà tôi và đọc lệnh bắt khẩn cấp chồng tôi đi và việc đó rất là đau lòng. Sau mấy ngày mời lên mời xuống để hỏi cung, họ chưa đưa ra được bằng chứng gì để mà buộc tội chúng tôi hết, mà không biết tại sao tới tối ngày 13 thì họ tới đọc lệnh khám xét nhà tôi và đọc lệnh bắt khẩn cấp chồng tôi. Bà Lê Thị Kiều Oanh Khoa Diễm : Dạ. Vậy thì từ khi mà họ bắt ông Hoàng đi đến giờ thì bà đã có cơ hội nào gặp lại chồng bà chưa ạ? Bà Lê Thị Kiều Oanh : Dạ, người ta nói là đang ở trong cuộc điều tra thì người ta không có cho gặp. Khoa Diễm : Vậy tình trạng sức khỏe hiện nay của ông nhà ra sao? Bà Lê Thị Kiều Oanh : Tôi hoàn toàn không biết gì hết, chị ạ. Tôi rất lo cho chồng tôi (khóc…). Tôi không biết chồng tôi bây giờ như thế nào nữa. Khoa Diễm : Vậy ít nhứt bà có biết được là hiện tại ông Hoàng đang bị nhốt ở đâu không? Bà Lê Thị Kiều Oanh : Dạ, thực sự thì tôi không biết, nhưng mà lúc mà tôi được mời lên làm việc ở tại Nguyễn Văn Cừ thì tôi đoán là chồng tôi bị giữ ở đó thôi, chứ tôi cũng không biết rõ ạ. Khoa Diễm : Những người bạn đã cùng chồng bà và ông Hoàng ký vào bản kiến nghị yêu cầu ngưng khai thác bauxite ở Tây Nguyên, hay là chuyện Hoàng Sa - Trường Sa khi ông tham gia buổi tọa đàm về Biển Đông và Hải Đảo ở Việt Nam, thì có giúp cho bà những tin tức hoặc thông tin gì của ông hay không ạ? Bà Lê Thị Kiều Oanh : Hiện bây giờ thì tôi không có ạ. Tại vì tôi vốn là một người không có giỏi về internet cho nên trước cái việc của chồng tôi, tôi không biết cách nào. Tôi chỉ biết nhờ người em ruột của chồng tôi giúp tôi làm cái việc này thôi. Khoa Diễm : Theo bà thì tại sao lại có những lời cáo buộc là vợ chồng bà là đảng viên của Đảng Việt Tân ạ? Bà Lê Thị Kiều Oanh : Cho tới bây giờ thì tôi không biết. Tôi chỉ biết là họ bắt một người quen của chúng tôi và cậu ta khai - đó là qua lời của họ - nói là cậu ta khai ra chúng tôi, khai ra chồng tôi. Lo lắng, hoảng loạn Khoa Diễm : Trước đây ông Hoàng có đi du học ở Pháp và đã ở lại Pháp một thời gian khá lâu, vậy bà có mong muốn là chính phủ Pháp trực tiếp can thiệp vào vấn đề này hay không ạ? Bà Lê Thị Kiều Oanh : Thực sự là tôi muốn được sống yên ổn với lại chồng con tôi, mà tôi đang nghĩ là nếu bây giờ tôi nhờ chính phủ Pháp can thiệp, nếu họ trục xuất chồng tôi thì cuộc sống vợ chồng tôi cũng khó khăn lắm. Thực ra tôi thấy chồng tôi vô tội. Tôi chỉ muốn chồng tôi được về nhà yên ổn với vợ con thôi. Khoa Diễm : Nhưng nếu như mà ông đã có những tham gia và những ý tưởng bảo vệ đất nước và những ý tưởng này có thể nghịch lại với lại chính phủ Việt Nam, thì liệu ông có thực sự được an toàn và thoải mái khi ông được thả ra và nếu như là ông được thả ra, thưa bà? Bà Lê Thị Kiều Oanh : Cho tới bây giờ tôi không biết chi hết. Tôi chỉ mong làm đủ mọi cách để chồng tôi được thả ra là vì tôi khẳng định rằng chồng tôi là người vô tội. Còn cái gì nó chưa tới thì thực sự tôi cũng không dám khẳng định một điều gì hết. Khoa Diễm : Vậy thì lúc mà đến để làm việc người ta có đưa ra những bằng chứng gì để buộc tội ông về những tội họ đã cáo buộc ông không? Bà Lê Thị Kiều Oanh : Dạ, tôi thì vừa mới được cơ quan điều tra người ta cấm tôi là không được nói những nội dung điều tra ra với bất cứ một người nào, thành ra tôi không biết là có được phép trả lời cụ thể cái nội dung cuộc điều tra hay không, vì người ta đã bắt tôi ký giấy là không được phép nói cái nội dung điều tra với bất cứ một ai. Chồng tôi bỏ tất cả cuộc sống đầy đủ hạnh phúc ở trời Tây để về đây với mong muốn là phụng sự đất nước mình, mà bây giờ không biết tại sao chồng tôi lại bị lâm vào cái chuyện như thế này. Bà Lê Thị Kiều Oanh Khoa Diễm : Dạ. Vậy những câu hỏi đó có làm bà khó chịu khi mà bà trả lời hoặc là họ ép bức bà trong một hướng nào đó không? Hay là bà được tự do trả lời những câu hỏi đó? Bà Lê Thị Kiều Oanh : Tôi được tự do trả lời. Khoa Diễm : Những người hỏi cung bà có đánh đập hoặc là có những cử chỉ thô bạo xúc phạm đến bà khi họ hỏi bà những câu hỏi này hay không? Bà Lê Thị Kiều Oanh : Họ không có đánh đập, không có hung dữ đối với tôi, nhưng mà duy nhứt chỉ có những ngày đầu họ hỏi cung tôi là ngày 11, ngày 12 và ngày 13 thì họ rất là lịch sự, nhưng mà tôi không hiểu tại sao tới ngày 14 thì tôi được mời vào lúc 8 giờ rưỡi và tôi tới rất là đúng giờ, và tôi chờ tới hơn 9 giờ thì mới bắt đầu cuộc điều tra, và kéo dài cho tới chiều mà họ không có mời tôi một ly nước nào cũng như không hỏi xem tôi có đói không vào cái giờ cơm trưa, thì tôi lấy làm lạ như vậy thôi. Chứ còn hai ngày trước thì rõ ràng tôi thấy họ rất là lịch sự, nghĩa là vẫn mời tôi uống nước, vẫn mời tôi ăn vào giờ cơm. Khoa Diễm : Dạ. Vậy thì trong lần làm việc cuối cùng đó họ đã giữ bà lại bao nhiêu lâu? Bà Lê Thị Kiều Oanh : Dạ. Từ hơn 9 giờ sáng cho tới 2 giờ chiều ạ. Khoa Diễm : Hai giờ chiều! Vậy thì lúc đó bé Trâm Anh được ai săn sóc khi mà cả ông và bà đều được mời đi làm việc? Bà Lê Thị Kiều Oanh : Dạ, bữa đó tôi phải gởi qua cho ông bà nội của nó ạ. Ông bà nội của nó thì lớn tuổi lắm rồi. Cả hai đều gần 90 tuổi. Khoa Diễm : Dạ. Tình trạng hiện tại của hai mẹ con bà hiện nay ra sao? Bà Lê Thị Kiều Oanh : Chắc chắn là rất khó khăn rồi, tại vì nhà tôi thì cũng đang trong giai đoạn sửa chữa. Tôi đang sửa chữa mà bây giờ thiếu vắng một người đàn ông trong khi tinh thần tôi thực sự tôi đang hoảng loạn, rồi con tôi đã vào giai đoạn nhập học, cho nên bao nhiêu việc, phải nói là tôi rối, rất là rối. Khoa Diễm : Tôi có một câu hỏi cuối cùng xin được hỏi bà là bà có lời nhắn nào hoặc là tâm tình nào bà muốn gởi đến quý thính giả của Đài Á Châu Tự Do khi mà họ nghe về câu chuyện của chồng bà và của bà không ạ? Bà Lê Thị Kiều Oanh: Dạ. Tôi mong là bất cứ một ai quan tâm tới những người Việt Nam yêu nước như là chồng tôi, tại vì rõ ràng chổng tôi lúc hồi 17 tuổi bước lên máy bay đi du học chồng tôi đã từng tâm sự với tôi là "Anh ngồi trên máy bay anh nhìn qua khung cửa của máy bay, anh nhìn xuống đất nước Việt Nam, anh quyết định rằng là một ngày nào đó anh sẽ trở về để phục vụ quê hương của mình." Nhưng mà bây giờ chị nghĩ xem, chồng tôi về đây bỏ tất cả cuộc sống đầy đủ hạnh phúc ở trời Tây để về đây với cái mong muốn là phụng sự đất nước mình, mà bây giờ không biết tại sao chồng tôi lại bị lâm vào cái chuyện như thế này (khóc). Tôi chỉ mong rằng những ai cảm thấy là xót xa cho chuyện của chồng tôi xin hãy lên tiếng, xin hãy làm cái gì đó để giúp cho chồng trong việc đó thôi ạ. Khoa Diễm : Dạ. Tôi cảm ơn chị rất nhiều ạ.

 

Hải quân Trung Quốc tập trận trên Biển Đông cuối tháng 6/2010 © AFP/ Park Yeong-Dae Bắc Kinh lại có thêm một động thái thách thức Hoa kỳ và Việt Nam. Sau khi tiến hành một cuộc tập trận bằng đạn thật trên vùng biển đảo tranh chấp với Việt Nam, Bộ Quốc phòng Trung Quốc một lần nữa tuyên bố chủ quyền trên Biển Đông, mà họ gọi là Nam Hải cũng như các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Phản ứng của chính giới Mỹ trong những ngày gần đây cho thấy là Hoa Kỳ không chấp nhận thái độ bá quyền của Bắc Kinh. Theo bản tin của hảng thông tấn công giáo AsiaNews.it thì ngày hôm qua, phát ngôn viên bộ quốc phòng Trung Quốc Cảnh Nhạn Sinh tuyên bố rằng : « Trung Quốc có chủ quyền không thể tranh cãi được tại biển Nam Hải cũng như có đủ chứng cớ lịch sử và pháp lý » khẳng định chủ quyền. Lời tuyên bố của viên sĩ quan cao cấp này được loan tải vào lúc hải quân Trung Quốc huy động ba hạm đội thực tập tác chiến trên biển, tấn công từ xa, và chống chiến đấu cơ của đối phương. Theo giới phân tích, động thái quân sự này nhằm phản ứng lại một cuộc tập trận của Hoa Kỳ và Hàn Quốc trong vùng biển Nhật Bản theo kịch bản đề phòng Bắc Triều Tiên, nhưng thực tế là một tín hiệu cảnh báo Trung Quốc. Mặc khác, Trung Quốc cũng muốn biểu dương sức mạnh quân sự trên vùng biển khơi để khuyến cáo Việt Nam và những quốc gia Đông Nam Á khác tranh chấp chủ quyền biển đảo với Trung Quốc. Hàng năm, hải quân Trung quốc có thông lệ thao diễn quân sự để ghi dấu ngày thành lập quân đội 1 tháng 8. Tuy nhiên, cuộc tập trận năm nay mang hình thức khác thường vì đặt dưới sự chứng kiến và giám sát của hai nhân vật chủ chốt là tướng Trần Bĩnh Đức, tổng tham mưu trưởng quân đội và tướng Ngô Sinh Lợi, tư lệnh hải quân, cả hai đều là ủy viên Quân ủy trung ương, một cơ quan đầy quyền lực theo lối tổ chức trong chế độ chuyên chế của Trung Quốc. Theo AsiaNews, sự hiện diện của ba soái hạm tham gia tập trận cho thấy quy mô của chiến dịch. Tuy Trung Quốc không công bố thông tin chi tiết, giới phân tích nói rằng các soái hạm này chắc chắn là đến cận khu vực nhiều dầu khí Hoàng Sa và Trường Sa . Qua cuộc tập trận này, giới lãnh đạo Bắc Kinh muốn phô trương thanh thế về khả năng đương đầu với các hạm đội Mỹ hùng mạnh hơn. Tham vọng không che dấu của Trung Quốc đã làm cho các nước trong khu vực ráo riết chạy đua vũ trang. Việt Nam ở tuyến đầu, bị Trung Quốc hai lần dùng vũ lực chiếm đảo với trận Hoàng Sa năm 1974 và Trường Sa năm 1988, đã đặt mua hàng loạt tàu ngầm và chiến đấu cơ của Nga. Đầu tuần này, khi tiếp bộ trưởng quốc phòng Pháp Hervé Morin, Hà Nội đưa ra một danh sách dài về nhu cầu quân sự và thiết tha kêu gọi Pháp trợ giúp hiện đại hóa quân đội. Nhưng sự kiện được chú ý nhất, là nhân hội nghị an ninh khu vực hồi tuần trước tại Hà Nội, ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton khẳng định là Hoa Kỳ không chấp nhận để một nước nào sử dụng vũ lực tại biển Đông, con đường huyết mạch của giao thông quốc tế, và là « quyền lợi thiết thân của Hoa Kỳ ». Hoa Kỳ còn chính thức mời lãnh đạo các nước Asean sang Mỹ họp thượng đỉnh. Theo các nhà phân tích, thì thái độ độc tôn của Trung Quốc, cái gì của tôi là của tôi, cái gì của anh thì tôi chia phần lớn, sẽ làm cho Đông Nam Á và Hoa Kỳ hợp tác chặt chẽ hơn. Nếu không, thì làm thế nào để Việt Nam có thể bảo vệ được tài nguyên ở Biển Đông từ dầu khí đến hải sản. Theo Asia News, nhiều thẩm định cho biết dầu hỏa tại khu vực này dồi dào hơn cả Iran, còn trữ lượng khí đốt nhiều hơn Ả Rập Xê Út.

 

Theo thông báo của các chiến hữu dân chủ người Việt tại Canada từ cả tháng trước, một “phái đoàn” Quốc hội Canada gồm có hai người, Nữ Dân biểu Ève-Mary Thái Thị Lạc, Phát ngôn viên nhân quyền của đảng Bloc Québécois, và Thông dịch viên Phạm Huy Bách sẽ đến thăm hai nhà đấu tranh tôn giáo tại Huế là Linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý và Linh mục Phêrô Phan Văn Lợi. Thành ra hai vị đã chuẩn bị hai món quà kỷ niệm nho nhỏ. Không ngờ sáng ngày hẹn 12-07-2010, một phái đoàn đông hơn gồm Bà Dân biểu Thái Thị Lạc, Dân biểu Claude Guimond, chồng sắp cưới của bà, hai Phụ tá người Canada và Ông Thông dịch viên Phạm Huy Bách, tất cả 5 vị, đã từ Sài Gòn ra Huế và đến Nhà Hưu dưỡng thuộc Nhà Chung của Tổng Giáo phận Huế, ở 69 Phan Đình Phùng, lúc 8g30 để gặp hai Linh mục tại phòng Linh mục Lý đang tạm trú để điều trị bệnh tật (trong thời hạn một năm theo quyết định của Tòa án tỉnh Nam Hà). Bà Dân biểu Thái Thị Lạc, 38 tuổi, là người gốc Việt, dân tộc Chăm. Trường hợp của Bà tương tự trường hợp của ông Philipp Roesler, 36 tuổi, một người gốc Việt khác được cử làm Bộ trưởng Y tế Cộng hòa Liên bang Đức cuối năm 2009. Nghĩa là cả hai đều mồ côi và được một gia đình ngoại quốc nhận làm con nuôi từ bé, đem về nước cho ăn học thành tài; họ lớn lên có địa vị cao trong chính giới, trở thành niềm tự hào cho dân Việt, đồng thời là người ủng hộ cuộc đấu tranh vì dân chủ nhân quyền của đồng bào tại quê nhà. Quả thế, sau khi chụp vài tấm hình lưu niệm, gọi vui là để “bất tử hóa giây phút lịch sử này” và sau khi phân ngôi chủ khách, Bà Dân biểu cho biết chuyến đi Việt Nam lần này (kéo dài từ 10 đến 25-07-2010) có mục đích gặp gỡ một số vị tương nhiệm (Đại biểu Quốc hội Việt Nam) tại Hà Nội, theo như thỏa thuận với Nhà cầm quyền Cộng sản VN, ngoài ra cũng để gặp gỡ một số nhà đấu tranh dân chủ hay nhân vật có khuynh hướng dân chủ ở cả ba miền. Và hai người phái đoàn gặp đầu tiên là hai Linh mục ở Huế. Trước hết, Bà Dân biểu và phái đoàn hỏi thăm về tình trạng sức khỏe và an ninh của hai Linh mục. Cha Lý cho biết là mình vẫn tiếp tục điều trị bệnh bại liệt tay phải, chân phải và đang điều trị một điểm tụ huyết trên bán cầu não trái và một túi nang ở bán cầu não phải sau gáy. Theo lời Bà Đại sứ Canada Deanna Horton tại Việt Nam đã hứa trong cuộc gặp gỡ trên điện thoại hôm 30-03-2010, cha Lý hy vọng trong tháng 7 này, nếu không có gì trở ngại, một toán y bác sĩ người Canada sẽ qua Việt Nam để thăm khám và điều trị cho cha. Về tình trạng an ninh bản thân thì Linh mục Lý vẫn ở trong dạng quản chế tại phường Vĩnh Ninh, thành phố Huế (khu vực trong đó có Tòa Tổng Giám mục và Nhà Hưu dưỡng Tổng Giáo phận Huế). Linh mục Phan Văn Lợi cho biết về tình trạng an ninh của mình là vẫn bị quản chế tại gia bằng khẩu lệnh, nghĩa là hầu như luôn có công an đóng chốt canh giữ gần nhà và bám theo khi ra khỏi nhà; ngoài ra còn bị ngăn cấm đi phục vụ (dâng lễ, dạy học, giảng tĩnh tâm…) tại các dòng tu, những việc mà Linh mục vẫn làm từ trước năm 2001. Tiếp đến Bà Dân biểu hỏi về hoạt động của Khối 8406 mà hai Linh mục là những người đồng sáng lập. Linh mục Lý cho biết là Khối vẫn tiếp tục sinh hoạt, phát triển trong và ngoài nước với số thành viên ngày càng gia tăng và số văn phòng hải ngoại ngày càng thành lập nhiều chỗ, ngay tại Canada cũng có. Ngoài ra Khối vẫn tiếp tục thực hiện “Tiến trình dân chủ hóa 4 giai đoạn và 8 bước của mình” (công bố ngày 22-08-2006), mà nay đang tiến hành, củng cố giai đoạn một (Thực hiện quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí) và đang xúc tiến giai đoạn hai (Phục hoạt, thành lập, phát triển các Chính đảng dân chủ phi Cộng sản). Nghe nói đến báo chí, bà Dân biểu hỏi về tình hình tờ Tự do Ngôn luận. Sau khi biếu mọi thành viên phái đoàn các số TDNL mới nhất (100, 101, 102), kèm thêm vài tập trong Tủ sách Khối 8406 và vài CD tài liệu lịch sử về Giáo hội Công giáo VN, về CSVN, về CS quốc tế do Khối 8406 sưu tập và phát hành khắp cả nước, hai Linh mục cho biết hiện nay tổng số phát hành (kiểm soát được) của tờ báo do chính các thành viên Khối và thân hữu dân chủ trong nước, gồm cả một số viên chức nhà nước thực hiện, giao động từ 40 đến 60 ngàn số mỗi kỳ, chưa kể số lượng được đồng bào in ra và sao chụp thêm từ bản điện tử lưu hành trên mạng. Ông Dân biểu Claude Guimond hỏi tiếp: “Mới đây chúng tôi có đọc được Thư Hiệp thông của nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền với Giáo xứ Cồn Dầu, Đà Nẵng. Xin vui lòng trình bày toàn bộ sự việc”. Cha Phan Văn Lợi trả lời: Tại Việt Nam chúng tôi có một nhóm Linh mục sống theo tinh thần của Đức Cố Tổng Giám mục Philipphê Nguyễn Kim Điền (cha Lý lúc ấy mời mọi người nhìn lên chân dung của Ngài trên vách tường) là vị mục tử đã bị Cộng sản đầu độc chết năm 1988 vì đã can đảm lên tiếng bênh vực cho sự thật và lẽ phải, cho tự do tôn giáo và dân chủ nhân quyền. Nhóm chúng tôi lấy tên Ngài và mới đây đã lên tiếng lần hai về vụ Cộng sản tước đoạt đất đai và hành hạ giáo dân (thậm chí đến chết) tại giáo xứ Cồn Dầu, Giáo phận Đà Nẵng. Quý vị biết rằng tại Việt Nam, người dân chỉ có quyền sử dụng chứ không có quyền sở hữu đất đai. Quyền sở hữu này nằm trong tay nhà nước và đảng Cộng sản (mà họ gọi cho nhẹ là “quyền quản lý”). Đây là một trong những nguyên tắc cai trị của Cộng sản, nó đẻ ra cơ chế xin-cho và gây ra biết bao điêu đứng cho cuộc sống người dân và sinh hoạt của các tập thể. Vụ việc ở Cồn Dầu cũng như tại tòa Khâm sứ, giáo xứ Thái Hà và giáo xứ Đồng Chiêm ở Hà Nội, giáo xứ Tam Tòa ở Quảng Bình, giáo xứ Loan Lý ở Huế, dòng Thánh Phaolô tại ở Vĩnh Long và hàng vạn vụ việc liên quan đến đất đai khắp cả Việt Nam không phải là vấn đề dân sự và hình sự (tranh chấp đất đai giữa cá nhân hay tập thể với người của chính quyền) mà là vấn đề chính trị, nghĩa là đảng Cộng sản tự coi mình là sở hữu chủ mọi tài nguyên thiên nhiên, nhất là đất đai, tại Việt Nam và khi cần thì tước đoạt ruộng vườn, cơ sở của các cá nhân hoặc tập thể, nhất là tập thể tôn giáo, để chia cho nhau trong đám đảng viên cán bộ hoặc để bán hay cho ngoại nhân thuê mướn lâu dài. Tất cả chỉ nhằm bảo vệ quyền lực và duy trì ách thống trị của đảng trên dân Việt. Bà Dân biểu hỏi tiếp: “Vậy nhân cơ hội này, Quý vị có đề nghị gì mà chúng tôi có thể trình bày trước Nhà cầm quyền Việt Nam không?”. Linh mục Lý cất tiếng: “Chúng tôi yêu cầu hai điều. Một là nếu chưa thể để cho người dân, nhất là các nhà đối kháng dân chủ công khai ra những tờ báo độc lập và các tài liệu dân chủ nhân quyền, thì ít nhất Nhà cầm quyền, cụ thể là Công an, không được bắt bớ, sách nhiễu, hăm dọa những người dân đọc các tờ báo và tài liệu dân chủ đang được phổ biến của Khối 8406 và của các cá nhân, tổ chức dân chủ khác. So với thời Các Mác trong chế độ tư bản Anh ở Luân Đôn cách đây gần hai thế kỷ, so với thời nhóm Nguyễn Ái Quốc, cụ Huỳnh Thúc Kháng, cụ Nguyễn Thế Truyền trong chế độ Thực dân Pháp cách đây một thế kỷ, so với thời các báo cánh tả trong chế độ Việt Nam Cộng Hòa trước năm 1975, thì tự do ngôn luận trong xã hội Cộng sản Việt Nam còn thua rất xa, thậm chí chẳng có gì đáng kể. Nhà nước khống chế, kiểm soát mọi sinh hoạt báo chí, dù là báo viết, báo nói, báo hình hay báo điện tử…. Điều yêu cầu thứ hai là nếu nhà cầm quyền CSVN có đưa ra những chương trình phát triển kinh tế, quy hoạch đô thị, xây dựng khu chế xuất, thiếp lập khu sinh thái… thì hãy làm vì lợi ích của người dân, thỏa thuận với họ về chuyện lấy đất đai, bồi hoàn cho họ cách công bằng và tái định cư họ sao cho an cư lạc nghiệp. Yêu cầu nhà cầm quyền chấm dứt mọi kiểu di dời bằng cưỡng bách, bằng bạo lực, bằng dùi cui, bằng nhà tù…. Và quan trọng nhất, triệt để nhất, là phải trả lại quyền sở hữu đất đai cho người dân. Có như thế thì mới bớt bất công trong xã hội và tăng phát triển trong đất nước” Dân biểu Claude Guimond tiếp lời: “Tôi trước đây cũng từng hoạt động trong vấn đề đất đai tại Canada. Tôi đã từng tham gia vào việc bảo vệ quyền tư hữu đất đai cho một số cư dân bản địa (ct: gốc da đỏ) bị nhiều tay tư bản, tài phiệt tranh giành chiếm đoạt. Nhưng ở nước tôi, chỉ có sự tranh chấp quyền lợi giữa hai nhóm người như thế, chứ không có chuyện Nhà cầm quyền dựa vào cái nguyên tắc lạ lùng như tại Việt Nam để cho cán bộ đảng viên tha hồ cướp đất của người dân đâu!” Bà dân biểu hỏi: “Chúng tôi sắp ra Hà Nội. Hai cha muốn chúng tôi gặp những nhà dân chủ nào ngoài đó?”. Linh mục Lý đã giới thiệu Bác sĩ Phạm Hồng Sơn, Nữ Luật sư Lê Thị Công Nhân và một số thành viên tiêu biểu khác của Khối 8406 cũng như các linh mục Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà (nhưng rất tiếc sau đó phái đoàn đã không thể gặp được ai cả)  “Ngoài các nhà đối kháng đó ra, chúng tôi có nên gặp thêm ai nữa mà có tinh thần dân chủ không?”  “Chúng tôi thiết nghĩ phái đoàn có thể gặp Tiến sĩ Nguyễn Quang A. Ông này chưa phải là nhà đấu tranh dân chủ nhưng là một nhà trí thức có khuynh hướng muốn dân chủ hóa đất nước. Ông từng có nhiều lời nói, bài viết và hành động chứng tỏ sự mong muốn độc lập của giới trí thức Việt Nam, sự thao thức về các vấn đề gây bức xúc trong đất nước và xã hội do cơ chế độc tài đảng trị hiện giờ”  “Trong giới đại biểu Quốc hội Việt Nam, có vị nào là nhà dân chủ không?”  “Đại biểu Quốc hội Việt Nam thì đại đa số là đảng viên Cộng sản, số còn lại thì cũng do đảng chọn, nên hiện giờ chưa thể là nhà dân chủ được. Nhưng có vài Đại biểu nay đã dám nói thẳng với đảng và có khuynh hướng cổ vũ đa đảng đa nguyên, như ông Dương Quốc Trung chẳng hạn”  “Vâng, chúng tôi sẽ tìm cách gặp những người mà hai cha vừa giới thiệu đó. Dĩ nhiên chắc không phải là dễ dàng”. Linh mục Lý đề xuất tiếp: “Vào lại Sài Gòn, Quý phái đoàn nên gặp cho được Hòa thượng Thích Quảng Độ, vị lãnh đạo của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất. Ngài đang bị quản chế tại Thanh Minh thiền viện, Giáo hội của ngài chưa được nhà cầm quyền CS thừa nhận và đang gặp nhiều khó khăn trong sinh hoạt”. Linh mục Lợi thêm vào: “Đó là một Giáo hội bị đặt ra ngoài vòng pháp luật”. Lm Lý còn giải thích rõ hơn vì sao Phật giáo VN hiện có 2 Giáo hội. “Ngoài ra, cha Lý tiếp, Quý vị nên gặp kỹ sư Đỗ Nam Hải, thành viên Ban Điều hành Khối 8406 của chúng tôi. Và nếu cần, thì kỹ sư Hải sẽ giới thiệu thêm vài nhà đấu tranh dân chủ khác tại Sài Gòn….” Cuộc gặp gỡ chấm dứt lúc 11g45 cùng ngày, trong những cái bắt tay nồng ấm thân mật. Hai linh mục nói với Bà Thái Thị Lạc và các bạn đồng hành: “Bà là niềm hãnh diện của dân tộc Việt Nam và toàn thể Quý vị là sự nâng đỡ hỗ trợ cho phong trào dân chủ Việt Nam chúng tôi. Xin hết lòng cảm ơn Quý vị”. Phái đoàn rất phấn khởi khi rời Nhà Chung Huế. Dù cuộc gặp kéo dài khá lâu, nhưng không thấy ai thoáng mệt nhọc. Hai Linh mục vui vẻ đứng đưa tiễn và cầu nguyện cho Phái đoàn các Dân biểu này có những ngày an bình tại Việt Nam, hoàn thành tốt công việc và… an toàn trở về miền đất Canada xa xôi lạnh giá. @@@ Nhóm Phóng viên FNA Khối 8406 tường trình từ Huế ngày 25-07-2010